Có một nơi mọi người đủ mọi lứa tuổi, từ mọi nơi, gặp nhau mỗi tuần một lần, hàng tháng cùng nhau đi dã ngoại để luyện tập, để cười vui, để chất lượng cuộc sống ngày càng được cải thiện. Đó là chính là Câu lạc bộ Dưỡng sinh Năng lượng thuộc chi hội y học Esperanto - Hà Nội của chúng tôi. "Vui, khỏe, sống có ích cho đời" là mục tiêu của Câu lạc bộ chúng tôi.
Đề nghị ghi rõ nguồn http://luatamuoi.com/ khi sao chép những bài viết chia sẻ từ trang Câu lạc bộ DSNL.
Mọi liên hệ xin gửi về một trong 3 địa chỉ ở mục LIÊN HỆ. Xin trân trọng cảm ơn."

Thứ Tư, ngày 29 tháng 7 năm 2015

Cuộc trò chuyện với Thiền sư Thích Nhất Hạnh về “Hạnh phúc đích thực”

Nhà báo Hoàng Anh Sướng
Thiền sư Thích Nhất Hạnh là một trong những đại thiền sư nổi tiếng nhất thế giới, tác giả của hàng trăm cuốn sách, trong đó, rất nhiều cuốn được xếp hạng như An lạc từng bước chân, Phép lạ của sự tỉnh thức, Chúa ngàn đời, Bụt ngàn đời... Ông là một văn nhân, một thi nhân, một học giả và cũng là một người đấu tranh cho hòa bình bằng phương pháp bất bạo động.

Cuối năm 2013, thiền sư Thích Nhất Hạnh đã có chuyến hoằng pháp kéo dài 2 tháng dọc nước Mỹ. Nhà báo Hoàng Anh Sướng đã có cuộc trao đổi đặc biệt với thiền sư.

- Nhà báo Hoàng Anh Sướng: Xin được mở đầu cuộc trò chuyện với thiền sư bằng một vấn đề mà tôi tin rằng, bất kỳ ai trên hành tinh này cũng quan tâm. Đó chính là vấn đề hạnh phúc, làm thế nào để có được hạnh phúc? Trước tiên, xin được hỏi thiền sư, với ngài, hạnh phúc là gì?

- Thiền sư Thích Nhất Hạnh: Hạnh phúc là an lạc, không có an thì không có lạc, an trong thân và trong tâm. Nếu con người chứa chất quá nhiều sự căng thẳng, stress, thân không an thì tâm làm sao an được? Trong khi đó tâm có những cảm giác, cảm xúc như giận hờn, tuyệt vọng, bạo động, nếu không có phương pháp cụ thể thì làm sao nhận diện và chuyển hóa được những bất an của tâm.

- Quan niệm của thiền sư khác xa so với quan niệm của hầu hết con người đương đại bây giờ, rằng hạnh phúc phải gắn liền với tiền bạc, địa vị, quyền lực, công danh... Thiền sư nghĩ gì về điều này?

- Tôi nghĩ, chúng ta phải tận dụng nền văn minh tinh thần của chúng ta mà đừng quá tin tưởng vào xã hội tiêu thụ Tây phương. Người Tây phương bây giờ khổ lắm, nhiều người tiền bạc rất nhiều, quyền lực rất lớn nhưng lại cực kỳ cô đơn, và phải tự tử. Chúng ta đừng theo dấu xe đổ của họ. Đừng tin rằng ta chỉ hạnh phúc nếu có tiền bạc, quyền lực... Chúng ta chỉ hạnh phúc khi có an trong lòng, có tình yêu và tình thương. Nếu chúng ta có thể an lạc trong từng giây phút của hiện tại thì chúng ta mới có thể có hạnh phúc.

- Ai sinh ra trên đời cũng có mưu cầu hạnh phúc. Mấy tỷ người trên trái đất này là mấy tỷ con đường truy tìm hạnh phúc khác nhau. Song trên hành trình đi kiếm tìm ấy, biết bao khổ đau, bầm giập, biết bao bi kịch xảy ra. Tại sao việc kiếm tìm hạnh phúc lại khó khăn đến vậy, thưa thiền sư?

- Trong ta, mỗi người đều có một ý niệm về hạnh phúc. Ta nghĩ rằng hạnh phúc là phải như thế này hay như thế kia. Nếu ta không được như thế này hay như thế kia thì ta kết luận là ta không có hạnh phúc. Như vậy là ta bị kẹt vào ý niệm về hạnh phúc của mình, và trong nhiều trường hợp, ý niệm về hạnh phúc của mình là chướng ngại căn bản để mình đạt tới hạnh phúc.

