Có một nơi mọi người đủ mọi lứa tuổi, từ mọi nơi, gặp nhau mỗi tuần một lần, hàng tháng cùng nhau đi dã ngoại để luyện tập, để cười vui, để chất lượng cuộc sống ngày càng được cải thiện. Đó là chính là Câu lạc bộ Dưỡng sinh Năng lượng thuộc chi hội y học Esperanto - Hà Nội của chúng tôi. "Vui, khỏe, sống có ích cho đời" là mục tiêu của Câu lạc bộ chúng tôi.
Đề nghị ghi rõ nguồn http://luatamuoi.com/ khi sao chép những bài viết chia sẻ từ trang Câu lạc bộ DSNL.
Mọi liên hệ xin gửi về một trong 3 địa chỉ ở mục LIÊN HỆ. Xin trân trọng cảm ơn."

Thứ Năm, 15 tháng 4, 2010

ĐI BỘ ĐÚNG CÁCH

Đi bộ là hoạt động tự nhiên của con người nên không cần phải học gì nhiều, không cần tốn tiền để mua sắm dụng cụ, trang thiết bị tập luyện. Tuy nhiên, khi áp dụng đi bộ như một phương pháp tập luyện để phòng bệnh và điều trị bệnh nên tuân theo một số nguyên tắc nhất định để đạt kết quả tốt nhất.


Trong nhiều trường hợp, sau khi khám bệnh xong, thầy thuốc thường khuyên bệnh nhân đi bộ. Thế nhưng, vì quá bận rộn, thầy thuốc không thể hướng dẫn bệnh nhân đi bộ như thế nào cho hợp lý (đôi khi thầy thuốc chưa có kinh nghiệm về đi bộ nên không chỉ cho bệnh nhân được!), hoặc bệnh nhân nghe bạn bè mách bảo đi bộ tốt cho sức khỏe… nên bắt đầu đi bộ. 

Đi bộ một thời gian, có người khỏe ra, sung mãn và vui tươi, có người bệnh ngày càng nặng thêm mà chẳng hiểu tại sao!? 

Đi bộ là một loại hình thể dục thể thao đơn giản nhất nhưng cũng cần phải có những chỉ định và cách thức đi bộ hợp lý. Một bệnh nhân bị đau thắt lưng do thoát vị đĩa đệm nặng mà đi bộ với tốc độ nhanh, đi trên quãng đường dốc thì chắc chắn bệnh sẽ nặng thêm. 

Bệnh nhân đau khớp gối, thoái hóa khớp gối đợt cấp đi bộ nhiều cũng sẽ làm cơn đau tăng thêm và làm tổn thương mặt khớp. Bệnh nhân viêm khớp háng, thoái hóa khớp háng, hoại tử chỏm xương đùi vô khuẩn… đi bộ sẽ làm bệnh trầm trọng thêm. Bệnh nhân gai gót chân, viêm gân bàn chân… không thể đi bộ nhiều được. 

Những bệnh lý tim mạch nặng cũng cần có chỉ định nghiêm túc của thầy thuốc để tránh tai biến xảy ra… Quá nhiều bối cảnh bệnh lý không nên đi bộ hoặc đi bộ hết sức cẩn thận và không được quá sức. Ngay cả những trường hợp cần phải đi bộ để phòng bệnh hay điều trị bệnh nhưng nếu đi không đúng cách, không đúng thời điểm thì cũng không thể lành bệnh mà còn làm cho bệnh trở nặng. Có thể đưa ra một số trường hợp sau.

Đi bộ quá sớm, rủ nhau đi bộ lúc 4 giờ sáng, khi đó trời còn tối, khí âm còn đầy trong đất trời, sương lạnh ẩm ướt, đặc biệt ở các công viên vẫn còn những cây cổ thụ lâu năm, biết đâu vẫn vấn vương chút “sơn lam chướng khí” của núi rừng xa xưa? Đi bộ trong bối cảnh như thế rất dễ cảm phải “phong, hàn, thấp…”, có thể gây ra hoặc tái phát các chứng bệnh cảm cúm, viêm phế quản, hen suyễn, thấp khớp… đặc biệt là ở người lớn tuổi, sức đề kháng đã yếu. 

Kiểu đi bộ vào buổi chiều khi nắng chưa tắt hẳn, không khí ngột ngạt, oi bức, đầy bụi bặm, dòng người đi bộ lại đông đảo, mồ hôi nhễ nhại, nói cười ồn ào. Bức “tranh đời” này có thể tìm thấy tại một số công viên ở trung tâm TPHCM. Với một không gian như thế, với một số lượng người đông như thế, đi bộ có còn là thú vui, có còn là phương pháp tập luyện sức khỏe thư nhàn nữa không, hay đó là môi trường của bệnh tật! 

Đi bộ trên các ngả đường của thành phố vào buổi sáng cũng như buổi chiều thật là kinh khủng, xe cộ dày đặc, khói bụi mịt mù. Khi ấy, bầu không khí không còn trong lành để hít thở nữa mà đã trở thành khí độc cần phải thanh lọc qua nhiều loại khẩu trang. Thế nhưng thỉnh thoảng vẫn thấy có người tập luyện hít thở bên vệ đường hoặc đi bộ, chạy bộ với trang phục thể thao, thật tội nghiệp! 

