Có một nơi mọi người đủ mọi lứa tuổi, từ mọi nơi, gặp nhau mỗi tuần một lần, hàng tháng cùng nhau đi dã ngoại để luyện tập, để cười vui, để chất lượng cuộc sống ngày càng được cải thiện. Đó là chính là Câu lạc bộ Dưỡng sinh Năng lượng thuộc chi hội y học Esperanto - Hà Nội của chúng tôi. "Vui, khỏe, sống có ích cho đời" là mục tiêu của Câu lạc bộ chúng tôi.
Đề nghị ghi rõ nguồn http://luatamuoi.com/ khi sao chép những bài viết chia sẻ từ trang Câu lạc bộ DSNL.
Mọi liên hệ xin gửi về một trong 3 địa chỉ ở mục LIÊN HỆ. Xin trân trọng cảm ơn."

Hiển thị các bài đăng có nhãn bài tham khảo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bài tham khảo. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2016

Bài thực hành thiền chính niệm

Trích khai thị "Nghệ thuật thiền định" của Đức Pháp Vương Gyalwang Drukpa XII.

Chân dung của Đức Pháp vương 
"Trong thực hành thiền định, có nhiều cấp độ khác nhau, vì còn tùy đặc điểm, tính cách của từng người, tùy vào sự thực hành theo các truyền thống, kinh điển, chân ngôn và nghi quỹ khác nhau. Sau đây là 3 bài thực hành căn bản nhưng đơn giản mà bạn có thể áp dụng trong đời sống hàng ngày. 

Bài thứ nhất, chúng ta tập trung bằng mắt.
         Tôi nghĩ điều này là rất cần thiết. Có nhiều bậc Thượng sư và một số giáo lý thiền định khuyên các hành giả nên nhắm mắt thiền định. Song ở đây, bạn sẽ thấy chúng ta không nên nhắm mắt, nên để mắt vẫn mở đủ nhìn, song ánh nhìn cần rất tập trung. Tất nhiên điều này tùy thuộc vào hoàn cảnh. Giờ chúng ta sẽ thử tập thiền mở mắt. Có thể giải thích rằng, chúng ta nhìn được nhờ có mắt. Như vậy khi dùng mắt, điều này có nghĩa là bạn sẽ dùng mắt để định tâm. Thông thường, đôi mắt kiểm soát hầu hết mọi ý thức hay chính là kiểm soát tâm. Bạn sẽ tập trung nhìn để đạt đến trạng thái tâm định. Chúng ta hãy bắt đầu như vậy.
          Bạn nên nhìn vào một vật cụ thể như một giọt nước hay bất cứ vật gì được chọn làm đề mục tập trung. Bạn có thể dùng hoa, có thể nhìn vào một cái bàn hoặc bất cứ thứ gì có thể khiến bạn tập trung tư tưởng. Hãy cố gắng để tâm vào vật đó, thử tập trung càng lâu càng tốt. Tất nhiên bạn sẽ không thể ép mình tập trung quá lâu. Hoặc dù có thể gò ép chính mình, bạn cũng không nên làm như vậy. Điều đó không lợi ích. Chúng ta hãy cùng nhau thực hành một lần. Bạn hãy nhìn vào bất kỳ vật nào ở trước mặt. Cứ để vật đó như vậy. Tôi khuyên bạn nên nhìn vào vật nào đó thấp hơn tầm mắt của mình. Nếu không làm được như vậy, bạn vẫn có thể nhìn vào vật nào bạn muốn. Bạn hãy tập trung ánh mắt vào vật đó, tịnh khẩu và không suy xét, phân tích hay tạo tác bất cứ điều gì. Khi bạn nhìn vào một vật và khởi phát sự suy xét vật đó xấu hay đẹp, hình dáng ra sao, màu sắc như thế nào, đó là tạo tác. Đối với những người mới thực hành, chúng ta không nên phát khởi những tạo tác, phán xét như vậy.
         Bạn chỉ cần giữ cho mắt mình nhìn tập trung vào đề mục thiền quán trong khoảng năm phút. Tôi nghĩ năm phút hay ba phút cũng là dài so với những người mới bắt đầu thực hành. Bạn có thể giữ tập trung trong một đến hai phút là ổn. Có thể ai đó nói với bạn rằng họ có thể tập trung thiền quán trong nhiều giờ, thì đó chỉ là để khoe khoang. Họ phải cảm thấy tự xấu hổ khi tự đắc khoe mẽ như vậy. Điều này rất khó đối với hành giả mới thực hành. Khi đã quen hơn với việc tập trung, bạn có thể kéo dài thời gian thêm 1 hoặc 2 phút. Có thể bạn sẽ đạt được sự tập trung liên tục đến mười phút mà không cần nghỉ ngơi hay cảm thấy mông lung, mờ mịt.

