Có một nơi mọi người đủ mọi lứa tuổi, từ mọi nơi, gặp nhau mỗi tuần một lần, hàng tháng cùng nhau đi dã ngoại để luyện tập, để cười vui, để chất lượng cuộc sống ngày càng được cải thiện. Đó là chính là Câu lạc bộ Dưỡng sinh Năng lượng thuộc chi hội y học Esperanto - Hà Nội của chúng tôi. "Vui, khỏe, sống có ích cho đời" là mục tiêu của Câu lạc bộ chúng tôi.
Đề nghị ghi rõ nguồn http://luatamuoi.com/ khi sao chép những bài viết chia sẻ từ trang Câu lạc bộ DSNL.
Mọi liên hệ xin gửi về một trong 3 địa chỉ ở mục LIÊN HỆ. Xin trân trọng cảm ơn."

Thứ Tư, ngày 30 tháng 7 năm 2014

BÁO CÁO TỔNG KẾT LỚP DSNL 9

Lớp thiền khai giảng ngày 22/11/2012.
Tổng số học viên đăng ký là 26 người (21 nữ và 5 nam)
Giáo viên trực tiếp phụ trách: Thầy Nguyễn Ngọc Kim.

I - Sau 20 tháng luyện tập công phu và nghiêm túc, lớp thiền ổn định và luyện tập tốt. Trong số 26 học viên chỉ có 2 học viên dưới 50 tuổi, còn lại là những người đã nghỉ hưu, sức khỏe kém, hoặc có các bệnh mãn tính. Do chăm chỉ luyện tập ở lớp, ở nhà, đi dã ngoại nên đã đạt được những kết quả đáng khích lệ:
- Một là: Mọi người đều nhận thức được lợi ích thiết thực của việc thiền định là làm cho tâm thanh thản, để trí tuệ trong sáng. TÂM AN TRÍ SÁNG, CƠ THỂ KHỎE MẠNH ĐỂ SỐNG TỐT HƠN VÀ LÂU HƠN.
- Hai là: Thiền định để con người hòa nhập với quy luật tự nhiên của vũ trụ. Làm cho con người tự nhìn lại mình, trở lại chính mình và dần dần giảm đi những THAM - SÂN - SI trong cuộc sống để sống cho thanh thản, có thể từ đó thay đổi cá tính và thói quen xấu, xây dựng các thói quen tốt đẹp.
- Ba là: Thiền định đã đánh thức các luân xa trong toàn bộ cơ thể, do đó mà tăng cường hệ miễn dịch để chữa một số bệnh không cần dùng thuốc.

II- Kết quả trong lớp chúng tôi như sau:
- 5 người ổn định huyết áp gồm các bác: Nguyễn Thị Chiêm, Cao Minh Hà, Nguyễn Thị Xuân, Trần Thu Thủy và đặc biệt là bác Trần Thị Loan.
- 7 người đỡ đau đầu, đau lưng, đau xương khớp gồm các bác: Dương Thị Thanh, Đoàn Vĩnh Thiện, Đào Bích Hiền, Vũ Thị Hà, Lê Thị Bân, chị Chu Phương Tứ và chị Nguyễn Thị Tuyết Mai.
- 5 người về dạ dày, tim mạch gồm các bác: Bùi Thị Tâm, Hoàng Ngọc Tống, Phạm Diệp Lục, Nguyễn Thị Hồng, Nguyễn Thị Tuyết Mai.
- 2 bác có bệnh tiểu đường cũng được khống chế như bác: Hoàng Ngọc Tống, Phạm Diệp Lục.
- Đặc biệt còn có bác Quang bị bệnh Parkinson và bác Trần Thị Loan bị u não đã rất nghị lực trong luyện tập nên cũng có tiến bộ đáng kể. 
Ngoài ra, một số học viên bị các bệnh: Vôi hóa cột sống, sỏi túi mật, tiền đình, u tuyến giáp trạng, thiểu năng tuần hoàn máu.v..v...cũng cảm thấy đỡ nhiều.
Trên đây là kết quả bước đầu trong 20 tháng luyện thiền của lớp DSNL 9.

