Có một nơi mọi người đủ mọi lứa tuổi, từ mọi nơi, gặp nhau mỗi tuần một lần, hàng tháng cùng nhau đi dã ngoại để luyện tập, để cười vui, để chất lượng cuộc sống ngày càng được cải thiện. Đó là chính là Câu lạc bộ Dưỡng sinh Năng lượng thuộc chi hội y học Esperanto - Hà Nội của chúng tôi. "Vui, khỏe, sống có ích cho đời" là mục tiêu của Câu lạc bộ chúng tôi.
Đề nghị ghi rõ nguồn http://luatamuoi.com/ khi sao chép những bài viết chia sẻ từ trang Câu lạc bộ DSNL.
Mọi liên hệ xin gửi về một trong 3 địa chỉ ở mục LIÊN HỆ. Xin trân trọng cảm ơn."

Thứ Ba, ngày 21 tháng 10 năm 2014

Kết quả sau 1 năm tu tập tại CLB DSNL

                                                               Trần Kim Thành
Lớp DSNL 13
                                                       
 
                                  (Bác Trần Kim Thành đứng thứ 2 từ trái sang)

Tôi có cơ duyên theo học lớp DSNL là nhờ chị Nga lớp DSNL sáng thứ 5 - Trần Duy Hưng giới thiệu và giúp đỡ.

Trước lúc tôi đến với thiền cơ thể của tôi rất yếu, trong mình mang nhiều bệnh tật. Tháng 6-7/2013 tôi đã điều trị tại bệnh viện Giao thông Vận tải để trị các bệnh: thoái hóa đa khớp, rối loạn tuần hoàn não, huyết áp thấp, mờ máu, đại tràng, dạ dày, trĩ, viêm gan B... nhưng chưa khỏi.

Đến giữa tháng 8/2013 lớp chiều thứ 5 - Trần Duy Hưng khai giảng, tôi theo học được 2 buổi thì các khớp chân, tay sưng to, đốt sống cổ và lưng bị thoái hóa thường xuyên phải đắp thuốc nên đi lại rất khó khăn, còn đầu tôi lúc nào cũng cảm tưởng như có vật gì rất nặng đè lên. Nhiều lúc tôi cứ nghĩ hay mình bị u não. Từ đó tôi rất bi quan và chán nản. Tôi quyết định nghỉ học và xin vào viện Y học cổ truyển Quân đội để điều trị bằng phương pháp đông y. Sau 5 tuần điều trị nội trú bằng các phương pháp châm cứu, bấm huyệt, uống thuốc sắc, thuốc viên, xông hơi bằng thuốc bắc vào những chỗ đau trên cơ thể của mình. Tôi thấy bệnh tình đã thuyên giảm nên xin ra viện.

Trong thời gian điều trị tại bệnh viện tôi thường xuyên cập nhật bài vở ở lớp và cố gắng sắp xếp mỗi ngày thiền 1 hoặc 2 bài. Trở về nhà, tôi lại tiếp tục xin học trở lại. Đến lớp tôi được thầy, cô chủ nhiệm tận tình giúp đỡ khai mở luân xa và truyền thêm năng lượng. Hằng ngày tôi chăm chỉ luyện tập thiền, tu tâm, tu tính và làm tốt các công việc nội trợ trong gia đình, đồng thời kết hợp tập Yoga và bơi mỗi tuần khoảng 5 buổi. Duy trì uống thuốc theo đơn của bác sĩ đều đặn.

Kết quả sau 5 tháng tu tập và điều trị theo chỉ dẫn của bác sĩ tôi thấy trong người khỏe ra, tinh thần minh mẫn, tâm trí thanh thản, an lành đi lại nhanh nhẹn. Từ đó tôi càng có niềm tin mãnh liệt vào môn phái: dùng năng lượng sinh học để chữa bệnh.