Tôi đã có lần đến công viên vào lúc thiên hạ tập luyện đông đảo (từ trẻ con cho đến người già) để ngắm nhìn những người đi bộ, ôi thật là “thiên hình vạn trạng”. Có người đi lắc lư theo tiếng nhạc, có người đi cúi gằm xuống, người nghiêng về phía trước như đang đi ngược gió, có người đi ưỡn ngực, ngửa người ra sau như lúc lên sân khấu để nhận giải thưởng, có người đi liêu xiêu (nhưng tôi biết chắc không phải do những di chứng của bại liệt hay tai biến mạch máu não), có người đi trên tay mang đủ thứ nước uống, thức ăn, có người còn mang theo tạ tay để tập luyện thêm… Đi bộ kiểu như thế thì đến bao giờ mới có kết quả?

Đi bộ là một phương pháp tập luyện cơ thể và thư giãn thân tâm. Nhưng đi như thế nào cho đúng cách là một vấn đề phải chú ý, nếu không chúng ta sẽ mất thời gian mà không thu được kết quả nào, đôi khi còn mang thêm bệnh như đã trình bày ở trên!

Để đi bộ đúng cách, trước tiên hãy bàn về cách đi. Khi đi, cứ tự nhiên, đừng quá gò bó theo kỹ thuật nào cả, mà nên nhìn thẳng về phía trước, toàn thân thư giãn, đặc biệt là hai vai, hai tay, khớp háng và hai chân, người giữ thẳng, đừng chúi người ra phía trước hay ngửa ra phía sau quá nhiều, hai tay vung vẩy thoải mái, nhẹ nhàng, biên độ vừa phải và sát hai bên thân người. Khoảng cách giữa hai bước chân tùy từng người mà bước sao cho khoan thai, thư thái là được. Cần nhớ, khi chân tiếp đất phải bắt đầu từ gót rồi đến cả bàn chân và cuối cùng là mũi chân trước khi nhấc chân lên, cứ thế bước liên tục chân này đến chân khác.

Khi đi bộ không nên cầm nắm thêm những vật dụng khác trên tay, kể cả nước uống, thức ăn, dắt theo em bé… vì như thế tâm trí sẽ bị chi phối, không được hoàn toàn thảnh thơi, đồng thời có thể làm sai lệch tư thế đi do không thể vung vẩy hai tay một cách đều đặn được. Khi đi, nên thở một cách tự nhiên. Nếu đi một đoạn đường dài với tốc độ nhanh, hơi thở sẽ nhanh hơn, sâu hơn như một sự bù trừ tự nhiên, đừng gắng sức hoặc thở theo nhịp này nhịp kia chỉ thêm phức tạp và đôi khi có tác dụng ngược lại. 

Đi bộ vừa vận động thân thể, vừa thưởng thức phong cảnh và không gian xung quanh để tâm trí được thư giãn hoàn toàn, không nên sử dụng những phương tiện giải trí khác như nghe nhạc hoặc nói chuyện, bàn chuyện làm ăn… 

Nên đi bộ vào buổi sáng (sau 6 giờ sáng) hoặc buổi chiều (5-6 giờ chiều) trong công viên có những lối đi đẹp, nhiều cây, nhiều hoa, những nơi có thêm hồ nước, tiếng chim hót… càng tốt. Nếu sống ở vùng thôn quê, có thể đi bộ xuyên qua những cánh đồng lúa, những vườn cây tươi tốt, dọc bên bờ những con sông nước chảy trong xanh, trên những con đường làng với những ngọn cỏ xanh tươi, đưa đón bước chân mình thì thật rất tuyệt… 

Đi bộ là một thú vui tao nhã và có lợi cho sức khỏe, nên chọn những lộ trình khác nhau nếu có thể được để phong cảnh luôn thay đổi, tránh nhàm chán. Đi bộ đúng cách làm cho hệ cơ bắp dẻo dai, các khớp vận động tốt, hệ tuần hoàn lưu thông thông suốt và mạnh mẽ, rất tốt cho những bệnh lý về tim mạch như cao huyết áp, xơ vữa động mạch, bệnh mạch vành…, làm mạnh mẽ và an tĩnh thần kinh, phòng tránh nhức đầu, mất ngủ, trầm cảm… 

Những bệnh lý về hô hấp như hen suyễn, viêm phế quản mãn tính, tâm phế mạn… cũng chuyến biến rất tốt khi đi bộ. Béo phì là một bệnh lý rất cần tập đi bộ để tiêu hao lượng mỡ thừa, giảm xơ vữa động mạch, phòng và điều trị các biến chứng về tim mạch… 

Đi bộ là hoạt động tự nhiên của mọi người cho nên không cần phải học gì nhiều, không cần tốn tiền để mua sắm dụng cụ, trang thiết bị tập luyện, không có yếu tố cạnh tranh (không ai khen người này đi bộ đẹp hơn người kia…). Chính vì vậy đi bộ là sự tập luyện đơn giản nhất, có thể mang lại trạng thái thư giãn nhất cho cơ thể cũng như tâm hồn của người tập để tái tạo lại một “sức khỏe tâm thể” toàn diện. 

