Có một nơi mọi người đủ mọi lứa tuổi, từ mọi nơi, gặp nhau mỗi tuần một lần, hàng tháng cùng nhau đi dã ngoại để luyện tập, để cười vui, để chất lượng cuộc sống ngày càng được cải thiện. Đó là chính là Câu lạc bộ Dưỡng sinh Năng lượng thuộc chi hội y học Esperanto - Hà Nội của chúng tôi. "Vui, khỏe, sống có ích cho đời" là mục tiêu của Câu lạc bộ chúng tôi.
Đề nghị ghi rõ nguồn http://luatamuoi.com/ khi sao chép những bài viết chia sẻ từ trang Câu lạc bộ DSNL.
Mọi liên hệ xin gửi về một trong 3 địa chỉ ở mục LIÊN HỆ. Xin trân trọng cảm ơn."

Thứ Bảy, ngày 01 tháng 8 năm 2015

THẮP SÁNG NGỌN ĐUỐC CHÍNH MÌNH

        Có một nhà sư nọ vì muốn tìm cầu chân lý nên không quản ngại ngày đêm khổ nhọc, suốt một chặng đường dài ông mới đến được một ngôi làng thì bầu trời đã tối om. Vừa bước chân vào làng ông đã thấy một chiếc đèn lồng sáng choang, từ phía con hẻm vắng do ai đó cầm đi. Chợt có tiếng người la lên: “Hôm nay có anh bạn mù vừa thăm bạn về!” Nhà sư nghe nói thế trong lòng nghĩ thầm, mù mà xách đèn lồng đi đâu vậy?
         Mắt thấy tai nghe nhưng vẫn còn bán tín bán nghi nên vị tu sĩ mới hỏi lại anh bạn khi nãy, phải thật anh ta mù chăng? Người kia trả lời: "Dạ đúng thật anh ta đã mù!" 
         Rồi nhà sư và gã mù chạm mặt nhau bởi ánh sáng của chiếc đèn lồng, nhà sư liền hỏi: “Dạ thưa thí chủ, cậu có thật là một người mù không?” Chàng trai mù liền trả lời: “Vâng đúng như vậy nhà sư ạ, tôi từ khi có mặt ở thế gian này đã mất đi đôi mắt sáng. Nhà sư hỏi tiếp: “Cậu đã không thấy đường, tại sao lại xách theo chiếc đèn lồng?” Chàng trai mù đáp: “Bây giờ là buổi tối, nếu không có ánh đèn chiếu sáng, mọi người trên thế gian này cũng đều sẽ giống như tôi, không trông thấy gì cả, chính vì vậy tôi phải thắp một ngọn đèn”.
         Nhà sư dường như có phần hiểu ra, nên nói: “Thì ra cậu muốn chiếu sáng cho những người khác?” Chàng trai mù liền đính chính: “Không ạ, tôi chỉ vì chính mình.” Nhà sư hỏi: "Tại sao phải vì chính mình chứ?" Chàng trai mù hỏi lại nhà sư: "Ông có bao giờ đi trong đêm tối, mà bị những người đi đường khác đụng phải chưa?” Nhà sư trả lời: "Cũng có đôi lúc bị người khác đụng phải." Chàng trai mù nghe xong, liền nói tiếp: "Nhưng tôi thì chưa bao giờ bị người khác đụng phải, vì tôi xách theo chiếc đèn lồng mỗi khi trời tối, vừa để soi sáng đường cho nhiều người khác và để họ trông thấy tôi."
         Ngay câu nói này, nhà sư lập tức ngộ ra chân lý có sẵn ngay nơi thân này chẳng phải tìm cầu nơi khác mà ngửa mặt lên trời than rằng: “Ta đã hành cước trên 20 năm đi khắp chân trời góc biển, bôn ba nghìn dặm để tìm Phật, thật không ngờ Phật là chính mình."