Một điều làm tôi bất ngờ nữa là: sau đợt dã ngoại tại Suối Hai, các cô giáo đã đo độ mở luân xa của tôi đạt được lớn hơn 80%. Tôi thường xuyên theo dõi bệnh tật của mình để áp dụng với những bài đã học được như:
  - Trước đây huyết áp của tôi 90/60 tôi vận dụng bài "Dịch Cân Kinh Trợ Luân" vào buổi sáng và các bài thiền khác. Hiện nay huyết áp của tôi đã đạt được mỹ mãn là: 120/80.
  - Bệnh thoái hóa đa khớp, tôi thường xuyên thu năng lượng vào luân xa 6 và 7 rồi úp hai tay lên đầu gối. Sau khi xả thiền xong năng lượng ở hai lòng bàn tay còn nhiều tôi xoa hai đầu gối và xoa hai gót chân bị gai gót.
 - Bài thiền "Rũ Sạch Bụi Trần" trước đây tôi không thiền nổi vì khi nhắm mắt hai tay bịt tai ôm lấy chẩm được khoảng 10 phút thì toàn thân run lên cả tay và chân mỏi rụng rời nên đành phải bỏ tay xuống. Tôi không nản, không bỏ cuộc, trái lại càng chăm chỉ tập luyện thường xuyên liên tục trong vòng gần 2 tháng. Đến nay tôi đã hoàn thành bài thiền "Rũ Sạch Bụi Trần" rất tốt và cảm thấy thoải mái sau mỗi lần phiền.

Sau 1 năm tham gia CLB DSNL bản thân tôi đã thu được những thành tích đáng kể: cơ thể khỏe mạnh hồng hào, các bệnh tật kể trên đã dần khắc phục được rõ rệt. Tâm trở nên sáng hơn, đằm thắm hơn và được mọi người yêu mến nhiều hơn.

Đạt được kết quả tốt đẹp đó là nhờ công lao của các thầy cô trong ban chủ nhiệm, nhất là cô Hồng phụ trách lớp và tập thể cán bộ lớp trẻ trung năng động, nhiệt tình đầy trách nhiệm. Gia đình anh chị Chiến - Hương đã không tiếc công, của để làm nên những thành tích của các lớp ở Trần Duy Hưng.

Tôi nguyện đi theo môn phái của Đức Thầy Tổ Dasira Narada tu luyện tâm trong sáng và cơ thể khỏe mạnh, dẻo dai để làm những việc có ích cho đời.
Hà Nội, ngày 15/7/2014

Chủ Nhật, ngày 19 tháng 10 năm 2014

LỚP HỌC VƯỢT KHÓ

(Kính tặng tất cả học viên của lớp Esperanto
và những ai yêu mến đã, đang và sẽ học Quốc Tế Ngữ)

BẠCH LIÊN
(Học viên lớp DSNL 1)

Tới Câu Lạc bộ Dưỡng Sinh
Ghé chiều chủ nhật lớp mình chung vui
Cơ duyên hay số phận xui
Học QuốcTế Ngữ mọi người quyết tâm.

Học thiền tu luyện thân tâm
Học Quốc Tế Ngữ đá ngầm vượt qua
Cũng là ta vượt chính ta
Như thiền “vượt khó” giúp ta khoẻ người.

Vượt khó nhưng vẫn vui cười
Luyện rèn trí nhớ người người tham gia
Lớp học ít trẻ nhiều già
Ít nam nhiều nữ vậy mà rất vui.

Ban đầu lớp sáu chục người
Thời gian mai mốt, ba mươi nay còn.
Mặc cho nước cạn đá mòn
Tinh thần ham học vẫn còn hăng say.

Khó khăn vất vả tháng ngày
Tuổi cao sức yếu vẫn say học bài
Như thuở lớp một lớp hai
Tay run có lúc viết sai, đọc nhầm.

Nhiều học viên tóc hoa râm
Mắt đeo kính lão lâm râm ôn bài
Trẻ già cùng đếm một hai
Phát âm, tập viết, nói sai cùng cười...

Tinh thần vượt khó tuyệt vời
Cảm thông chia sẻ những lời động viên
Học Quốc Tế Ngữ, học thiền
Tâm thân an lạc trí thêm sáng ngời.

Gắng lên cả lớp mình ơi
Chí cao “khổ nạn” ta thời vựợt qua
Hy vọng một ngày không xa
Nghe nói lưu loát, hát ca tưng bừng.