III - Một vài kinh nghiệm bước đầu:
- Khi ở nhà nên thiền vào một giờ nhất định để xác lập thói quen và luôn thay đổi các bài để tạo sự hưng phấn.
- Khi mệt thiền sẽ đỡ mệt, khi mất ngủ thiền sẽ dễ ngủ.
- Khi đi công tác: trên ô tô, máy bay, trên tàu, thuyền đều có thể tranh thủ thiền.
- Trong lớp đoàn kết, quan tâm đến nhau, cùng nhau chia sẻ kinh nghiệm thiền, tổ chức thăm hỏi khi đau ốm. Mỗi quý đều tổ chức mừng sinh nhật 1 lần cho những người có ngày sinh trong quý đó.

Tập thể lớp DSNL 9 chúng tôi xin cảm ơn Thầy Chủ nhiệm CLB, cảm ơn thầy Kim người trực tiếp đứng lớp và các thầy cô trong CLB đã đến lớp hướng dẫn, hỗ trợ để chúng tôi có kết quả ngày hôm nay.

Chúng tôi cũng cảm ơn gia đình anh Chiến - chị Hương đã giúp đỡ chúng tôi về địa điểm với tinh thần vô tư làm cho lớp thiền luôn vui vẻ, đầm ấm.
Lớp trưởng: Nguyễn Thị Tuyết Mai

Thứ Sáu, ngày 25 tháng 7 năm 2014

TÌNH CẢM LỚP MÌNH

Lê Thị Ngọc Hường
Lớp DSNL 13
Ở đời cũng có cái may
Có duyên vào học lớp này đẹp ghê
Học viên từ ở bốn bề
Cùng cô truyền đạt say mê một lòng
Cô Hồng hiền hậu vô cùng
Truyền Lửa Tam Muội vào trong lớp mình
Học viên thân mật có tình
Càng học càng thấy bệnh mình khỏe hơn
Đức Thầy Sư Tổ thần tiên
Chữa cho các bệnh chúng sinh tuyệt vời
Nhờ Thầy chủ nhiệm thương người
Nhìn Thầy đức độ tuyệt vời hơn ai
Thầy tạo cơ hội lâu dài
Mọi người vào học không ai phàn nàn
Tình thầy, nghĩa lớp, chứa chan
Càng học càng thấy muôn vàn tình thương
Hôm nay tới lớp tới trường
Tôi xin chia sẻ tình thương lớp mình./.
Tháng 7/2014