Do đó, chúng ta không ngạc nhiên khi các tu sĩ chọn đi bộ như là một phương pháp thiền hành để phát triển trí huệ trên con đường hành đạo. Tuy nhiên, khi áp dụng đi bộ như một phương pháp tập luyện để phòng bệnh cũng như điều trị bệnh nên tuân theo những vấn đề đã trình bày ở trên để đạt được kết quả tốt nhất.

BS. Lê Hùng 
(Nguyên Phó viện trưởng Viện Y dược học dân tộc TPHCM)
Nguồn http://www.thesaigontimes.vn

Lời bàn: Có một phương pháp đi bộ rất hay đó là vừa đi vừa niệm “Nam Mô A – Di – Đà – Phật”. Đi như vậy vừa điều hòa được hơi thở, vừa giữ được tốc độ nhịp nhàng. Lúc đầu mỗi tiếng niệm một bước, sau tăng dần lên một bước rưỡi hoặc hai bước tùy theo sức khỏe của người đi. Chỉ cần sau 15 – 20 phút bạn sẽ thấy người khoan khoái dễ chịu. Phương pháp này tôi mới được phổ biến và thử áp dụng thấy rất hay.

Thứ Tư, 14 tháng 4, 2010

THIỀN QUA CÁI NHÌN CỦA ĐÔNG Y


Thử nhìn xuống một hồ nước. Khi mặt hồ yên tĩnh, trong xanh ta dễ dàng nhìn rõ được mọi vật dưới đáy. Trái lại, khi làn nước gợn sóng, hình ảnh sẽ bị phản chiếu lệch lạc. Bộ não con người cũng giống như vậy. Khi tinh thần yên tĩnh, tập trung, tâm trí sẽ sáng suốt. Trái lại, khi có tạp niệm xen vào hoặc lúc lo âu căng thẳng, sự phán đoán sẽ kém chính xác.


Sự căng thẳng sẽ làm mệt bộ não, cơ thể tiêu phí nhiều năng lượng mà việc giải quyết công v
iệc lại kém hiệu quả. Một sinh viên thiếu tập trung sẽ khó tiếp thu bài giảng. Một công nhân đứng máy lơ đểnh sẽ dễ mắc tai nạn lao động. Một nhà nghiên cứu mà tinh thần không ổn định sẽ khó có thể hoàn thành công trình của mình.

Ngoài ra, trong điều kiện phát triển của nền văn minh công nghiệp với tính cạnh tranh cao, con người luôn phải đối mặt với nhiều loại áp lực thì việc phải gánh chịu stress làm giảm sức đề kháng và dễ dẫn đến nhiều bệnh tật là điều đáng lo ngại. Từ những thực tế này nhiều người đã tìm đến với thiền.
Có nhiều phương pháp thiền khác nhau, nhưng tựu trung vẫn là giúp người luyện tập nhằm đưa cơ thể tiến dần vào tình trạng nhập tĩnh khi tâm không còn bất cứ ý niệm nào.

1. Tư thế:

Có thể chọn tư thế ngồi xếp bằng thông thường, ngồi bán già hoặc ngồi kiết già. Lưng thẳng, cằm hơi đưa vào để cột sống được thẳng. Đầu lưỡi chạm nhẹ nướu răng trên. Hai bàn tay buông lỏng đặt trên hai đùi hoặc đan chéo nhau để trước bụng, miễn sao hai tay cảm thấy thoải mái, dễ giãn mềm cơ bắp là được.


Tư thế kiết già (thế hoa sen), đặc biệt thích hợp cho việc ngồi thiền: Ngồi xếp bằng tự nhiên, dùng hai bàn tay nắm bàn chân phải từ từ gấp chân lại và đặt bàn chân lên đùi trái, gót chân ép sát bụng, lòng bàn chân ngửa lên trời. Kế tiếp dùng hai bàn tay nắm bàn chân trái gấp lại, đặt bàn chân trái lên đùi phải, kéo nhẹ gót chân vào sát bụng, bàn chân ngửa lên trời.


Các đạo sư Yoga cho rằng vị thế khóa nhau của hai chân trong tư thế kiết già sẽ tạo sức ép lên hai luân xa ở dưới cùng của cơ thể, khiến dòng năng lượng có khuynh hướng đi lên để nuôi dưỡng các trung tâm lực dọc theo cột sống và kiểm soát toàn bộ hệ thần kinh. Những thí nghiệm khoa học về Yoga cho thấy chỉ cần ngồi tư thế hoa sen, dù ta không cố gắng tập trung tư tưởng, vẫn có một sự thay đổi ở sóng não từ nhịp Beta khoảng 20 chu kỳ mỗi giây xuống nhịp Alpha khoảng 8 chu kỳ mỗi giây. Nhịp Alpha là tình trạng sóng não của một người đang trầm tĩnh và minh mẫn. Điều nầy có nghĩa là tự thân tư thế kiết già đã có công năng làm êm dịu thần kinh chưa kể đến những cố gắng khác của việc ngồi thiền.