         Con đường thiết lập hạnh phúc, dẫn đến bình yên lâu dài phải được chính mỗi cá nhân thực hiện, không ai có thể làm giúp cho ta, ta làm ác cũng từ thân miệng ý và ta làm tốt cũng từ đó mà ra, người khôn ngoan sáng suốt sẽ chọn điều tốt, điều lành để làm. Cuộc sống thế gian nếu nhiều người thiếu đạo đức, thì xã hội sẽ dễ dàng bị loạn lạc và sẽ sống trong đau khổ lầm mê.
         Khi chúng ta đạt được một cái gì như ý muốn thì ngay đó, có sự ganh ghét tật đố, có sự lo lắng sợ hãi, và có tham lam ích kỷ. Đức Phật bảo hãy đến đây và tu tập để giải thoát! Dĩ nhiên chúng ta không phải dễ dàng sống theo tuệ giác của Thế tôn, chúng ta phải chịu khó, chịu khổ và bằng lòng với hiện tại, sống trong ít muốn biết đủ và có sự điều độ hài hòa.
         Như chúng ta đã biết, cuộc đời đức Phật trải qua nhiều giai đoạn: giai đoạn một là đắm mê dục lạc ở thế gian, giai đoạn hai là thấy rõ được sự tác hại của nó mà bỏ hết tất cả để vượt thành xuất gia, giai đoạn ba là do Ngài biết cách điều hòa thân tâm và siêng năng tinh tấn tu hành mà giác ngộ thành Phật viên mãn.
         Phật tính sáng suốt cũng giống như một ngọn đèn, chỉ cần ta thắp sáng nó lên thì bao nhiêu bóng tối đều tan biến mất. Thế cho nên, chúng ta hãy vì người khác, để thắp sáng ngọn đèn của chính mình! Như vậy, trong bóng tối vô minh của đời người, chúng ta mới cảm nhận được sự bình yên hạnh phúc ngay tại đây và bây giờ mà chẳng tìm cầu đâu xa….Phật dạy: "Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi. Thắp lên với chánh pháp."

THÔNG BÁO

Chiều nay T7 (1/8) mưa to, lớp DSNL18 nghỉ học thiền. Làm ơn thông báo cho các học viên khác dùm. Tks. 
Hoàng Vân

Thứ Tư, ngày 29 tháng 7 năm 2015

Cuộc trò chuyện với Thiền sư Thích Nhất Hạnh về “Hạnh phúc đích thực”

Nhà báo Hoàng Anh Sướng
Thiền sư Thích Nhất Hạnh là một trong những đại thiền sư nổi tiếng nhất thế giới, tác giả của hàng trăm cuốn sách, trong đó, rất nhiều cuốn được xếp hạng như An lạc từng bước chân, Phép lạ của sự tỉnh thức, Chúa ngàn đời, Bụt ngàn đời... Ông là một văn nhân, một thi nhân, một học giả và cũng là một người đấu tranh cho hòa bình bằng phương pháp bất bạo động.

Cuối năm 2013, thiền sư Thích Nhất Hạnh đã có chuyến hoằng pháp kéo dài 2 tháng dọc nước Mỹ. Nhà báo Hoàng Anh Sướng đã có cuộc trao đổi đặc biệt với thiền sư.

- Nhà báo Hoàng Anh Sướng: Xin được mở đầu cuộc trò chuyện với thiền sư bằng một vấn đề mà tôi tin rằng, bất kỳ ai trên hành tinh này cũng quan tâm. Đó chính là vấn đề hạnh phúc, làm thế nào để có được hạnh phúc? Trước tiên, xin được hỏi thiền sư, với ngài, hạnh phúc là gì?

Thứ Ba, ngày 28 tháng 7 năm 2015

Một ngày tại chùa Kho - Thiên Bảo Tự

    
         Chủ nhật 26/7/2015, một nhóm chúng tôi – những người bạn thiền cùng nhau lên chùa Kho – Thiên Bảo Tự thực hành tu thiền một ngày theo lịch hàng tháng. Theo dự báo của TT khí tượng thuỷ văn TƯ, Bắc bộ đang nằm trong lưỡi áp thấp tràn từ phía Bắc xuống gây mưa diện rộng: “Nhiều mây, có mưa, riêng khu Đông Bắc, Thành phố Hà Nội và vùng ven biển có mưa vừa, có nơi mưa to đến rất to và rải rác có dông. Gió tây đến tây nam cấp 2 – 3. Vùng núi có khả năng xảy ra lũ quét và sạt lở đất. Nhiệt độ thấp nhất từ : : 24 - 27oC, Nhiệt độ cao nhất từ : : 29 - 32oC”. Chắp tay khấn: “Lạy Trời, lạy Phật cho mưa thuận gió hoà để chuyến đi của chúng con được thành công”. Thôi thì cẩn thận vẫn hơn, trong hành lý, ngoài đồ ăn chay cho bữa trưa ra, vẫn mang kèm theo nào áo mưa, nào ô, mũ. 