Trí nhớ khôi phục không ngừng
Kiến thức mở rộng ta cùng chúc nhau
An vui mạnh khoẻ sống lâu
Giao lưu cùng hội ta đâu quản gì.

Hà Nội 15-10-2014

Thứ Năm, ngày 16 tháng 10 năm 2014

Thiền

  Đặng Thanh Chúc
Lớp DSNL 13
  Gió đưa hương bình minh gõ cửa
  Ta thiền cùng hai nửa Tiên Thiên
  Đêm cài môi nụ rất hiền 
  Hồn nhiên tĩnh tại về miền hư không.

  Cho ta đi khắp chốn mênh mông
  Hòa vào vũ trụ bềnh bồng tinh khôi
  Thu nguồn năng lượng xa xôi
  Cho tâm tĩnh tại nơi tôi một mình.
  
                               Tháng 9/2014

Khảo sát địa điểm thiền

Ngày 11-12/10/2014, CLB cử đại diện BCN, các tiểu ban, ban cán sự các lớp và đại diện một số hội viên - học viên đi khảo sát địa điểm thiền mới tại Trung tâm Thiên Đức ở Sóc Sơn.
Dưới đây là một vài hình ảnh do anh Dương, lớp trưởng lớp DSNL 16 gửi.

Xem lại bộ ảnh TẠI ĐÂY

Thứ Tư, ngày 15 tháng 10 năm 2014

MỘT LẦN BUÔNG XUỐNG LÀ MỘT LẦN LÊN!

Vì sao buông xuống lại được lên?

Vì buông đi một gánh nặng là chúng ta nhẹ bớt một phần.
Nếu buông nhiều chừng nào chúng ta càng nhẹ chừng nấy, cho nên càng buông thì càng lên.
Nếu chúng ta giành giựt tranh đua nhau mãi, chỉ là làm khổ cho nhau, chớ có lợi ích gì! Biết nhường nhịn nhau, biết trở lại tìm mình, và vượt ra ngoài thói tục, chúng ta sẽ buông xả những tranh đua giành giựt. Lúc ấy chúng ta sẽ cảm thấy nhẹ nhàng siêu thoát. Là người biết tu, biết học đạo, chúng ta phải trở lại mình, thấy rõ mình, đó là điều hết sức thiết yếu.
Chúng ta rất bi quan khi nghĩ rằng thời mạt pháp người tu không bao giờ có chứng có đắc, còn thời chánh pháp tu hành mới mong đắc quả. Nhưng sau này khi học sử Phật giáo rồi, chúng tai mới thấy không hẳn luôn luôn như vậy. Thời chánh pháp, khi đức Phật còn tại thế, vẫn có nhiều Tỳ-kheo thối Bồ-đề tâm vì không quyết chí tu hành. Còn tuy là thời mạt pháp mà nếu chúng ta quyết tử trên đường tu, thì cũng có thể tiến được. Vì thế chánh pháp hay mạt pháp là cốt ở tâm mình, nếu mình quyết chí tu hành thì thời mạt pháp coi như là thời chánh pháp, còn nếu mình không quyết chí tu hành thì ngay trong thời chánh pháp coi như là mạt pháp. Vì vậy chúng ta không nên có mặc cảm là mình đang sanh thời mạt pháp rồi thả trôi cuộc đời tu hành, mỗi ngày hai thời khóa tụng gọi là gieo chút duyên lành với đạo! Chúng ta không nên bi quan như vậy mà phải nỗ lực tiến tu để có thể chuyển mạt pháp thành chánh pháp. Tinh thần của người tu là, dù sống trong thời buổi nào, chúng ta cũng phải cố gắng vươn lên, tu hành tinh tấn cho đến ngày công hạnh viên mãn. Như vậy, chúng tôi đã dẫn từ các kinh điển Nguyên thủy cho đến Đại thừa và Thiền tông, để quí vị thấy nơi mỗi người chúng ta đều có sẵn con người chân thật. Nếu chúng ta quyết chí tu hành thì sẽ thấy được điều đó không nghi ngờ.
(Sư ông Trúc Lâm)
Hoàng Vân sưu tầm.