Ví dụ mình ham muốn đậu được cái bằng cấp đó và nghĩ rằng nếu không có cái bằng cấp đó thì không bao giờ mình có hạnh phúc cả. Như vậy tức là mình đã bị kẹt vào một ý niệm về hạnh phúc. Trong khi mình đang có vô số cơ hội để có hạnh phúc, mình đánh mất hết, chỉ vì mình đã tự đóng khung cái hạnh phúc của mình vào trong cái ý niệm có bằng cấp kia. Đó là một cái muốn, một thứ ái dục, ái dục về bằng cấp.

Trong đời sống tu hành cũng vậy. Là một ông thầy tu mình có thể nghĩ rằng muốn nói cho thiên hạ nghe thì mình phải có một cái bằng cấp vì có bằng cấp thì thiên hạ mới nể, thuyết pháp người ta mới nghe. Vì vậy cho nên mình phải xông xáo ra đời vài ba năm để học và giật cho được bằng cấp đó. Mình đâu có biết rằng vì ý niệm về bằng cấp mà sự nghiệp tu hành của mình có thể sẽ bị hư hỏng. Tóm lại tất cả đều do ý niệm của mình mà ra, và ý niệm thường rất dễ bị sai lạc.

Có một anh chàng nói: "Hạnh phúc của đời tôi là phải cưới cho được cô này, nếu không cưới được cô ấy thà rằng chết còn hơn, hạnh phúc không thể nào có được!". Như vậy anh chàng đã cột đời của mình vào trong ý niệm là phải cưới cho được cô kia. Cưới không được thì đời không còn có ý nghĩa gì cả. Tại sao đời không có ý nghĩa gì nữa cả. Đời còn nhiều nghĩa lắm chứ! Nhưng tại mình không thấy được tất cả những cái nghĩa khác của cuộc đời mà chỉ thấy có một nghĩa đó mà thôi. Cái đó gọi là ý niệm.

Ý niệm đó ở trong đạo Bụt gọi là Tưởng, một cái Tưởng của mình về hạnh phúc. Muốn sử dụng vô số những điều kiện để có hạnh phúc, muốn đừng giẫm lên những điều kiện của hạnh phúc mà đi, ta đừng nên bị ràng buộc vào một ý niệm nào về hạnh phúc cả. Khi đã bị kẹt vào một ý niệm về hạnh phúc là ta không còn cơ hội nào khác để có hạnh phúc nữa. Ý niệm hạnh phúc đó gọi là dục tưởng.

- Như vậy, ý niệm về hạnh phúc có thể là ý niệm của từng cá nhân nhưng cũng có thể là ý niệm có tính cách cộng đồng, gọi là tâm thức cộng đồng. Ví dụ như ý niệm về hạnh phúc của người Mỹ, họ cho rằng: Muốn có cuộc sống hạnh phúc, trước hết, phải có một trình độ học thức. Kế đến, phải có công ăn việc làm, tương đương với trình độ học vấn, lương đủ cao để có thể thuê một căn nhà, mua một chiếc xe. Trong nhà phải có ti vi, tủ lạnh. Thiếu một trong những thứ ấy, người đó sẽ không có hạnh phúc. Điều đó, có đúng không, thưa thiền sư?

- Cái hạnh phúc đó gọi là ước lệ. Đó là ý niệm về những điều kiện mà mình tin là cần thiết và là căn bản của hạnh phúc. Nhưng nếu xét kỹ lại, ta thấy rằng rất nhiều người đang có những điều kiện như vậy, nhưng không hạnh phúc gì cả. Họ có thể đang bị đau khổ cùng cực. Ngay cả khi có nhiều hơn, trên cả những điều kiện đã đòi hỏi, họ vẫn khổ đau vô cùng. Vậy thì ý niệm về hạnh phúc (dục tưởng) là một điều cần phải được quán chiếu, cần phải tìm hiểu vì ta có thể chết vì nó.

Đừng nói gì ngoài đời, ngay ở trong đạo, người đã tu rồi, cũng có thể có một ý niệm về hạnh phúc. Ví dụ mình nghĩ là phải có một ngôi chùa riêng để tự do sắp đặt theo ý mình, để không phải làm theo điều người khác sai phái. Chừng nào làm trụ trì, làm viện chủ của một ngôi chùa rồi thì mới có quyền, mình có thể bảo chú này, cô kia làm theo điều này, điều nọ. Nhưng than ôi, khi đã có một ngôi chùa riêng rồi mình mới biết rằng cái ý niệm về hạnh phúc có thể không đúng chút nào.