Thứ Năm, ngày 24 tháng 7 năm 2014

BÁO CÁO KẾT QUẢ LUYỆN THIỀN

         Tôi là Trần Thị Loan, 68, tuổi là học viên lớp DSNL9 - CLB DSNL.
         Năm 2010 khi đang đi xe máy, bị cướp giật túi, ngã gây chấn thương sọ não. Do vết thương quá nặng bị hôn mê sâu 10 ngày sau mới tỉnh. Khi tỉnh lại, tôi hoàn toàn là con người khác, nằm bất động, bị liệt nửa người trái, bác sĩ kết luận tôi có khối u lớn bên não trái nên khối u chèn ép làm sức khỏe của tôi rất yếu và nhiều bệnh.
- Mắt lồi ra, nhìn song thị
- Nói líu lưỡi, không rõ tiếng
- Bị cứng hàm, khi ngáp không tự khép miệng được
- Hai chân bị xơ vữa tĩnh mạch
- Huyết áp, máu mỡ cao.
         Sau 2 năm tôi điều trị đông y, phục hồi chức năng, nhưng bệnh tình chuyển biến rất chậm. Lúc này cơ duyên đã đến với tôi. Được biết CLB DSNL qua 2 em gái tôi đang theo học lớp thiền ở Trần Duy Hưng đã động viên và giới thiệu tôi đi thiền.
         Tháng 11/2012, CLBDSNL mở lớp mới tại Trần Duy Hưng, tôi đã đăng kí theo học lớp DSNL9 do cô Hồng - thầy Kim phụ trách. Buổi đầu đến lớp, vì sức khỏe quá yếu, không lên cầu thang được phải nhờ các thầy cô giáo mở luân xa giúp tôi tại tầng 1. Dù sức khỏe yếu nhưng tôi cố gắng đi học đầy đủ và đều đặn vào sáng thứ 4 hàng tuần. Sau những buổi đến lớp, được nghe những lời giảng, những hướng dẫn tận tình từng động tác, hỗ trợ trong quá trình ngồi thiền của các thầy cô giáo, tôi lại càng tự tin và quyết tâm cố gắng thiền nhiều hơn. 
         Sau 18 tháng luyện tập, bệnh tình của tôi đã được cải thiện đáng kể:
- Da dẻ hồng hàng hơn
- Tự đi lại nhẹ nhàng, nhanh nhẹn hơn
- Tự tin hơn trong giao tiếp
- Ngủ sâu giấc
- Huyết áp, máu mỡ đã ổn định (không cần uống thuốc nữa)
- Mắt nhìn rõ hơn, hết song thị
- Bệnh cứng hàm nay đã biến mất
         Tôi cảm thấy rất hạnh phúc, cuộc sống ý nghĩa hơn, không những tự chăm sóc bản thân được mà còn giúp con cháu những việc nhẹ nhàng trong gia đình.
         Niềm vui được nhân lên sau những chuyến đi dã ngoại do CLB tổ chức trong ngày. Những chuyến đi đầy ắp tình thương bao la, những ấn tượng khó phai mờ khiến tôi xúc động và nhớ mãi. Môn thiền “Lửa Tam Muội” thật kì diệu, là tu luyện cả thân lẫn tâm theo pháp tu ”Chân - Thiện - Nhẫn”. Không những giúp cải thiện về sức khỏe mà còn giúp thay đổi về tâm tính. 
         Đến lớp ai cũng vui vẻ, đoàn kết, thân ái, gần gũi chia sẻ những niềm vui và kinh nghiệm tu luyện, những tiết mục văn nghệ mừng sinh nhật, những lời ca tiếng hát, những bài chia sẻ như đã tiếp cho tôi thêm sức sống mới, tin yêu cuộc sống hơn. Tôi thấy mình vui vẻ hơn, tự tin hơn, bớt cáu giận với con cháu. Từ đó, tôi càng quyết tâm kiên trì tu luyện nhiều hơn, mặc dù trong người tôi vẫn còn bệnh u não, tôi tập từ bài dễ đến khó, bài có thời lượng lâu dần. Cụ thể 5 tháng nay, tôi liên tục tập bài “Rũ sạch bụ trần”, ngày tập 2 ca, sáng tập bài “Rũ sạch bụi trần”, chiều lần lượt tập các bài theo thẻ thiền từ 90 đến 120 phút.
         Có được thành quả như ngày hôm nay, trước tiên con xin đa tạ Đức Thầy Tổ Dasira Narada đã để lại cho chúng con một pháp thiền đầy ý nghĩa. Tôi xin chân thành cảm ơn thầy chủ nhiệm cùng các thầy cô trong CLB DSNL và cảm ơn gia đình chị Hương, anh Chiến đã tạo điều kiện cho CLB một điểm thiền thật tuyệt vời. Tôi luôn nhớ lớp DSNL9, một gia đình đầy ắp năng lượng và tình nhân ái.
         Một lần nữa tôi xin chân thành cảm ơn vì tất cả.
        Kính chúc Thầy chủ nhiệm cùng các thầy cô trong CLB DSNL sức khỏe và hạnh phúc. Chúc CLB DSNL “Lửa Tam Muội” ngày càng phát triển.
Tháng 7/2014
Trần Thị Loan
Lớp DSNL 9