Kết quả trên cũng phù hợp với những lý luận của y học cổ truyền khi biết rằng ở thế kiết già, xương mác ở cẳng chân trái đã tạo một sức ép khá mạnh lên đúng vị trí huyệt Tam âm giao ở chân phải (huyệt Tam âm giao ở chỗ lõm bờ sau xương chày, trên mắt cá chân trong khoảng 6cm). Như vậy, trong suốt thời gian ngồi kiết già, huyệt Tam âm giao sẽ được kích thích liên tục.

Tam âm giao là huyệt giao hội của 3 đường kinh âm: Tỳ, Can và Thận nên tác động kích thích này sẽ có tác dụng "thông khí trệ", "sơ tiết vùng hạ tiêu" và điều chỉnh những rối loạn nếu có ở những kinh và tạng có liên quan, đặc biệt là tác dụng "Dưỡng âm kiện Tỳ" và "Sơ Can ích Thận" mà các thầy thuốc châm cứu đều biết khi tác động vào huyệt này. Những người có dấu hiệu căng thẳng thần kinh, những bệnh nhân "Âm hư hỏa vượng" hay gặp các cơn bốc hỏa về chiều và những phụ nữ đang ở tuổi mãn kinh sẽ dễ dàng cảm nhận được hiệu quả khi ngồi vào thế kiết già.


2. Giảm các kích thích giác quan:

Một trong những yếu tố quan trọng để dễ nhập tĩnh là không bị các kích thích bên ngoài quấy nhiễu. Người xưa gọi là "bế ngũ quan". Trên thực tế, những quan sát qua điện não đồ cho thấy chỉ cần nhắm mắt để loại bỏ thị giác là đã giảm được 50% các kích thích từ bên ngoài. Do đó, nên nhắm mắt lúc ngồi thiền. Khi nhắm mắt chỉ cần khép hờ để bảo đảm không có sự căng cơ ở vùng mặt.

3. Giãn mềm cơ bắp:

Ngày nay, khoa học đã biết rất rõ tác động qua lại giữa 2 yếu tố thần kinh và cơ. Khi thần kinh căng thẳng, trương lực cơ bắp cũng gia tăng. Ngược lại, nếu điều hòa trương lực cơ bắp ở mức thư giãn thì thần kinh cũng sẽ được ổn định. Chúng ta dễ dàng nhận thấy điều này khi quan sát một người đang giận dữ. Khi tức giận, gân cổ nổi lên, cơ bắp căng cứng, bàn tay nắm chặt...; đó là lúc thần kinh quá căng thẳng.

Ngược lại, hãy nhìn một người đang ngồi ngủ gật trên xe. Lúc người này thiếp đi là lúc thần kinh ở mức thư giãn, tâm không còn ghi nhận ý niệm gì cụ thể và cơ bắp cũng giãn mềm nên đầu dễ dàng ngoẹo sang một bên. Vì vậy, trong quá trình hành thiền, việc chủ động giãn mềm cơ bắp sẽ thúc đẩy nhanh quá trình thư giãn, nhập tĩnh.
Trên thực tế, chỉ cần quan tâm giãn mềm cơ mặt và cơ bàn tay là đủ.

Điều này căn cứ vào hai quy luật: Thứ nhất, mặt và hai bàn tay là những vùng phản chiếu có các điểm tương ứng với toàn bộ cơ thể, do đó nếu thư giãn được vùng mặt hay hai bàn tay sẽ thư giãn được toàn thân.
... Thiền chính là sự tập trung tư tưởng vào một điểm hoặc một đề mục duy nhất để dần dần đạt đến tình trạng trống rỗng, không còn vướng mắc vào bất cứ một ý niệm nào.

Để thư giãn thần kinh hoặc để chữa bệnh, chỉ cần duy trì tình trạng tập trung vào điểm hoặc vào đề mục tập trung trong một thời gian nhất định là đủ. Điều quan trọng là nên tập đều đặn hàng ngày, mỗi ngày một hoặc hai lần. Lúc đầu, ngồi khoảng 15 phút mỗi lần, dần dần tăng lên. Sau một thời gian, khi não bộ đã ghi nhận thói quen thiền thì việc ngồi vào tư thế, nhắm mắt, việc đầu lưỡi chạm nhẹ nướu răng trên hoặc ám thị giãn mềm cơ bắp sẽ hình thành nên những phản xạ có điều kiện để đưa người tập vào trạng thái thiền định....


Thỉnh thoảng sẽ có những lúc tâm bị phân tán, các tạp niệm xen vào. Điều này là bình thường. Chỉ cần khi nhớ ra hãy tập trung trở lại. Lâu dần, những tạp niệm bớt đi, thời gian tập trung sẽ dài hơn, hơi thở sẽ đều, chậm và nhẹ hơn, cho đến lúc không còn ý niệm và quên luôn cả hơi thở. Nếu thường xuyên đạt đến tình trạng này, có nghĩa người tập đã tiến được một bước rất dài. Không chỉ là không bệnh tật mà còn là sự tự tin, cảm thông và hoà hợp để dần dần đạt đến điều mà người xưa gọi là thiên nhân hợp nhất.