Bước thực hành tiếp theo là quán niệm hơi thở.
          Ở đây chúng ta không cố gắng kiểm soát hơi thở. Bạn không cần kiểm soát gì cả, chỉ đơn thuần quán sát và đếm hơi thở của mình mà không cần sự trợ giúp của máy bấm hay tràng hạt. Bạn tự đếm nhẩm trong tâm. Bạn cần đếm một mạch ít nhất đến một trăm. Một cặp hơi thở ra và hít vào, bạn đếm một, hai, ba, bốn, năm, sáu liên tục không gián đoạn. Nếu dừng giữa chừng, hoặc nếu không thể đếm liên tục và bị lẫn lộn, bạn nên đếm lại từ đầu. Ví dụ, khi đếm đến khoảng 80, bỗng một ý nghĩ nào đó khởi lên khiến bạn bị vấp, không biết mình đã đếm đến tám mươi hay tám mươi mốt. Thế là bạn tự nhủ, cứ coi như mình đã đếm đến tám mươi, rồi bạn tiếp tục đếm từ tám mươi mốt. Bạn không thể giả định như vậy. Bạn phải đếm lại từ một. Đây là phần thực hành rất quan trọng trong thiền định, đặc biệt là thiền chính niệm.

Bài thực hành quán niệm về âm thanh.
         Theo kinh nghiệm của tôi, hai bài thực hành trên rất lợi ích và chính xác, có thể giúp bạn trưởng dưỡng năng lực thâm sâu của thiền định. Một bài luyện tập nhỏ nhưng rất hữu ích là thực hành quán niệm về âm thanh. Có thể thời nay, với sự hỗ trợ của công nghệ hiện đại, bạn có thể mở đĩa CD và nghe âm thanh phát ra từ đĩa. Đó cũng có thể là âm thanh của chân ngôn, tantra hay những âm thanh linh thiêng trân quý khác. Đa số chúng ta đều thích nghe các bài hát hoặc bản nhạc Thánh ca. Điều này có lẽ là do văn hóa. Chúng ta không cần phải cuồng tín đến mức như vậy. Chúng ta có thể tập trung lắng nghe bất âm thanh gì. Ví dụ chúng tôi thường trì tụng câu chân ngôn OM AH HUNG. Đôi khi, có người chỉ trì tụng một chữ chủng tử OM liên tục. Với tôi, tôi thường hay trì tụng câu chân ngôn OM MANI PADME HUNG. Khi đó, bạn hãy tập trung vào giọng nói của chính mình, hay âm thanh do chính mình tạo ra. Các bậc thầy cũng khuyên chúng ta nên thực hành như vậy. Bạn có thể tự mình trì tụng chân ngôn hoặc bật đĩa lên để nghe âm thanh phát ra từ đĩa. Một lần nữa, bạn luôn lưu ý không để tâm mình trôi dạt theo bất kỳ suy nghĩ lang thang, vọng động nào. Chỉ cần tập trung vào âm thanh là đủ.
         Bên cạnh việc trì tụng các câu chân ngôn, bạn cũng có thể lắng nghe những bản nhạc phổ biến bằng tiếng Anh, tiếng Pháp hay tiếng Đức, hoặc những bản nhạc jazz, pop, nhạc cổ điển hay bất kỳ loại nhạc nào mà bạn cảm thấy thoải mái, dễ chịu. Tôi muốn nhấn mạnh rằng cảm giác dễ chịu và tâm chấp thủ hoàn toàn khác biệt. Khi bạn cảm thấy dễ chịu không có nghĩa là bạn đang bám chấp. Có nhiều người để tâm mình phiêu du, lơ đãng khi nghe nhạc. Khi thực hành thiền định, bạn không nên để tâm mình cuốn theo âm nhạc. Bạn cần tập trung vào âm thanh càng lâu càng tốt.
         Bạn cần rèn luyện thường xuyên để có thể dần kéo dài thời gian tập trung vào âm thanh càng lâu càng tốt. Như tôi đã nói ở trên, bạn có thể tập trung vào âm thanh chân ngôn, một bài hát, một bản nhạc, tiếng thác nước chảy hay bất cứ âm thanh nào của thiên nhiên. Bất kể âm thanh nào bạn cũng có thể lắng đọng tâm mình để tập trung vào đó. Phần thực hành này giúp bạn cảm nhận được sự kiểm soát khẩu nghiệp, kiểm soát được luồng khí vi tế chảy trong hệ thống kinh mạch cũng như đường đi của hơi thở.
         Đây cũng chính là bài thực hành thiền chính niệm."