Thứ Tư, ngày 23 tháng 7 năm 2014

BÁO CÁO TỔNG KẾT CỦA TIỂU BAN THÔNG TIN - TỪ THIỆN

A/ Hoạt động thông tin tuyên truyền nội bộ của CLB DSNL 
         Ngày 29/3/2010, được sự đồng ý của Thầy Chủ nhiệm, trang Blog Câu Lạc Bộ DSNL được hình thành. Tính tới nay đã có hơn 1.200 bài được đăng với tổng số lượt truy cập trên 372.000. Với cách sắp xếp bài theo mục: trang chủ, liên hệ, album ảnh, trang Phật Pháp, các chuyên mục như chia sẻ, dã ngoại, thông tin, giúp bạn học từ xa, thơ CLB, bài tham khảo,… trang Blog giúp cho bạn đọc trong và ngoài CLB cập nhật được thông tin nhanh và hữu ích.
         Trang Blog lưu trữ những cảm xúc, kỷ niệm đẹp với Thầy, Cô, giáo viên phụ trách lớp, bạn đồng môn, sau mỗi chuyến đi hay sau mỗi cuộc liên hoan tổng kết, nơi mọi người có thể tìm thấy niềm vui và những nụ cười. Mọi người cùng nhau chia sẻ những kinh nghiệm trong quá trình luyện tập thiền cũng như trong việc tu tâm tính. Rất nhiều người qua trang Blog này đã tìm đến với CLB, với pháp môn Thiền Thu Lửa Tam Muội.