4. Xả thiền:

Sau khi ngồi thiền, trước khi đứng dậy cần làm một số động tác để cơ thể hết tê mỏi và khí huyết lưu thông bình thường. Từ từ buông thõng hai chân. Dùng hai tay vuốt nhẹ hai bên sóng mũi từ đầu mũi xuống chót cằm, vuốt ấm vành tai. Xoa hai lòng bàn tay vào nhau cho ấm rồi áp vào mắt. Dùng hai bàn tay xoa bóp dọc theo hai chân, từ đùi dài xuống bàn chân. Xoa ấm hai lòng bàn chân.
Việc xả thiền tùy thuộc vào mỗi buổi thiền. Nếu chỉ thiền khoảng 15 phút hoặc khi có công việc cần đứng lên gấp thì chỉ cần co duỗi hai chân và xoay người, hoặc lắc cổ qua lại nhiều lần là đủ.

*Theo Lương Y Võ Hà
*Source : Trang Web Sống Vui Sống Khỏe
http://songvuisongkhoe.blogspot.com

Lời bàn: Qua thực tế luyện tập ở Câu lạc bộ, chúng tôi nhận thấy rằng tư thế ngồi trên ghế, chân để xuống nền nhà, cẳng chân tạo thành góc vuông với đùi, lưng thẳng, cũng có tác dụng chữa bệnh rất tốt.
Thời gian ngồi thiền 15 - 20 phút chỉ có tác dụng làm dịu thần kinh, giảm stress, còn muốn chữa bệnh phải ngồi được tối thiểu là một tiếng. Nhiều bác ở Câu lạc bộ ngồi thiền tới 2 -3 tiếng mỗi ngày và kết quả thực đáng khâm phục.

Thứ Ba, 13 tháng 4, 2010

BỨC ẢNH ĐẸP

Báo cáo kết quả luyện thiền để tự điều chỉnh bệnh

Chị Tươi (áo kẻ) dự lễ kỷ niệm
5 năm thành lập CLB năm 2009

   Tôi là Vũ Thị Tươi, 62 tuổi, cư trú ở 184 B2 Tân Mai, quận Hoàng Mai, Hà Nội. Trong thời gian qua tôi đã 3 lần mổ: 
- Lần thứ nhất: mổ cắt 2/3 dạ dày do viêm loét 
- Lần thứ hai: mổ viêm phúc mạc 
- Lần thứ ba: mổ cắt 12 cm ruột non do hoại tử.
   Sau khi mổ tôi mắc thêm các bệnh: Tiểu đường, Huyết áp cao, Hoại tử 2 đầu ngón chân cái. Do sức khỏe quá kém nên tôi thường xuyên phải đi cấp cứu (13 lần trong một năm) do chứng ăn không tiêu hóa được. Tôi được một người bạn giúp đỡ đưa đến Bác Nguyễn Khắc Minh, lương y, Chi hội trưởng Chi hội Y học Quốc tế ngữ Hà Nội, chữa. Sức khỏe của tôi dần khá lên nhiều, ít phải cấp cứu hơn. 
  Đến tháng 5 năm 2005 Bác giới thiệu tôi đến luyện tập ở CLBDSNL. Ở đây, tôi được các Thầy năng lượng hướng dẫn tôi luyện tập và hỗ trợ tích cực. Cho đến nay tôi đã khỏe trở lại bình thường. 
- Bệnh tiểu đường thường xuyên ổn định ở mức bình thường (từ 5,5 ÷ 5,6) 
- 2 ngón chân bị hoại tử đã trở lại bình thường không phải cắt bỏ. 
- Hai đốt sống lưng bị thoái hóa nay không còn đau mỏi nữa. 
- Huyết áp của tôi đã ổn định trở lại thường là 120/80. 
   Nhiều năm nay tôi không phải đi cấp cứu lần nào. Tôi đã tham gia chữa bệnh cho người nhà nhiều bệnh bằng năng lượng sinh học kết hợp với Diện chẩn có hiệu quả rất tốt. 
   Tôi rất biết ơn CLB và các bác hội viên đã chia sẻ, hỗ trợ giúp đỡ tôi rất nhiều trong luyện tập khắc phục bệnh tật đạt kết quả rất tốt. Có thể nói đây là một phương pháp phòng và chữa bệnh kỳ diệu.
Hà nội, tháng 3/2009
Vũ Thị Tươi
(Bài đã được đăng trong quyển Kỷ Yếu của CLB)

Thứ Hai, 12 tháng 4, 2010

Tai biến mạch máu não Xin nhớ ba chữ: C.N.G.