Chủ Nhật, ngày 26 tháng 7 năm 2015

Thăm chùa Hà Tiên

         Được sự giới thiệu của bác Bùi Anh Thái, hôm qua (25/7/2015) CLB có một đoàn do Thầy Chủ nhiệm dẫn đầu đi thăm quan và thiền dã ngoại tại chùa Hà Tiên, thành phố Vĩnh Yên, tỉnh Vĩnh Phúc. 
         Mặc dù trong chùa đang tổ chức khóa An cư kiết hạ cho các tăng và ni, Thầy Trụ trì, Thượng tọa Thích Minh Trí, đã dành chút thời gian quý báu tiếp đoàn. Thầy giới thiệu về chùa và vui vẻ đàm đạo cùng các thành viên trong đoàn về chuyện đời, chuyện đạo, chuyện tu thiền.   
         Chùa nằm trên một quả đồi có vị trí rất đẹp với thế “long hàm ngọc” (rồng ngậm ngọc). Phải nói đây là một nơi danh thắng tuyệt đẹp, trang nghiêm và vô cùng thanh tịnh.
         Xin trích dẫn 1 đoạn mô tả cảnh chùa trong trang "Kim Cương Thừa Việt Nam": "Cảm giác khi đặt chân đến chùa bao trùm là một sự ngỡ ngàng. Ngỡ ngàng bởi khuôn viên chùa rộng rãi, sạch sẽ, thanh bình, quy mô và đẹp. Mọi thứ hiện diện trong chùa đều hợp lý. Ở đó ta nhìn thấy được sự cổ kính uy nghiêm kết hợp chút chút hiện đại… Tất cả những thứ đó tạo cảm giác cho người đến một sự thư thái, một sự trút bỏ lòng mình và cứ như đang được hưởng lộc giời vậy!"
         Trong chùa có một cây sanh đại thụ với tán cây rộng lớn bao trùm một khoảng vườn và bộ rễ vững chắc ôm trọn ngôi tháp cổ thờ vị sư tổ Tịnh Huân, vị sư tổ Thích Hải Huân (hay còn gọi là sư Tịnh Huân) năm xưa đã tự thiêu để cầu mưa, ban phước cho người dân. (Đọc sự tích TẠI ĐÂY)
         Đến chùa, người hành hương không thể không ghé thăm Giếng Ngọc. Thật dễ chịu khi vừa thưởng thức nước giếng trong veo, mát rượi, vừa đọc câu thơ:
"Dù ai có xấu như ma
Uống nước chùa Hà lại đẹp như tiên.”
         Đoàn dành thời gian thiền được 2 ca, mỗi ca gần 2 tiếng. Bữa trưa đơn giản mà thật vui và ngon gồm các món mọi người tự chuẩn bị ở nhà.
         Cảm ơn Thầy Trụ trì, cảm ơn bác Thái. Chắc trong tương lai chùa Hà Tiên sẽ là điểm đến của các lớp trong CLB. Cảm ơn Nguyễn Minh Quang (Ca Phe Mot Minh) đã lưu lại những hình ảnh đẹp về chuyến đi.

Xem lại bộ ảnh TẠI ĐÂY.

Thứ Ba, ngày 21 tháng 7 năm 2015

Ngày giỗ Cụ Cần năm 2015

Ngày 19/7/2015, tức 4/6 Ất Mùi, ngày giỗ cụ Trưởng Cần, chúng tôi – những người bạn thiền - hẹn nhau có mặt ở mộ cụ trước 6h sáng. 
Để xe ở ngoài đường, đi bộ theo con đường gạch nhỏ để vào phần mộ cụ. Từ chỗ để xe đã nghe hương hoa cau thoảng thoảng. Gió nhẹ, trời hơi nhiều mây, mờ khói sương. Càng vào gần đến nơi, mùi hoa cau càng ngào ngạt. Thơm ngây ngất.