Có một nơi mọi người đủ mọi lứa tuổi, từ mọi nơi, gặp nhau mỗi tuần một lần, hàng tháng cùng nhau đi dã ngoại để luyện tập, để cười vui, để chất lượng cuộc sống ngày càng được cải thiện. Đó là chính là Câu lạc bộ Dưỡng sinh Năng lượng thuộc chi hội y học Esperanto - Hà Nội của chúng tôi. "Vui, khỏe, sống có ích cho đời" là mục tiêu của Câu lạc bộ chúng tôi.
Đề nghị ghi rõ nguồn http://luatamuoi.com/ khi sao chép những bài viết chia sẻ từ trang Câu lạc bộ DSNL.
Mọi liên hệ xin gửi về một trong 3 địa chỉ ở mục LIÊN HỆ. Xin trân trọng cảm ơn."

Thứ Bảy, ngày 19 tháng 4 năm 2014

Dã ngoại tại chùa Bách Môn

Hôm nay (19/4/2014), CLB DSNL tổ chức cho 3 lớp mới DSNL13, DSNL14, DSNL15 và lớp DSNL9 đi dã ngoại thiền 1 ngày tại chùa Bách Môn, Bắc Ninh. 
Tổng số toàn đoàn 130 người, gồm học viên các lớp, Ban Chủ nhiệm, Ban Dã ngoại, Ban Hỗ trợ và giáo viên phụ trách các lớp.
Thời tiết đẹp, không khí mát mẻ, trong lành. Đến nơi, toàn đoàn tập trung nghe phổ biến kế hoạch. Sau khi dâng hương, toàn đoàn lại tập trung tập bài Dịch Cân Kinh Trợ Luân và sau đó thiền bài Thiền Thu Lửa Tam Muội. Các già trong làng cũng lên cùng ngồi thiền.
Sau khi nghỉ giải lao ít phút, toàn đoàn nghe chia sẻ của các học viên Kiều Thủy (DSNL13), Nguyễn Đức Phúc (DSNL13), Trương Quang Vinh (DSNL9) và Phạm Cao Văn (DSNL15).
11h30, mọi người dùng bữa cơm chay do các già nấu.
Đến 13h30, toàn đoàn tập trung khởi động ca tập chiều bằng động tác thu năng lượng Tiên Thiên. Sau ca thiền 1h là hỗ trợ chữa bệnh và giải đáp thắc mắc.
Ngoài việc dùng năng lượng, con lắc, quẻ dịch, đợt này có thêm 3 bác học viên mới từ CLB Diện chẩn - Ymeiho cùng tham gia hỗ trợ chữa bệnh.
16h đoàn lên đường về Hà Nội, kết thúc chuyến dã ngoại an toàn và hiệu quả. 
Cảm nhận chung của học viên thấy vui vẻ, sảng khoái và thoải mái.
Dưới đây là một số hình ảnh do anh Trần Văn Nghĩa ghi lại.

Xem lại bộ ảnh TẠI ĐÂY.

Thứ Sáu, ngày 18 tháng 4 năm 2014

Cùng suy ngẫm

Không ít người có cùng câu hỏi như nhân vật chính trong câu chuyện dưới đây. Bạn có câu hỏi giống vậy không?

 Ảnh: Internet
Vì sao người lương thiện 
cả đời gặp nỗi buồn và trắc trở?

Tôi đã tìm một người thầy thông thái và đạo hạnh xin chỉ bảo: "Vì sao những người lương thiện như con lại thường xuyên cảm thấy khổ, mà những người ác lại vẫn sống tốt như vậy?"

CẢM XÚC THÁNG TƯ

Trần Ngọc Tuyết
Lớp CT7 Quang Trung

CẢM XÚC THÁNG TƯ
(viết về ngày một năm thành lập lớp)

         Với tôi tháng 4 hàng năm có rất nhiều ngày kỷ niệm… và một kỷ niệm khó quên đã được ghi vào chuỗi: những ngày tháng 4 của tôi”, đó là khoảnh khắc tôi quyết định đến với CLB DSNL. Bởi từ đó một số quan niệm cuộc sống của tôi đã thay đổi, tôi sống “đơn giản” hơn, bình thản hơn và biết “chấp nhận” để rồi tập “buông bỏ

         Thời gian thấm thoắt dần trôi. Không dám phụ công Thầy chủ nhiệm, các thầy cô trong CLB và đặc biệt là Thầy chủ nhiệm lớp. Sau một năm tập luyện tôi thấy mình “đã tiến bộ”, dù đó là sự tiến bộ rất chậm. Điều quan trọng là tôi đã tìm lại được sự tĩnh lặng cần thiết trong tâm hồn, tôi đã “ngộ” ra được một số điều cần phải “ngộ”... Cuộc sống phức tạp hay đơn giản, suy cho cùng đó cũng chỉ là một quan niệm. Vấn đề là bạn nhìn nhận nó ở góc độ nào và đón nhận nó với một thái độ ra sao sẽ quyết định chất lượng sống thật của bạn là gì?...