Bạn chỉ tốn vài phút để đọc mấy điều đơn giản dưới đây, mà có thể cứu được mạng người.
Một chuyên viên điều trị nói rằng: nếu ông ta có thể đến với nạn nhân
Tai biến mạch máu não trong vòng 3 tiếng đồng hồ, ông ta có thể hoàn toàn đảo ngược ảnh hưởng cuả tai biến…
NHẬN DIỆN - TAI BIẾN MẠCH MÁU NÃO
Trong bữa tiệc BBQ, một người bạn bị mất thăng bằng suýt ngã, bà ta trấn an mọi người là bà không sao cả, chỉ bị trượt trên gạch và đôi giày mới… Vài người đã giúp phủi bụi cho bà (thay vi kêu xe cứu thương) và làm cho bà một đĩa thức ăn mới. Bà Ingrid tiếp tục cuộc vui cùng bạn bè cho đến hết buổi chiều.
Mọi người mới về đến nhà, thì nhận được điên thoại cuả chồng bà Ingrid, báo tin là vợ ông đã đuợc đưa vào bệnh viện lúc 6 giờ chiều, và đã qua đờí vì Tai biến mạch máu não trong bữa tiệc BBQ. Nếu có người biết cách nhận ra triệu chứng Tai biến mạch máu não, có lẽ bà Ingrid có thể vẫn còn sống với chúng ta hôm nay.
XÁC ĐỊNH - TAI BIẾN MẠCH MÁU NÃO
Hệ thần kinh não bộ cuả nạn nhân Tai biến mạch máu não, có thể bị tàn phá nhanh chóng và kinh khủng, khi những người chung quanh không phát hiện ra được các triệu chứng cuả Tai biến mạch máu não. Thực ra, một người bàng quang có thể nhận diện được Tai biến mạch máu não, bằng cách hỏi nạn nhân ba câu đơn giản: C -N - G
C. Yêu cầu người đó Cười (C)
N. Yêu cầu người đó Nói (N)
G. Yêu cầu người đó Giơ tay lên (G)
Nếu người đó bị trở ngại bất cứ điều nào kể trên, bạn hãy gọi xe Cấp cứu ngay tức khắc.
Ghi chú: Còn một dấu hiệu khác về Tai biến mạch máu não là Lưỡi của nạn nhân bị Cong, hoặc bị Ngả về một bên. Đó cũng là triệu chứng cuả Tai biến mạch máu não.
Trước khi bị thường có các tín hiệu báo trước mà mình không để ý:
- Tê rần chân hoặc tay 1 bên.
- Một ngón tay tự nhiên bị co lại.
- Đau nửa đầu + hoa mắt + buồn nôn + buồn ngủ...

)

Chủ Nhật, 11 tháng 4, 2010

BỨC ẢNH LẠ


Bác Nghĩa mới gửi thêm mấy bức ảnh nữa chụp ở Côn Sơn đợt vừa rồi. Bức ảnh có vầng sáng, trông rất lạ mắt. Ảnh chụp sau khi mọi người vừa xả thiền.

CHÙM THƠ CÔN SƠN

Kính tặng Thày Thường

Thiền Lửa Tam Muội diệu kỳ
Hôm nay dã ngoại học thiền,
Côn Sơn, Kiếp Bạc, đất thiêng lâu đời.
Kết quả năng lượng tuyệt vời.
Thầy hỏi con lắc, tăng mười tỷ “bi”.
Lửa tam muội thật diệu kỳ,
Chữa đùa khỏi thật, bệnh gì cũng qua.
Không tin, xin hỏi bà Thoa.
Ung thư gần chết, vòng hoa sẵn rồi.
Bây giờ sức khỏe tuyệt vời.
Đạp xe hỗ trợ các nơi học thiền.
Khỏi bệnh, lại không tốn tiền
Tám mươi vẫn đẹp như tiên giáng trần.
Cám ơn Thày Tổ “Rada” (Dasira Narada)
Cùng các thày dạy chúng ta học thiền…
Đêm Côn Sơn 23 – 8 – 2009
Kính chào Côn Sơn
Hôm nay trở lại Côn Sơn,
Năng lượng vào mạnh, nhiều hơn lần đầu.
Mong sao đoàn ở lại lâu
Thiền Lửa tam muội nhiệm màu, tăng “bi”.
Không kể bạn có bệnh gì,
Con đường duy nhất nên đi học thiền.
Khỏi bệnh, lại không tốn tiền,
Hưởng không khí sạch, thiên nhiên trong lành.
Rừng thông cao vút trời xanh.
Xin thông năng lượng, vào nhanh ấm người.
Ra về vui khoẻ, nói cười.
Chào Côn Sơn nhé, tháng mười lại lên…
Đêm Côn Sơn 27 – 9 – 2009
Đêm luyện thiền bài “Vượt khó”
Tối nay là đêm thứ hai,
Tăng thêm giờ tập, chẳng ai nản lòng,
Một giờ ngồi tập đã xong,
Thêm ba mươi phút, cũng không ai về.
Học xong thày có lời phê.
Hoan nghênh các bác, không về một ai.
Thưa thày, thày nói không sai,
Chúng tôi “vượt khó, mệt nhoài vẫn vui.
Trong lòng như có ai xui,
Cố lên tới đích, rút lui là hèn,
Khỏe người, lại được thày khen.
Bõ bao công sức luyện rèn cho ta.
Cám ơn Thày Tổ Rada (Dasira Narada)
Thiền “Lửa tam muội” giúp ta khỏe người…
Côn Sơn đêm 27 – 9 – 2009
Mừng ngày Đức Thày Tổ
Dasira Narada giáng sinh
Lần thứ 163 (24/10/ 1846 – 24/ 10/ 2009)
Hôm nay, là lần thứ ba,
Lên Côn Sơn để chúng tôi giỗ Thày,
Hai bốn tháng mười năm nay.
Trăm sáu ba năm trước là ngày giáng sinh.
Cám ơn thày tổ chúng mình,
Mang “Lửa tam muội” hồi sinh bao người.
Tăng thêm sức khỏe tuyệt vời.
Đem lại hạnh phúc, mọi người nhớ ơn.
Liên hoan trên đất Côn Sơn
Thày cho sức khỏe, quý hơn bạc vàng…
Côn Sơn 24 – 10 – 2009
Tác giả: Học viên Phan Thanh Hòa

Thứ Sáu, 9 tháng 4, 2010


(Photo: Thầy Thích Huệ Tín)

"Con người chúng ta có một ý niệm sai lầm rất nghiêm trọng, chính là luôn thấy người khác sai, mình thì đúng. Chỉ cần có ý niệm này tồn tại, thì xã hội vĩnh viễn sẽ không có an định, thế giới không có hòa bình."