Thật ra có một ngôi chùa, có một trung tâm tu học không phải là điều dở. Ta có thể căn cứ vào điều kiện đó để tạo rất nhiều hạnh phúc cho mình và cho người. Nhưng không hẳn phải làm chủ một ngôi chùa mới có thể làm được những điều đó. Nếu mình là một người có hạnh phúc, có khả năng hướng dẫn tu học và tạo dựng hạnh phúc cho người, thì không có chùa mình vẫn làm được việc đó như thường. Mình lại khỏi phải chăm sóc và lo lắng cho ngôi chùa như một vị trụ trì. Nhiều khi không có chùa mình có thể tạo hạnh phúc cho mình và cho người gấp mười, gấp trăm lần khi mình có một ngôi chùa!

Được tấn phong là Thượng Tọa hay Hòa Thượng có phải là điều kiện của hạnh phúc không? Có nhiều người rất đau khổ vì không được gọi bằng những danh từ đó. Khi bị gọi bằng một danh từ khác, họ thấy trong người như có lửa đốt, như bị sốt rét. Tại sao đáng lý mình được gọi bằng danh từ ấy mà người ta gọi mình bằnh danh từ này? Khi có sốt rét, khi bị một ngọn lửa đốt cháy, mình biết rằng mình đang bị một dục tưởng trấn ngự, dù đó là một cái danh rất nhỏ. Vì vậy dục tưởng hay ý niệm về hạnh phúc là một đối tượng mà mọi chúng ta cần phải quán chiếu. Khi quán chiếu và đập vỡ được cái dục tưởng ấy rồi thì mình được giải thoát, và tự nhiên ta có vô số hạnh phúc. Điều kiện hạnh phúc có mặt rất nhiều trong ta và chung quanh ta, sở dĩ ta không sử dụng được chúng là vì ta đang kẹt vào trong cái gọi là dục tưởng. 