Thứ Ba, ngày 14 tháng 10 năm 2014

DÃ NGOẠI KHẢO SÁT ĐỊA ĐIỂM THIỀN

BẠCH LIÊN
(Nguyễn Thị Hiền - lớp DSNL1)

                                          Ngày cuối thu chuyến dã ngoại thiền
                               Hướng về núi Sóc sáng bình yên
                               Xuất phát sáu giờ chừng một tiếng
                               Tới nơi ổn định đón ca thiền.

                               Trung tâm Thiên Đức giữa thiên nhiên
                               Hoa lá cỏ cây đặc điểm miền
                               Tọa lạc trên cao đồi tiếp núi
                               Bể bơi hồ nước đẹp khuôn viên.

                               Thoải mái, vui khi thiền hết ca
                               Thăm khu chăm sóc những người già
                               Tiện ích vệ sinh luôn thoáng mát
                               Bình an cuộc sống giữa bao la.

                               Cánh rừng thấp thoáng phía xa xa
                               Đất sỏi con đường dẫn dắt ta
                               Tới đó rừng thông nghe gió hát
                               Tiếng chim lảnh lót vẳng ngân nga.

                               Trung tâm nhà nghỉ vẫn đang xây
                               Đêm đến đoàn thiền ngủ dắt dây
                               Nam nữ chung sàn nghe “kéo gỗ”
                               Tham thiền sớm tối vui sum vầy.

                               Ngồi thiền rừng thông dưới trời mây
                               Bóng núi soi hồ chen bóng cây
                               Vô thức như tan vào vũ trụ
                               Thu dòng năng lượng qúi tràn đầy.

                               Tuy chẳng đo năng lượng mỗi người
                               Nhưng ai cũng vui khoẻ trong người
                               Văn nghệ hát vo vui hết cỡ
                               Ka ra ô kê miệng cười tươi.

                               Đón tiếp nơi đây qủa tuyệt vời
                               Cơm ngon canh ngọt qúi lời mời
                               Còn thiếu “thịt kho cà các cụ”
                               Đủ duyên gặp lại Thiên Đức ơi!
                                         Hà Nội 13-10-2014

Hiểu thêm về NGHIỆP

Chúng ta thường nghe nói đến chữ "nghiệp" trong cuộc sống hằng ngày, cũng như trong đạo Phật, như là: nghề nghiệp, tội nghiệp, nghiệp báo, nghiệp chướng, nghiệp nhân, nghiệp quả.
Vậy chúng ta thử tìm hiểu: "Nghiệp" là gì?   
Nghiệp là thói quen hành động, nói năng hay suy nghĩ hằng ngày của chúng ta trong cuộc sống, trong khi làm việc, trong khi giao tiếp, ở tại nhà, ở tại sở làm hay bất cứ nơi đâu. 
Nghĩa là: nghiệp do thân hành động, khẩu nói năng và ý suy nghĩ, nên thường được gọi là tam nghiệp: thân nghiệp, khẩu nghiệp và ý nghiệp.   

Theo nguyên tắc, có hai loại nghiệp: thiện và bất thiện.  Tuy nhiên, khi nói đến chữ "nghiệp", người ta thường nghĩ đến những nghiệp ác hay nghiệp bất thiện.

1) "Thân nghiệp" là những thói quen hành động, do thân tạo tác hằng ngày.  Có người luôn luôn thích giúp đỡ kẻ khác, làm việc phước thiện, làm việc xã hội.  Có người luôn luôn thích đi chùa, lễ Phật, tụng kinh, đi nhà thờ xem lễ, cầu nguyện.  Cũng có người luôn luôn thích đánh nhau, đánh đập súc vật, giết hại sinh mạng chúng sanh, chơi đấu bò, đi câu cá, đi săn bắn, như thú vui tiêu khiển.  Có người luôn luôn thích hút thuốc, uống rượu, bài bạc.  Có người luôn luôn thích việc trộm vặt dù họ không túng thiếu.  Có người luôn luôn thích kiện tụng, thích xúi người khác thưa kiện để thủ lợi.  Có người luôn luôn thích hăm dọa người khác, theo thói chưa đậu ông nghè đã đe làng tổng, họ gửi bài đăng báo, tòa báo không đăng nguyên văn, sửa bản thảo, họ bảo xin lỗi, viết thư dọa làm con kiến đi kiện củ khoai!