(Tịnh Không Pháp Ngữ)

Thứ Năm, 8 tháng 4, 2010

Chỉ với một cây kim, ta có thể cứu được mạng người.

Kính thưa quí vị, có thể quí vị đã có đọc những dòng chữ này rồi, nhưng chúng tôi muốn trích dịch ra tiếng Việt Nam và phổ biến rộng rãi, trong hy vọng có thể cứu được mạng người trong cơn nguy cấp, khi chờ đợi được các chuyên viên Y-tế săn sóc.

Chỉ cần một ống tiêm thuốc (loại dùng xong rồi phế thải, bằng nhựa), hoặc một cây kim may, là chúng ta có thể cứu mạng một bệnh nhân đang bị chứng tai biến mạch máu não (stroke). Việc cứu chữa thật đơn giản và dễ dàng một cách lạ lùng, nhưng có thể mang đến những kết quả cũng không kém lạ lùng và hữu hiệu. Chúng ta chỉ cần một phút để đọc tài liệu này, và các điều ghi trong tài liệu quả là những hướng dẫn tuyệt vời.

Xin quí vị ghi nhớ hoặc lưu giữ tài liệu này để sẵn sàng áp dụng, vì biết đâu, một ngày nào đó, quí vị sẽ dùng đến để cứu sống mạng người.

Cô Irene Liu kể chuyện: “Cha tôi bị tê liệt và chết sau đó vì ông là nạn nhân của bệnh tai biến mạch máu não. Ước chi tôi biết được thủ thuật này từ trước. Khi tai biến mạch máu não xảy ra, tất cả những tia huyết quản nhỏ trong não bộ sẽ từ từ vỡ ra sau đó.”

Khi có bệnh nhân bị tai biến mạch máu não, chúng ta phải giữ bình tĩnh, đứng cuống quít. Điều quan trọng nhất là ĐỪNG BAO GIỜ DI CHUYỂN NẠN NHÂN, bất kỳ là họ đang bị nạn ở đâu. Vì nếu nạn nhân bị di chuyển, các tia huyết quản trong não bộ sẽ vỡ ra. Từ từ giúp bệnh nhân ngồi thẳng dậy, và chúng ta có thể bắt đầu công việc “rút máu”.

Nếu quí vị có sẵn một ống tiêm thuốc, thì tốt nhất, nếu không thì một cây kim may, hay một cây kim gúc, cũng có thể giúp chúng ta được.

1- Trước hết, chúng ta hảy hơ nóng kim bằng lửa (bật lửa, đèn nến) để sát trùng, rồi dùng kim để chích trên mười đầu ngón tay.

2- Chúng ta không cần tìm một huyệt đặc biệt nào cả, chỉ cần chích vào đầu ngón tay, cách móng tay độ một ly (milimetre).

3- Chích kim vào cho đến khi có máu rỉ ra.

4- Nếu máu không chảy, nên nặn đầu ngón tay cho đến khi thấy máu nhỏ giọt.

5- Khi máu đã chảy từ cả mười đầu ngón tay, thì chờ vài phút, bệnh nhân sẽ tỉnh dậy.

6- Nếu mồm bệnh nhân bị méo, thì chúng ta phải nắm hai (lổ) tai của bệnh nhân kéo mạnh, cho đến khi hai tai đều ửng màu đỏ.

7- Châm vào dái tai (ear lobe) hai mũi mỗi bên cho đến khi máu nhỏ giọt từ mỗi dái tai. Sau vài phút, bệnh nhân sẽ tỉnh lại. Chúng ta hãy kiên tâm chờ cho đến khi bệnh nhân hoàn toàn hồi tỉnh và không có một triệu chứng nào khác thường mới mang bệnh nhân đến bệnh viện.

Vì nếu nạn nhân được chuyên chở vào bệnh viện sớm hơn. Có thể những dằn sóc của xe cứu thương sẽ làm cho các mao quản (capillaries) trong não bộ bị vỡ ra. Nếu sau khi đó mà họ còn có thể đi đứng được, thì đúng là do phúc đức của Tổ Tiên họ.

Cô Liu nói tiếp: “Tôi học cách cứu chữa qua cách làm xuất huyết này từ một Đông y tên Hà Bảo Định (Ha Bu-Ting). Ngoài ra, tôi còn có cơ hội áp dụng phương pháp này nữa. Vì thế nên tôi khẳng định là phương pháp hữu hiệu 100%. Năm 1979, tôi đang dạy tại Đai học Fung-Gaap tại Đài Trung. Một buổi trưa nọ, tôi đang giảng bài trong lớp, thì một giáo sư khác chạy sổ vào lớp học của tôi, vừa thở vừa nói ‘Cô Liu, đến gấp dùm, ông Giám sự của chúng ta đang bị tai biến mạch máu não’.