H.A.S

Thứ Ba, ngày 28 tháng 7 năm 2015

Một ngày tại chùa Kho - Thiên Bảo Tự

    
         Chủ nhật 26/7/2015, một nhóm chúng tôi – những người bạn thiền cùng nhau lên chùa Kho – Thiên Bảo Tự thực hành tu thiền một ngày theo lịch hàng tháng. Theo dự báo của TT khí tượng thuỷ văn TƯ, Bắc bộ đang nằm trong lưỡi áp thấp tràn từ phía Bắc xuống gây mưa diện rộng: “Nhiều mây, có mưa, riêng khu Đông Bắc, Thành phố Hà Nội và vùng ven biển có mưa vừa, có nơi mưa to đến rất to và rải rác có dông. Gió tây đến tây nam cấp 2 – 3. Vùng núi có khả năng xảy ra lũ quét và sạt lở đất. Nhiệt độ thấp nhất từ : : 24 - 27oC, Nhiệt độ cao nhất từ : : 29 - 32oC”. Chắp tay khấn: “Lạy Trời, lạy Phật cho mưa thuận gió hoà để chuyến đi của chúng con được thành công”. Thôi thì cẩn thận vẫn hơn, trong hành lý, ngoài đồ ăn chay cho bữa trưa ra, vẫn mang kèm theo nào áo mưa, nào ô, mũ. 
         Vậy mà trời đẹp, không mưa, gió mát, mây thấp, từ xa đã thấy mây dầy, bay là là sườn núi. Thầm ơn Cha Trời, Mẹ Đất. 
         Leo núi lên đến Đền Bảo Linh Sơn, mồ hôi ướt áo, mấy thành viên lần đầu đi hành thiền chưa quen, bệnh nặng, thấm mệt, phải phát công hỗ trợ nhưng ai nấy đều vui. Đón đoàn vẫn là nụ cười tươi của bác Thắng - thủ đền với một nồi nước lá vối tươi chờ sẵn. Nghỉ chỉ một chút thôi, ai nấy đều lấy lại sức rất nhanh. Lễ Đền, lễ chùa xong, đúng 8h30 chúng tôi ngồi thiền. Mất điện, vậy mà cả đoàn ngồi thiền trong cung La Hán, gió mát như quạt hầu. Cữ thiền 2 tiếng trôi qua một cách nhanh chóng, ai cũng hỉ hả, cười tươi. 
         Sau ca thiền chúng tôi hạ sơn, chụp ảnh lưu niệm và lại cùng nhau tập trung tại hội trường để nghe một chút về Phật Pháp, về pháp môn tu Tịnh Độ, về tâm linh của Ngôi chùa – đền này do bác Thắng hoan hỷ nhận lời nói chuyện. 
         Sau đó là bữa cơm trưa diễn ra thật vui. Nghỉ ngơi một chút, chúng tôi thiền cữ chiều ngoài trời. Yên lặng. Chúng tôi cần yên lặng. Chúng tôi chỉ cần có tiếng nhạc thật nhẹ, du dương đưa chúng tôi vào cõi thiền thôi, nhưng mà mấy chú ve hình như không biết điều đó, chúng chào chúng tôi tích cực, nhưng mà chỉ một lúc thôi, như có ai bảo: hãy để cho người ta thiền. Thế là chúng im phăng phắc. Một tiếng thiền giờ đây trở nên quá ít, song chúng tôi muốn có một cữ đi kinh rồi còn về kẻo muộn nên phải dừng, hình như ai cũng muốn ngồi thêm... 
         Nhưng cữ kinh của chúng tôi diễn ra một cách thật tuyệt hảo. Bác Thắng lần này muốn chúng tôi được kết pháp duyên với bộ kinh nội quốc - bộ kinh của các Thánh thần đất Việt, kinh của tổ tiên ông bà nước Việt ta. Cũng như kinh của các Đức Thánh Thần khác (bốn vị thánh bất tử trong tín ngưỡng Việt Nam, đó là Tản Viên Sơn thần, Phù Đổng Thiên vương, Chử Đồng Tử, và Liễu Hạnh Công chúa. Tản Viên Sơn Thánh, hay Sơn Tinh, là vị thần núi Tản Viên (Ba Vì), núi tổ của các núi nước Việt Nam. Tản Viên tượng trưng cho ước vọng chinh phục tự nhiên, chiến thắng thiên tai. Phù Đổng Thiên Vương hay Thánh Gióng, tượng trưng cho tinh thần chống ngoại xâm và sức mạnh tuổi trẻ. Chử Đồng Tử, còn được gọi là Chử Đạo Tổ, tượng trưng cho tình yêu, hôn nhân, và sự sung túc giàu có. Liễu Hạnh công chúa, hay Mẫu Thượng Thiên, Mẫu Liễu Hạnh, tượng trưng cho cuộc sống tinh thần, phúc đức, sự thịnh vượng, văn thơ. Rồi còn có kinh Hưng Đạo Vương Trần Triều Hiển Thánh, Từ Đạo Hạnh, Nguyễn Minh Không .v.v.), chúng tôi được nghe một phẩm của bộ kinh của Tản viên sơn quốc. Tất thảy đều khuyên dân chúng tu thiện mà thôi. Được bác giảng kinh, chúng tôi thấy thật hay quá. Đạo của ông bà chúng ta, nếu ai cũng nghe và làm theo thì tốt biết bao. Bác nói đây chính là NỘI KINH. 
         Mỗi một lần lên đây, là một lần chúng tôi được học thêm nhiều điều hay. Có lẽ dùng từ NGỘ thì đúng hơn. Hẹn bác lần sau, và bác thế nào cũng lại cho chúng tôi được hưởng thêm nhiều bài kinh hay nữa. Duyên thật. Bác còn cho chúng tôi cả một mâm lộc đầy nữa.
         Hoan hỷ ra về cùng với lời cầu xin Bề Trên của bác, mong cho đoàn chúng tôi được an toàn, đi đến nơi, về đến chốn. Cám ơn bác. 
         Ra về với năng lượng tràn đầy, với nụ cười hoan hỷ và không quên mua cho đầy ắp cốp xe ô tô nào măng, nào mít, nào chuối và rất nhiều rau sạch. 
          Một ngày thật có ích. Chúng tôi mong nhanh chóng đến lần sau thật nhanh để lại được tu thiền tại nơi đó. 
Hoàng Vân

Xem lại bộ ảnh TẠI ĐÂY.

Chủ Nhật, ngày 26 tháng 7 năm 2015

Thăm chùa Hà Tiên

         Được sự giới thiệu của bác Bùi Anh Thái, hôm qua (25/7/2015) CLB có một đoàn do Thầy Chủ nhiệm dẫn đầu đi thăm quan và thiền dã ngoại tại chùa Hà Tiên, thành phố Vĩnh Yên, tỉnh Vĩnh Phúc. 
         Mặc dù trong chùa đang tổ chức khóa An cư kiết hạ cho các tăng và ni, Thầy Trụ trì, Thượng tọa Thích Minh Trí, đã dành chút thời gian quý báu tiếp đoàn. Thầy giới thiệu về chùa và vui vẻ đàm đạo cùng các thành viên trong đoàn về chuyện đời, chuyện đạo, chuyện tu thiền.   
         Chùa nằm trên một quả đồi có vị trí rất đẹp với thế “long hàm ngọc” (rồng ngậm ngọc). Phải nói đây là một nơi danh thắng tuyệt đẹp, trang nghiêm và vô cùng thanh tịnh.
         Xin trích dẫn 1 đoạn mô tả cảnh chùa trong trang "Kim Cương Thừa Việt Nam": "Cảm giác khi đặt chân đến chùa bao trùm là một sự ngỡ ngàng. Ngỡ ngàng bởi khuôn viên chùa rộng rãi, sạch sẽ, thanh bình, quy mô và đẹp. Mọi thứ hiện diện trong chùa đều hợp lý. Ở đó ta nhìn thấy được sự cổ kính uy nghiêm kết hợp chút chút hiện đại… Tất cả những thứ đó tạo cảm giác cho người đến một sự thư thái, một sự trút bỏ lòng mình và cứ như đang được hưởng lộc giời vậy!"