Thứ Tư, 12 tháng 10, 2016

Biết ơn mình

Tác giả: Đỗ Hồng Ngọc
 Ảnh: Internet
Ngay từ thuở nhỏ, ta được dạy nói cảm ơn khi ai đó giúp mình. Lời cảm ơn không phải để xã giao mà thật sự biểu lộ lòng biết ơn chân thành của mình đối với người đó. Thế nhưng có lẽ chưa bao giờ ta được dạy nói cảm ơn ta vì nhiều khi ta coi chuyện cảm ơn mình là một điều gì đó lố bịch, kỳ cục, không cần thiết! Trái lại, nhiều khi ta còn có khuynh hướng nói xấu mình, bất mãn với mình, thậm chí… nguyền rủa mình.
Nhiều người lớn tuổi nhìn vào gương mỗi ngày thấy mình già đi với những dấu chân chim ở đuôi mắt, vết hằn ở khóe miệng, nếp nhăn nhúm ở bàn tay… đã không thể chấp nhận được mình, đã âu sầu buồn bã, có người phải căng da mặt, bơm xóa vết nhăn hy vọng giữ mãi vẻ trẻ trung nhưng chỉ được một thời gian ngắn rồi cũng “hiện nguyên hình”, có khi tệ hơn!
Xây dựng hình ảnh về chính mình (self image) rất quan trọng. Nếu đó là một hình ảnh tích cực, nó sẽ giúp cho mình tự tin hơn và từ đó ảnh hưởng đến “môi trường” xung quanh, còn nếu là một hình ảnh tiêu cực thì sẽ rất không hay.
Có món đồ nào mà xài vĩnh viễn đâu, ngay cả những máy móc tinh xảo được làm bằng những thứ kim loại tốt nhất. Gần đây thấy trên báo quảng cáo một cái tủ lạnh cũ của Thụy Sĩ rằng đã được xài đến 20 năm mà vẫn còn chạy tốt. Như vậy, nhiều người trong chúng ta có thể vỗ ngực nói rằng mình đã “xài” đến sáu bảy chục năm mà hãy còn ngon đó chứ! Vậy ta phải biết ơn mình nhiều hơn.

Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2016

Để mọi chuyện trở nên dễ dàng

"Tôi ngồi thiền nhưng ở nhà tôi ầm ĩ quá, không tập trung được."
"Khi ngồi thiền đầu óc tôi cứ hay nghĩ lung tung đủ mọi chuyện."
"Tôi hay bị ngủ gật khi ngồi thiền."
"Làm thế nào để tôi có thể thiền 24/24h?"
"Tôi rất khó ngủ. Thiền có giúp tôi ngủ được không?
"Tôi bị tỉnh giấc vào lúc 3h sáng và không thể ngủ lại được."...
Hy vọng bạn có thể tìm được câu trả lời trong phần hỏi đáp dưới đây của Thiền sư  Sayādaw U Jotika

Nguồn ảnh: CLB DSNL
Hỏi: Khi ngồi thiền và đi kinh hành tôi thường tìm những chỗ kín đáo, không có người qua lại để được một mình hành thiền, thế khi tôi hành thiền ở nơi có người qua lại thì có sao không?