         Mỗi tuần một buổi học, thời gian tuy không nhiều nhưng nội dung đầy ý nghĩa. Ngoài việc chia sẻ kinh nghiệm luyện tập, hướng dẫn về kỹ thuật,… thì điều cần quan tâm nhất mà Thầy chủ nhiệm lớp luôn nhấn mạnh với chúng tôi về việc: phải buông bỏ”, phải “tĩnh” trong khi thiền, phải tu sửa tâm tính vì môn phái chúng ta đang theo học đó chính là “pháp luyện nhân” - “pháp luyện người tu”… Và kim chỉ nam cho những ai muốn tu luyện là phải thực hiện đủ “năm tâm”, nghĩa là: người tu luyện phải có: thiện tâm, thành tâm, chuyên tâm, tĩnh tâm và quyết tâm. Tuy nhiên đã có một số người do chưa hiểu hoặc hiểu nhầm hoặc nhân duyên chỉ có vậy nên đến rồi lại thôi vì họ thấy “không hiệu quả”… Đôi khi, chúng ta cứ lãng phí thời gian mải miết bận rộn đi tìm những cái quá to lớn, quá viển vông mà quên mất những điều bình dị và gần gũi đang tồn tại như vốn có...Thầy chủ nhiệm CLB cũng đã nói kỹ trong đĩa giảng pháp rằng: “Chúng ta tu luyện để tìm lại bổn lai của chính mình… Đối với sức khỏe cũng vậy, nó trong cơ thể mỗi người, khỏe hay yếu là do sự bảo vệ và rèn luyện của mỗi người…(cũng có một phần do “nghiệp”)…nhưng xin các bạn đừng đổ lỗi cho khách quan, hãy nhẫn nại và khiêm nhường ngẫm xem ta đã làm gì “có lỗi” với cơ thể của ta (?) để rồi ta sẽ biết ta phải làm thế nào?...

         Tháng 4 năm nay đến sớm hơn hay tôi thấy thời gian trôi nhanh?!... Nắng đầu mùa luôn làm cho mọi người thêm đẹp hay “thiền” giúp chúng tôi đẹp lên?!... Tôi thầm chúc các thầy cô mạnh khỏe, an lạc. Mong Thầy chủ nhiệm lớp luôn khỏe để mỗi tuần chúng tôi lại có thêm kinh nghiệm, thêm những buổi học lý thú và bổ ích. Chúc cả lớp bình tĩnh, nhẫn nại, tự tin trên con đường tu luyện.
Hà nội tháng 4 năm 2014

Thứ Năm, ngày 17 tháng 4 năm 2014

MỘT SỚM BÊN MỘ CỤ TRƯỞNG CẦN

Đàm Kim Cúc
Lớp DSNL12
                                   Lần đầu con viếng chốn đây
                             Tần ngần chân bước, dạ đầy xốn xang,
                             Mờ xa sương trắng giăng ngang
                             Rưng rưng nhòa ướt đôi hàng cau xanh.

                             Ấm nồng hương khói mong manh,
                             Chúng con nhẹ bước về quanh bên người
                             Thanh cao trọn vẹn một đời
                             Mà sao mặn chát giọt rơi đắng lòng.

                             Con xin dâng nén nhang hồng
                             Thảo thơm đôi nhánh hoa đồng ngát hương.
                             Mù tan thấp thoáng ánh dương,
                             Về đây muôn nẻo lần đường hồi sinh.

                             Giữa đồng khô rạ yên bình
                             Ngàn bông hoa tím cựa mình đón Xuân!
Cuối Đông 2013

Thứ Hai, ngày 14 tháng 4 năm 2014

MỘT CHUYẾN ĐI

Đàm Kim Cúc
Lớp DSNL12  

 Ảnh: HT
Đây đâu phải lần đầu đến với Côn Sơn, mà sao lòng cứ như con trẻ, rộn ràng háo hức đến lạ. Có lẽ vì đây là lần đầu tiên được cùng thầy cô đi tiền trạm, khám phá sâu hơn miền đất hào khí hội tụ linh thiêng này.