Tôi chạy lên lầu 3 ngay tức thì và thấy ông Giám sự của chúng tôi là Trần Phúc Tiên, mặt mày nhợt nhạt, tiếng nói ngọng nghịu, và mồm thì méo xệch qua một bên, ông hội đủ tất cả những triệu chứng của một người đang bị tai biến mạch máu não. Tôi bảo một người sinh viên đang thực tập tại Đại học, đến Dược phòng bên ngoài mua cho tôi một ống tiêm, và dùng kim tiêm để châm đầu mười ngón tay của ông Trần, cho đến khi mỗi đầu ngón tay có một giọt máu cỡ hạt đậu. Sau vài phút, mặt ông Trần đã nhuận sắc trở lại, và mắt ông cũng đã bắt đầu có thần. Nhưng mồm ông thì vẫn méo, nên tôi kéo hai tai ông cho đến khi hai tai đều đỏ vì máu đọng, rồi châm vào mỗi bên dái tai hai mũi để hai giọt máu tươm ra.

Khi hai giọt máu hai bên dái tai được rỉ ra, một phép lạ đã xảy ra. Chỉ nội trong vòng từ 3 đến 5 phút, mồm ông ta đã từ từ trở lại hình dạng nguyên thủy, và tiếng nói của ông cũng trở lại bình thường. Chúng tôi để ông nghỉ ngơi một lúc, rồi rót cho ông một tách nước trà nóng rồi đưa ông đi đến bệnh viện Ngụy Hoa gần đó. Ông nghỉ ngơi tại bệnh viện một đêm, rồi hôm sau lại trở về nhiệm sở làm việc. Sau đó, mọi việc đều bình thường. Ông không có triệu chứng nào nguy hại sau đó. Trái lại, các nạn nhân của bệnh tai biến mạch máu não thường khó trở lại bình thường, vì các tia máu trong não bộ bị vỡ trong khi xe cứu thương di chuyển họ đến bệnh viện. Kết quả là không thể làm cho họ vãn hồi lại trạng thái cũ.”

Theo các thống kê, thì hiện nay, bệnh tai biến mạch máu não là nguyên nhân giết chết người ta hàng thứ nhì. Những người may mắn thì có thể sống còn, nhưng phải mang tật nguyền suốt đời. Đó là một tai họa khủng khiếp có thể xảy đến cho một cá nhân. Nếu chúng ta có thể ghi nhớ phương pháp cho xuất huyết trên đây, để có thể giúp đỡ những nạn nhân của căn bệnh quái ác này, để áp dụng tức thời trên nạn nhân, thì chỉ trong một thời gian ngắn, bệnh nhân sẽ tỉnh lại và được phục hồi 100%.

Chúng tôi hy vọng là quí vị có thể phổ biến tài liệu này để bệnh tai biến mạch máu não không còn là một căn bệnh giết người như hiện nay nữa.

Bài sưu tầm do thầy Trần Trọng Toàn (Vi sinh) sưu tầm.

(Copy từ blog ÚT TRỖI)

Thứ Tư, 7 tháng 4, 2010

RƯỢU HẠT GẤC


Trăm hạt gấc nướng cháy vàng

Rượu ngâm nửa lít thành thang thuốc thần

Không may bầm dập tay chân

Bóp xoa lên đó mươi lần hết sưng

Viêm xoang – viêm họng – lợi mưng

Mười phân khối rượu ngậm chừng trăm giây

Khò oo – khò oo trong miệng mươi ngày

Bệnh trên dìu dịu đỡ ngay ấy mà

Mong rằng các vị dùng qua

Rượu này hiệu nghiệm như là thuốc tiên

Bệnh lành mà chẳng mất tiền.


Tờ Sức khỏe số 93 nói về vitamin A trong gấc, số 112 trang 23 giới thiệu về hạt gấc ngâm rượu xoa nơi đau. Nhiều tài liệu giới thiệu hạt gấc có độc nhưng không cao, thường được dùng làm thuốc bôi ngoài, có dùng làm bột bôi trong họng nhưng là lượng thuốc không nhiều nên không gây độc.


Sách ứng dụng lâm sàng, hạt gấc có tác dụng giảm đau tiêu sưng, tiêu viêm.

- Trị ung sang viêm: Hạt gấc tán bột mịn hòa với dấm đắp lên nơi đau.

- Nhức răng: Dùng bột mịn hòa với dấm tẩm bông cho vào chỗ răng đau là hết.

- Trị viêm hầu họng cấp: Dùng bài thuốc cổ phương MỘC MIẾT TÁN

Hạt gấc 12g

Sơn đậu căn 8g

Mộc hương 8g

3 vị trên tán thành bột mịn chấm vào họng sẽ khỏi. Sơn đậu căn, mộc hương mua ở hiệu thuốc dân tộc.

- Hạt gấc đốt cháy hòa với dầu ép từ lạc bôi lên chỗ đau sưng. Quai bị vài lần sẽ khỏi.


(NST – CLB)