         Trong chùa có một cây sanh đại thụ với tán cây rộng lớn bao trùm một khoảng vườn và bộ rễ vững chắc ôm trọn ngôi tháp cổ thờ vị sư tổ Tịnh Huân, vị sư tổ Thích Hải Huân (hay còn gọi là sư Tịnh Huân) năm xưa đã tự thiêu để cầu mưa, ban phước cho người dân. (Đọc sự tích TẠI ĐÂY)

         Đến chùa, người hành hương không thể không ghé thăm Giếng Ngọc. Thật dễ chịu khi vừa thưởng thức nước giếng trong veo, mát rượi, vừa đọc câu thơ:

"Dù ai có xấu như ma

Uống nước chùa Hà lại đẹp như tiên.”
         Đoàn dành thời gian thiền được 2 ca, mỗi ca gần 2 tiếng. Bữa trưa đơn giản mà thật vui và ngon gồm các món mọi người tự chuẩn bị ở nhà.
         Cảm ơn Thầy Trụ trì, cảm ơn bác Thái. Chắc trong tương lai chùa Hà Tiên sẽ là điểm đến của các lớp trong CLB. Cảm ơn Nguyễn Minh Quang (Ca Phe Mot Minh) đã lưu lại những hình ảnh đẹp về chuyến đi.

Xem lại bộ ảnh TẠI ĐÂY.

Thứ Ba, ngày 21 tháng 7 năm 2015

Ngày giỗ Cụ Cần năm 2015

Ngày 19/7/2015, tức 4/6 Ất Mùi, ngày giỗ cụ Trưởng Cần, chúng tôi – những người bạn thiền - hẹn nhau có mặt ở mộ cụ trước 6h sáng. 
Để xe ở ngoài đường, đi bộ theo con đường gạch nhỏ để vào phần mộ cụ. Từ chỗ để xe đã nghe hương hoa cau thoảng thoảng. Gió nhẹ, trời hơi nhiều mây, mờ khói sương. Càng vào gần đến nơi, mùi hoa cau càng ngào ngạt. Thơm ngây ngất. 

Thứ Hai, ngày 20 tháng 7 năm 2015

Trước ngày giỗ cụ Trưởng Cần

         Ngày 18-7-2015, lớp DSNL14 do thầy Kim và anh Bình lớp trưởng tổ chức dã ngoại trước ngày giỗ Cụ Trưởng Cần, tại mộ Cụ Trưởng Cần. Học viên nhiệt tình tham gia, số người đi vượt quá số đăng ký nên phải thuê thêm một taxi nữa. Đúng 5 giờ xe khởi hành, 6h30 đã đến nơi, sau khi làm lễ dâng hương tri ân Cụ trước ngày giỗ, ca thiền thứ nhất tiến hành ngay với bài "Thu Lửa Tam Muội" 81 phút.
Kết thúc ca thiền đầu tiên, mọi người thấy sảng khoải vô cùng và tiến hành ăn sáng với những lộc lễ dâng hương. Sau những phút thư dãn thoải mái, mọi người bước vào ca thiền thứ hai với bài "Thiên - Địa - Nhân hợp nhất", lúc này trời bắt đầu đổ mưa nhưng ai nấy đều say sưa luyện thiền. Chỉ ít phút sau mưa tạnh. Sau 90 phút ca thiền kết thúc, ai cũng cảm nhận năng lượng tràn đầy, tinh thần khoan khoái. Lễ tạ xong, mọi người không quên mua rau sạch trước khi ra về.

Thứ Sáu, ngày 17 tháng 7 năm 2015

Côn Sơn tháng 7/2015

Ảnh chụp đợt dã ngoại Côn Sơn đầu tháng 7/2015 (3-4/7/2015) từ máy của Thầy Chủ nhiệm.


Xem lại bộ ảnh TẠI ĐÂY.