2) "Khẩu nghiệp" là những điều mình thường nói ra hằng ngày, có khi ngọt ngào dễ nghe, có khi chanh chua chát khế, kinh khủng khiếp luôn!  Cổ nhơn có dạy:
Lời nói chẳng mất tiền mua. 
Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.   
Có người luôn luôn thích nói chuyện đạo lý, chuyện ích lợi cho người. Có người luôn luôn thích thuyết pháp, tụng kinh, niệm Phật. Có người luôn luôn thích an ủi, khuyên lơn, đem sự an ổn tâm thần đến cho người khác. Có người luôn luôn nói lời hòa nhã, êm ái, dịu dàng, ai ai cũng thích nghe, thích gặp mặt, thích trò chuyện. 
Ðó là những người lựa lời mà nói cho người an vui, và đang tu theo hạnh Ðức Quán Thế Âm Bồ Tát, hay tu theo hạnh Nhứt Thiết Chúng Sanh Hỷ Kiến Bồ Tát. Cũng có người luôn luôn thích nói suốt ngày, không biết mệt, không ngừng nghỉ. Có người luôn luôn thích nói chuyện thị phi, chuyện thiên hạ, chuyện phải quấy, chuyện hơn thua, chuyện tranh chấp, chuyện kiện tụng, chuyện thưa gửi, chuyện phiền não, chuyện khổ đau. Có người luôn luôn thích văng tục, chửi thề, bới móc người khác, kê tủ đứng vào miệng người khác, móc họng cho người ói ra, mỗi khi khai khẩu, mỗi khi mở miệng. Có người thốt xong một lời, người nghe phải đi xức dầu cù là, hoặc uống thuốc nhức đầu, thậm chí ngất xỉu, hay giã từ luôn cõi đời. Có người thốt xong một lời, người khác phải đi tù, gia đình xào xáo, vợ chồng chia ly, lục đục, cãi vã, nghi ngờ lẫn nhau, tiêu tan hạnh phúc. 
Bởi vậy, chúng ta mới biết khẩu nghiệp nặng nề biết bao, lời nói độc hại đến chừng nào, lời nói có khả năng hại người còn hơn vũ khí. Ðó là lời nói của những kẻ "lựa lời mà nói cho người giết nhau", hoặc là những kẻ "lựa lời mà nói cho người tiêu luôn"!
Những người biết tu tâm dưỡng tánh rất dè dặt với khẩu nghiệp, không dám phát ngôn bừa bãi, luôn luôn nhớ lời cổ nhơn dạy: "Lời nói là bạc, im lặng là vàng".  Có người bèn áp dụng tu pháp môn "tịnh khẩu", suốt ngày không muốn nói bất cứ chuyện gì, với bất cứ ai.  Tuy nhiên, bên ngoài phẳng lặng, mà trong lòng dậy sóng, thì cũng như không!  Có khi nói năng để truyền bá Chánh Pháp, lời nói đầy pháp vị, nói lời chuyên chở đạo lý.  Có khi sự im lặng cũng đúng Chánh Pháp, cũng đượm nhuần đạo lý.  
Cổ nhơn có dạy: "Ngữ ngôn đạo đoạn". 
Nghĩa là còn phải dùng lời nói, thì không thể diễn tả được đạo lý một cách tột cùng, khi lên tiếng thì đạo mất rồi. Người hiểu đạo là người có tâm cảm thông sâu sắc, không cần dùng lời nói, có thể thấu hiểu mọi sự mọi việc một cách dễ dàng, không có gì ngăn ngại. 
Trong kinh sách có câu: "Ðạo cảm ứng giao nan tư nghì" chính là nghĩa đó vậy. 
Cũng có câu: "Ðạo bổn vô ngôn". 
Nghĩa là gốc của đạo không thể dùng lời lẽ của thế gian mà diễn tả được.  Ðạo là chỗ cứu kính tuyệt đối bất khả tư nghì, đạo cảm thông không thể nghĩ bàn được.  Ðó chính là chỗ im lặng của Cư sĩ Duy Ma Cật thời Ðức Phật còn tại thế, đó chính là sự lặng thinh của Nhị Tổ Huệ Khả, khi trình kiến giải lên Sơ Tổ Bồ Ðề Ðạt Ma vậy.