Thứ Ba, ngày 22 tháng 7 năm 2014

ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI

 Ảnh: Internet
 Trịnh Công Sơn là một trong những nhạc sỹ mà HV rất yêu mến. Có người nói, tất cả các bài hát ông sáng tác đều mang tính triết lý, có người nói hầu hết tác phẩm của ông đều thiên về Pháp của nhà Phật…
Ở bài viết này, HV muốn bàn riêng về bài hát Để nước cuốn trôi của ông theo cách nhìn của nhà Phật mà HV tự cảm nhận được.
Mở đầu bài hát là câu: "Sống trong đời sống cần có một tấm lòng".
Vâng, HV hiểu rằng tấm lòng ông muốn nói tới ở đây là tấm lòng nhân hậu, yêu thương, bao dung đối với tất cả mọi người, yêu thương tất cả muôn loài. Đến đây không ai có thể nghĩ rằng tất cả những cái xấu, cái ác, cái vô tình, ích kỷ, vô tâm… lại có thể ghép với hai từ “tấm lòng” trong bài hát này.
"Để làm gì em biết không?"
Một câu hỏi. Ông dùng từ “Em” - đó là ông muốn nhắn nhủ lớp trẻ, còn đang trẻ cả tuổi đời cũng như trẻ cả trong cái nghĩ nữa.
Chắc không nhiều người trả lời được câu hỏi này khi tiếp theo đó lại là câu:
"Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi…"
Để gió cuốn đi ư? Tại sao trong cuộc sống cần phải có một tấm lòng thơm thảo, rồi lại để gió cuốn đi? Có phải là vô ích khi ta mang tấm lòng tốt của ta dâng cho người không? Không, ở đây theo HV, tác giả đang nhắc chúng ta đừng quên lời Đức Phật dạy. Giúp ai đó việc gì, cho ai đó cái gì rồi đừng mong người ta sẽ làm việc này cho mình, rồi sẽ cho mình cái kia. Mà hãy vô tư đi, như làn gió cuốn đi khắp phương trời đi, đừng tính toán hơn thiệt, rồi một mai kia, một làn gió mới từ đâu đó sẽ lại mang lại cho ta sự mát mẻ hoặc ấm áp dễ chịu. Ta “CHO” ai và lại mong “NHẬN” lại ngay, thì đó chính là tâm vị kỷ núp bên trong của vẻ ngoài nhân đạo, từ thiện mất rồi.
Hơn nữa câu hát này làm HV nhớ đến bài nói chuyện của nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Nhã trong lần ông đến nói chuyện với CLB DSNL, có đoạn ông đã nói đại ý rằng: khi anh “phóng” về phía ai đó năng lượng xấu (một lời nói xấu, một ý nghĩ ghét bỏ…) thì người đó sẽ nhận đủ, cho dù người đó đang ở cách xa ta. Năng lượng xấu đó sẽ tác động khiến người đó làm một việc gì xấu, gây nghiệp xấu thì bản thân anh đang gây ác nghiệp cho anh. Và ngược lại, khi anh phát ra năng lượng tốt hướng về ai đó thì người ta cũng sẽ được hưởng, người đó sẽ làm nhiều việc tốt hơn và phần thiện nghiệp cũng sẽ thuộc về anh. Từ đó làm cho HV liên tưởng đến là hãy luôn nghĩ, cầu nguyện đến điều tốt lành cho một ai đó dù ở rất xa, và nhờ làn gió hãy cuốn đi, cuốn đến tận nơi cần đến.
Thêm nữa, tác giả muốn nhắc ta đừng quên Đức Phật dạy: đời là vô thường. Nay ta ở đây, nhưng rồi một chút nữa thôi, ta sẽ không còn ở đây nữa, cũng như "Gió cuốn đi cho mây qua dòng sông, Ngày vừa lên hay đêm xuống mênh mông, Ôi trái tim đang bay theo thời gian, Làm chiếc bóng đi rao lời dối gian."
tất cả, tất cả đều thay đổi, cuộc sống thay đổi từng sát na kia mà. Quán đời là VÔ THƯỜNG sẽ làm chúng ta yêu nhau hơn khi được gần nhau, sống có trách nhiệm với nhau hơn, tận hưởng từng giây phút có được bên nhau, vì chỉ một chút nữa thôi, giây phút đó sẽ không bao giờ trở lại nữa. Quán đời là VÔ THƯỜNG sẽ thấy không ngạc nhiên, sao khi yêu, người mình yêu thật dễ thương, đến khi bỗng dưng người đó trở nên quá đáng ghét khi không yêu nhau nữa?
Theo dòng suy nghĩ trên, HV luôn thấy Phật Pháp trong thơ, trong bài hát của Nhạc sỹ. Cũng như khi còn nhỏ, nghe câu hát “Tin buồn từ ngày mẹ cho con làm kiếp người”, HV thật không hiểu, làm kiếp người sao lại là tin buồn? Chỉ khi lớn lên, mới hiểu thấu đáo được câu hát đó.
Trong bài hát của ông, một tiếng cười, một ánh mắt nhìn không nói năng chi… cũng là từ thiện. Hãy mang đến những mảnh đời bất hạnh hơn ta những tiếng cười đi, đừng tiếc, rồi đời sẽ cười với ta.
"Những khi chiều tới cần có một tiếng cười
Để ngậm ngùi theo lá bay
Rồi nước cuốn trôi, rồi nước cuốn trôi…"
Trong thơ ca, chiều là lúc buồn, là lúc mặt trời sắp lặn, là lúc giao tranh giữa ngày và đêm, cũng như đời người vậy, “chiều” trong đời người là quãng đời ít vui, vậy tiếng cười ở đây có đúng là cần lắm không? Hãy làm từ thiện đi, hãy mang tiếng cười của mình tới những nơi đang cần đi, đừng tính toán nhiều ít nữa.
Rồi tiếp theo:
"Hãy nghiêng đời xuống nhìn suốt một mối tình,
Chỉ  lặng nhìn không nói năng.
Để buốt trái tim, …"
HV nhìn thấy ở đây một “mối tình” đáng nói. Có khi đó là mối tình của người trai cưới người con gái mình yêu khi đang mang trọng bệnh, dù biết cuộc đời của người con gái đó không còn kéo dài được bao lâu nữa, nhưng người trai chỉ muốn người yêu của mình được hưởng trọn vẹn vài ngày làm vợ, được yêu thương, chăm sóc, vỗ về…Rồi có khi là mối tình của những người khuyết tật, chồng mù, vợ câm điếc… nhìn đó mà buốt trái tim, thương lắm. Ở đây từ “Hãy nghiêng đời xuống” của Nhạc sỹ đáng trân trọng biết bao, đó là hạnh khiêm nhường, cảm thông, chia sẻ.
Rồi nhạc sỹ nhắn nhủ ta:
"Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người,
Còn cuộc đời ta cứ vui,
Dù vắng bóng ai, dù vắng bóng ai…"
Một lần nữa ông nhắc lại đời là vô thường.
Suy nghĩ của HV đấy. Một bài hát mà HV tâm đắc, yêu thích từ lâu lắm rồi, nay có dịp để giới thiệu với cả đại gia đình CLB DSNL. Cả đội Văn nghệ yêu thích bài  này lắm, sẽ biểu diễn bài này với tất cả tình cảm yêu thương, với sự mong muốn cả CLB cùng chung ý nghĩ:
"Sống trong đời sống cần có một tấm lòng,
Để làm gì em biết không?
Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi,…"
Kệ, cứ để gió cuốn đi, không cần nghĩ suy mỗi khi mang cho ai đó một tấm lòng thơm thảo, nhé.
Hoàng Vân
Một vài hình ảnh bài hát "Để Gió Cuốn Đi" trong buổi tổng duyệt ngày 27/7/2014