Đúng 14 h ô tô chuyển bánh, Hà Nội dần xa... dần xa...
Đang lim dim mơ màng, bỗng nghe ai đó thốt lên mưa!
Giời ạ, mưa thật. Mưa lất phất bay, mưa thẫm đẫm cỏ cây, mưa không to nhưng cũng đủ làm ướt tóc. Kệ, thêm chút lãng mạn có sao đâu.
 Ảnh: Kiều Thủy
Điểm dừng chân đầu tiên của đoàn là đền Sinh đền Hoá, đó là một ngôi đền nhỏ nằm ẩn mình dưới chân núi Ngũ Nhạc. Đến đây, chúng tôi may mắn được thưởng ngoạn màn hầu đồng độc đáo, cùng với làn điệu Chầu văn vui tươi rộn rã. Ra về còn được lộc thánh mang theo.
 Ảnh: Trần Nghĩa
Đoàn ăn nghỉ tại khách sạn Lan Anh. Một không gian khoáng đạt và nên thơ, ngút ngàn thông reo, hoa vải nở trắng núi đồi, một mùi thơm ngan ngát dịu nhẹ lan toả trong mưa. Cách khách sạn không xa là hồ Côn Sơn thơ mộng, mặt hồ trong xanh phẳng lặng, hiền hoà như chính những con người nơi đây, những con người vốn sinh ra từ làng.

Í ới gọi nhau lên nhận phòng, và có chút chững lại. Nền nhà ẩm ướt quá, tường nhà rịn mồ hôi, ga gối đượm mùi thiếu nắng. Bất chợt nhớ đến Suối Hai. Cô nhân viên thanh minh "Ở đây mưa suốt tháng qua". Ừ, Hà Nội cũng vậy mà!

 Ảnh: Trần Nghĩa
Bữa cơm chiều ai đó lại nhắc tới Suối Hai. Hình như đã có một sự so sánh nhẹ. Xong, nhìn cô nhân viên khách sạn chạy ngược chạy xuôi, vừa đứng ở quầy lễ tân tiếp đón, thoắt cái đã lên phòng thay ga đổi gối theo yêu cầu, nhoằng cái xuống bếp xào xào, nấu nấu, giờ lại trong vai trò bưng bê, giữa tiết trời se lạnh mà gương mặt đỏ ửng lấm tấm mồ hôi, nở nụ cười thân thiện hỏi thăm các "thượng đế" có vừa miệng hay không. Lòng bỗng chùng xuống. Nỗi cảm thông dâng đầy vơi trong mắt mỗi người. Hình như đã nhớ ra mình là ai và đến đây làm gì. Chúng tôi, những con người đang hàng ngày hàng giờ miệt mài tu tập, ngày đêm mong mỏi tìm về với Chân - Thiện - Nhẫn. Vậy mà trong giây phút "dở người" lại cứ ngỡ mình là thượng đế.

"Ừ, ngon lắm cháu ạ!" Tiếng cười nói bỗng rộn rã hơn bao giờ hết, quên sạch lời thầy cô, thìa thìa đũa đũa cứ loạn xạ cả lên, đánh nhanh, diệt gọn, được thầy Nghĩa biểu dương "toàn bàn".
 Ảnh: Trần Nghĩa
Tối, thầy cho thiền hẳn 2 tiếng, đất thiêng có khác, năng lượng vào ào ào. Xong, có lẽ do lạ nhà, "lạ mùi" nên đêm đó giấc ngủ vẫn còn chập chờn.

Sáng dậy, thiền 2 ca liên tiếp, mưa nên phải thiền trong hội trường, vậy mà năng lượng vẫn ồ ạt tuôn chảy vào cơ thể. Thầy cô đo bằng con lắc, luân xa ai nấy cứ gọi là mở bung.

Buổi chiều được tự do. Thầy căn dặn nhớ phải đi theo nhóm. Lớp tôi gồm có 7 người và thêm "khách mời danh dự" là bác Trần Quốc Đắc, lớp ST5 TDH. Ngoài trời mưa vẫn bay ngang bay dọc. Nhìn nhau với ánh mắt đầy tinh nghịch, "ăn chơi sợ gì mưa rơi", thế là hăm hở lên đường.

 Ảnh: Kiều Thủy
Chùa Côn Sơn hay còn gọi là chùa Hun, nằm ngay dưới chân núi Côn Sơn, được bao bọc bởi những tán cây thông, cây đại thụ. Muốn vào đền thờ Nguyễn Trãi, đền thờ Trần Nguyên Đán, hay Giếng Ngọc...chúng tôi phải leo lên rất nhiều những bậc đá xanh uốn lượn, đi qua vài ba chiếc cầu đá xinh xắn bắc ngang qua khe suối nhỏ. Thấp thoáng hai bên đường, những loài hoa không tên đủ sắc màu, ẩn mình sau vòm lá xanh mướt.
Ảnh: Kiều Thủy
Dù chẳng đi chân trần, chúng tôi vẫn cảm nhận được cái mát lạnh của những phiến đá dưới chân. Khẽ nhắm mắt để cảm nhận hết được cái trong trẻo nơi đây, lắng nghe tiếng rào rạt của ngàn thông, và chợt nhận ra tiếng Đàn Cầm trong thơ Nguyễn Trãi không còn ngân khúc ai oán nữa.