3) "Ý nghiệp" là quan trọng hơn cả. Chính ý nghiệp chủ động điều khiển thân nghiệp và khẩu nghiệp.  Tại sao vậy?  Bởi vì nếu như tư tưởng luôn luôn có ý nghĩ thế nào thì hành động và lời nói sẽ y theo đó mà ra, không sai khác chút nào. Chính tư tưởng phát xuất ra hành động và lời nói. Thí dụ nếu trong tâm ý chúng ta nghi ngờ người nào ăn cắp đồ, thì từ hành động cho đến lời nói của người đó đều có vẻ khả nghi, đáng ngờ, và hành động cũng như lời nói của chúng ta đều không bình thường đối với người đó.
Thí dụ nếu chúng ta luôn luôn có tư tưởng, có ý nghĩ là kẻ nào ác thì phải bị tiêu diệt, phải bị đọa địa ngục, phải bị trừng phạt nặng nề, cho nên khi có cơ hội, có phương tiện, có quyền hành, có thế lực, chúng ta sẽ dễ dàng mắng chửi, mạt sát, giết hại, trừ khử, thanh toán kẻ đó không chút xót thương, không chút bận tâm!  Nghĩ như vậy, nói như vậy, làm như vậy, tâm của chúng ta không từ bi, không bác ái chút nào, và như vậy chúng ta có khác gì kẻ ác kia đâu?  Giết người phải đền mạng, có luôn luôn hẳn là lẽ công bằng tuyệt đối chăng, có giúp nạn nhân sống lại chăng, có giúp xã hội an ninh, trật tự chăng, có giúp tình người thêm tốt đẹp chăng?  Con người thường nhân danh cái thiện, nhân danh thế thiên hành đạo, để thi hành, thực hiện việc ác, việc trả thù ngay sau đó. Chính vì vậy mà oan oan tương tục không biết đến bao giờ mới dứt được. Thiệt là "tội nghiệp" thay! 
Trên thế gian này, sân hận không bao giờ dập tắt sân hận. Duy có tình thương, tâm từ bi mới diệt được tâm sân hận. Ðó là định luật trường cửu. 
Cho nên, trong Kinh Pháp Cú, Ðức Phật có dạy:
Lấy oán báo oán, oán nghiệp chập chùng. 
Lấy ân báo oán, oán nghiệp tiêu tan. 
Ðây là cách dừng nghiệp và chuyển nghiệp hữu hiệu nhất. Thí dụ vì nghiệp duyên đời trước, có người nào đó khi gặp chúng ta, liền không có cảm tình, không ưa thích, có thái độ thù nghịch, chống đối. Nếu như chúng ta không hiểu luật nhân quả, bèn có thái độ tương ứng đáp lại, thì càng ngày quan hệ giữa chúng ta và người đó càng tệ hại thêm mà thôi. Còn nếu như khi họ gặp hoàn cảnh không may nào đó mà mình có thể giúp được và thực tâm giúp đỡ họ, thì có phải "oán nghiệp" trước đây tiêu tan hay không?
Thí dụ trong gia đình, nếu người cha hay người mẹ, vì tức giận người con đối xử tệ bạc với mình, không như mình mong ước, nên cũng đối xử lạnh lùng, hằn học, bực dọc đáp lại, thì thử hỏi câu chuyện sẽ đi đến đâu, sẽ kết thúc ra sao?  Nếu cha mẹ có lòng từ bi, không chấp chặt những điều đó, vẫn thương yêu, chăm sóc người con, như lúc con còn nhỏ dại, thì ít ra còn hy vọng người con chuyển đổi tâm ý, gia đình hòa vui trở lại. 
Chuyện này "nói ra thì dễ, làm được mới khó".  Nhưng thử hỏi chuyện gì trên đời này mới là chuyện dễ làm đây? 
....
Trích từ bài Tội & Nghiệp của tỳ kheo Thích Chân Tuệ trên báo Đạo Phật ngày nay.
Hoàng Vân sưu tầm