BÁO CÁO TỔNG KẾT CÔNG TÁC HUẤN LUYỆN CỦA CLB DSNL

Để bảo đảm công tác huấn luyện đạt hiệu quả, Ban Chủ nhiệm đã hết sức chú trọng đến công tác đào tạo giáo viên và biên soạn, hiệu đính, cải tiến, in ấn tài liệu lưu hành nội bộ.

A/ Về huấn luyện đào tạo:
- Năm 2011 và nửa đầu năm 2012 CLB mở lớp bồi dưỡng nâng cao cho các hội viên có đủ khả năng, năng lực và tâm huyết, để có thêm nguồn giáo viên cho CLB. Đầu năm 2014 tất cả giáo viên phụ trách các lớp đã tham gia đợt tập huấn do Ban CN tổ chức. Đến nay nhiều giáo viên đã tự tin hướng dẫn luyện tập cho học viên ở các lớp mới đáp ứng nhu cầu được tập luyện ngày càng đông. Đó là các thầy Trần Văn Nghĩa, Trần Văn Tiến, Nguyễn Ngọc Kim, Đỗ Thành Long, các cô Lê Thị Thanh Lệ, Phùng Kim Bình, Trần Thị Hồng, Dương Thị Hảo, Lưu Mai Phương, Nguyễn Hoàng Vân, Võ Thị Hương, Võ Thị Lệ Hằng.
- Hiện nay, ngoài địa bàn chính ở Hà Nội có 14 lớp chuyên môn và 1 lớp học Quốc tế ngữ với gần 700 học viên tại 4 địa điểm thiền: số 84 phố Bùi Xương Trạch, số 4 ngõ 100 phố Trần Duy Hưng, Nhà Văn hóa tổ 35 phường Nghĩa Đô, và trường Mầm Non Quang Trung, Đống Đa, CLB đã bước đầu mở rộng về phía nam (thành phố Hồ Chí Minh và Đà Nẵng) để đáp ứng nhu cầu luyện thiền.
- Đã tổ chức lại các lớp, một số lớp quân số ít được ghép lại, để các lớp ổn định, do có quy định cụ thể về tổ chức lớp nên việc quản lý học viên chặt chẽ hơn.

b/ Về biên soạn, in ấn tài liệu nội bộ:
- Từ năm 2010 Ban Chủ nhiệm đặc biệt chú trọng đến công tác biên soạn, hiệu đính, in ấn tài liệu nội bộ phục vụ cho huấn luyện. Đặc biệt Thầy Chủ nhiệm đã hoàn thiện việc ghi âm các bài thiền cơ bản và nâng cao, bổ sung các bài thiền với thời lượng dài hơn vào thẻ nhớ giúp nâng cao chất lượng buổi luyện thiền. Học viên có thể lượng sức mình và tùy khả năng thu xếp thời gian chọn bài thiền phù hợp để luyện tập ở nhà. Do có sự cải tiến, biên soạn lại, nên tài liệu học tập (sách và các bài thiền) dễ hiểu, dễ học và tất nhiên kết quả luyện tập tốt hơn.
- Câu lạc bộ còn đi sâu nghiên cứu y dịch lục khí và ứng dụng những quẻ dịch vào việc hỗ trợ chữa bệnh bước đầu có những kết quả khả quan.