Bác Đắc luôn dẫn đầu và đã bỏ xa chúng tôi, bóng bác thấp thoáng trong làn mưa bụi nhạt nhoà, tay cầm ô nhịp chân bước khoan thai. Thật khó có thể tin được rằng, đây là một ông già tuổi xấp xỉ 80, mấy chục năm mang trong mình căn bệnh gút, suy thận độ 2, và còn nhiều còn nhiều chứng bệnh khác nữa. "Bọn trẻ" chúng tôi bước gấp bước gáp, nhìn theo bác với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Chưa trèo lên được tận Bàn Cờ Tiên, nơi giao thoa của đất trời, tiếc lắm nhưng đành lỗi hẹn vậy.
 Ảnh: KIều Thủy
Điểm đến cuối cùng trước khi trở về Hà Nội đó là đền Kiếp Bạc, chúng tôi kính cẩn dâng hương tưởng nhớ vị anh hùng dân tộc Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn, cùng nhau ôn lại một giai đoạn lịch sử đầy hào hùng của đất nước chống lại kẻ thù phương Bắc.

Côn Sơn chưa xa mà lòng đã thấy nhớ da diết.. Ước một ngày đẹp trời, lại được cùng thầy cô và "bạn bè" trở lại nơi đây, ngồi tĩnh lặng trên những phiến đá xanh mát rượi, hít sâu vào lồng ngực hơi thở tinh khôi của trời đất, được đón những tia nắng ban mai lung linh rọi qua tán lá thông già, được lắng nghe tiếng chim lảnh lót buông vào không gian những nốt nhạc vui tươi của cuộc sống...

Chắc chắn rồi, đợi nhé ... Côn Sơn
Tháng 3 - 2014

Thứ Tư, ngày 09 tháng 4 năm 2014

Thông báo v/v đăng ký dự Đại lễ Cầu siêu

Đại lễ Cầu siêu Quốc tế diễn ra tại Việt Nam 2 ngày mùng 9 và 10 tháng 5 năm 2014. Địa điểm tại Hoàng Thành Thăng Long Hà Nội và Quảng Bình. Mọi người trong CLB muốn đến dự, đăng ký danh sách cho lớp trưởng. 
Lớp trưởng nộp danh sách cho BCN CLB (qua địa chỉ email trannghia47@gmail.com). Hạn nộp cuối cùng là ngày 20/4/2014 để BCN tổng hợp danh sách xin Ban tổ chức giấy mời. Mọi người trong CLB từ nay có thể thắp hương tại bàn thờ gia tiên nhà mình để cung thỉnh các vong linh nhà mình tới dự lễ cầu siêu tại Hoàng Thành Thăng Long Hà Nội.
Phó CN CLB Trần Văn Nghĩa

Thứ Ba, ngày 08 tháng 4 năm 2014

VÔ MINH

Xin giới thiệu bài viết về VÔ MINH trong cuốn "NHÌN LẠI BẢN CHẤT CON NGƯỜI" của Đức Đạt-Lai Lạt-Ma và Howard Cutler do Hoàng Phong biên soạn và dịch được Nhà xuất bản Phương Đông xuất bản năm 2012.

MỘT CÂU CHUYỆN VỀ VÔ MINH

Đức Phật có kể một câu chuyện như sau:
Có một anh thương gia cưới một người vợ xinh đẹp. Họ sống với nhau và sinh ra một bé trai kháu khỉnh. Nhưng người vợ lại ngã bịnh và mất sau đó, người chồng bất hạnh dồn tất cả tình thương vào đứa con. Đứa bé trở thành nguồn vui và hạnh phúc duy nhất của anh. Một hôm, vì việc buôn bán anh phải rời khỏi nhà, có một bọn cướp kéo đến đốt phá và cướp sạch cả làng, bắt cả đứa con của anh mang đi, lúc ấy đứa bé mới lên năm tuổi. Khi trở về, trước cảnh tang thương và điêu tàn, anh thương gia đau khổ vô ngần. Lúc bới những đống vật liệu cháy dở còn ngổn ngang ở nền nhà, anh tìm thấy xác một đứa bé cháy đen. Ngỡ là xác của con mình, anh bứt tóc, đấm ngược than khóc thật thảm thương và không sao nguôi ngoa được. Sau đó anh đem xác đứa bé đi hỏa táng rồi lấy một ít tro gói vào một mảnh lụa quý. Anh đeo gói tro ấy vào người, dù đang làm việc, đang ăn hay đang ngủ anh cũng không rời gói lụa. Thỉnh thoảng anh vẫn ngồi yên một mình để nhớ và thương con, và mỗi lần như thế anh lại khóc thật lâu.