Tới đây, Ban Chủ nhiệm CLB sẽ quan tâm, chú trọng đến công tác huấn luyện đào tạo, tiếp tục công tác biên soạn, hiệu đính tài liệu để giúp người học tiếp thu kiến thức nhanh và sâu hơn. 
Tháng 7/2014

Thứ Hai, ngày 21 tháng 7 năm 2014

Thiền mang lại niềm vui

Nguyễn Cẩm Chương 
Lớp DSNL 1
 Chụp lưu niệm cùng Thầy Chủ nhiệm trong đợt dã ngoại thiền tháng 7/2011
         Tôi sinh năm 1937, năm nay đã 77 tuổi. Tôi không quá già yếu nhưng cũng không thể là khỏe được vì có nhiều bệnh của người già.
         Tôi bị viêm hang vị dạ dày từ năm 2006 và đã từng vào nằm bệnh viện 2 lần. Từ năm 2008 bác sĩ ở bệnh viện lại phát hiện tôi bị bệnh cao huyết áp vô căn và thế là tôi phải làm bạn với thuốc huyết áp hàng ngày từ đó. Có lần đến bệnh viện khám, huyết áp lên quá cao, bác sĩ còn bắt tôi phải uống thuốc giảm áp cấp tốc ngay tại bệnh viện. Tôi cũng có bệnh về xương khớp, bác sĩ kết luận bị thoái hóa khớp sau khi xem phim chụp X-quang. Tôi cũng bị sỏi mật được phát hiện từ năm 2008 và đầu năm 2013 vì sỏi quá nhiều làm tắc ống dẫn mật nên tôi phải nằm bệnh viện 20 ngày để khám, kiểm tra và phẫu thuật cắt mật và 1 đoạn ống dẫn mật (mổ phanh 1 đoạn dài khoảng 15cm).
         Tuy nhiên sức khỏe của tôi đến nay rất khả quan. Tôi cảm thấy mình đã khá lên rất nhiều. Hàng ngày tôi vẫn đi bộ khoảng 7km, vẫn đi xe máy khi cần và làm mọi việc trong gia đình. Tôi vẫn theo dõi tin tức thời sự, chương trình giải trí trên TV, qua mạng Internet và thấy tinh thần sảng khoái. Tất cả là nhờ việc luyện tập thiền đều đặn từ tháng 5/2011 đến nay (hơn 3 năm). 
         Hồi mới tập tôi thiền mỗi bài chỉ 1h00 - 1h15'. Đến nay tôi đã có thể ngồi mỗi lần 2h30' - 3h00. Mỗi ngày tôi ngồi thiền đều đặn từ 1-2 lần. Các buổi sáng tôi ngồi từ 4h00 - 6h30' (mùa hè), 4h30' - 7h00 (mùa đông). Ngoài buổi sáng sớm có ngày tôi còn ngồi thêm 1 lần nữa vào cuối buổi sáng hoặc đầu buổi chiều. Sau mỗi lần thiền thì người khỏe khoắn, tôi đi bộ. Thời kỳ đầu tôi chỉ đi 30', dần dần tôi đã kéo dài thời gian thêm. Đến nay buổi sáng tôi đi bộ 1h30' mà không thấy mệt mỏi gì. 
         Một điều khiến tôi rất thú vị là các bệnh tật đã bị đẩy lùi dần: xương khớp không còn đau, dạ dày ổn định, và đặc biệt là huyết áp từ cuối năm 2013 đến nay đã ổn định ở mức 120-140 và không còn phải dùng viên thuốc nào nữa (ngày nào tôi cũng kiểm tra huyết áp từ 1-2 lần). Tôi cảm thấy mình khỏe khoắn cả về mặt thể chất lẫn tinh thần.
         Tôi đã nghe Thầy Thường nói: "Thiền là cách chữa bệnh không dùng thuốc" và bây giờ tôi thấy câu nói đó thật chí lý.
         Từ ngày làm quen với thiền đến nay, tôi hầu như không còn dùng thuốc gì cả, kể cả thuốc bổ (tất nhiên không kể thời gian nằm ở bệnh viện).
         Trên đây là một số trải nghiệm của tôi trong thời gian 3 năm học lớp Thiền. Tôi viết ra mong được chia sẻ với các bạn.
Hà Nội, tháng 7/2014