Đáp: Chúng ta có thể hành thiền ở tất cả mọi nơi chốn và mọi hoàn cảnh khác nhau. Chúng ta phải học cách điều chỉnh và vận dụng pháp hành của mình để có thể hành thiền được ở bất cứ chỗ nào. Bạn có thể hành thiền trong khi ngồi trên xe buýt với đôi mắt vẫn mở mình thường. Bạn ngồi giống như tất cả những người khác trên xe; thậm chí bạn còn có thể nhìn ra ngoài cửa sổ, mà vẫn đang thiền. Bạn có thể nuôi dưỡng và duy trì một mức chánh niệm và tỉnh giác trong bất cứ công việc gì bạn đang làm, ngay cả khi đi mua sắm nữa. Bạn có thể luôn luôn chánh niệm về các trạng thái tâm của mình.
         Hành thiền không có nghĩa là ngồi yên một nơi thanh vắng trong một tư thế nhất định, hai chân bắt chéo, đôi mắt nhắm nghiền. Đó chỉ là một phần trong quá trình thiền tập của chúng ta mà thôi.
         Tuy nhiên, khi hành thiền chỉ (samatha) bạn phải ở một nơi rất yên tĩnh, không có nhiều xáo động và phải ngồi theo một tư thế nhất định, không xê xích, thay đổi nhiều, bạn phải ngồi rất tĩnh, rất yên. Bạn phải an trú tâm vững vàng trong đề mục và không được thay đổi sang đề mục khác, đó là thiền chỉ. Thiền chánh niệm nghĩa là bạn chánh niệm, hay biết tất cả mọi thứ đang diễn ra, hết đối tượng này đến đối tượng khác, Bạn có thể chuyển dịch và thay đổi để mục luôn luôn, nhưng điểm quan trọng là không để bị lôi theo những dòng suy nghĩ vẩn vơ hoặc nằm mơ giữa ban ngày. Nếu bạn có thể duy trì chánh niệm ngay cả trong khi đang đi trên xe buýt, đạp xe đạp hay đang ngồi trong lớp, bạn sẽ có được khả năng nhớ, hiểu và học hỏi nhiều hơn nữa. Bạn sẽ dễ cảm nhận và dễ tiếp thu hơn bởi vì bạn có sự chú ý nhiều hơn.
         Hãy cố gắng điều chỉnh và vận dụng pháp hành của mình sao cho có thể hành thiền ở bất cứ nơi nào, bởi vì nếu chúng ta không thực hành được khi ra khỏi góc riêng của mình, thì sự thực hành chánh niệm sẽ bị hạn chế rất nhiều. Đức Phật nói rằng chúng ta phải chánh niệm ngay cả khi đi đứng, nói năng và ăn uống nữa. Hãy cố gắng chánh niệm, chú tâm khi chúng ta nói chuyện, nếu học được cách làm điều đó, bạn sẽ thấy tất cả mọi việc khác trở nên rất dễ dàng.
         Từ “hành thiền” mang một nghĩa quá nghiêm túc, “chánh niệm, tỉnh giác” cũng có vẻ nghiêm trọng quá mức, “chú tâm” cũng thế. Thay vì dùng chữ “hành thiền”, tôi ưa nói “chú ý” hơn.
         Bạn có thể chú ý trong những tình huống khác nhau, chú ý tới những cái bạn đang nhìn, những điều bạn đang nghe, những gì bạn đang suy nghĩ và những cảm xúc, tình cảm của mình được không? Nếu cố gắng, bạn có thể chú ý được không? Được chứ, đến một mức độ nào đó, bất cứ người nào cũng có thể làm được. Đừng mong đợi là mình sẽ chánh niệm được 100% trong mọi lúc, bởi vì điều đó là không thể, nhưng hãy cố gắng hết mình.

Hỏi: Tôi có một khó khăn là, khi chuẩn bị ngủ tôi thường theo dõi tâm mình và sau đó lại không thể ngủ được nữa! 

Đáp: Rất tốt, tại sao lại cứ phải lo lắng về chuyện không ngủ được làm gì nhỉ! Muốn bắt mình ngủ, đó là một loại tham, đó là lý do tại sao đôi khi người ta thường uống thuốc ngủ. Con người ta thường thích thú hưởng thụ trạng thái tâm buồn ngủ lơ mơ, đờ đẫn như vậy, và họ rất thích chìm đắm trong một giấc ngủ thật sâu. Đây quả là một loại thú vui kỳ lạ, bởi vì khi ngủ say bạn không biết là mình đang ngủ, nhưng bạn vẫn cứ thích ngủ. Khi tỉnh dậy bạn nói: “Ôi, một giấc ngủ thật tuyệt vời!”. Đúng, nó có thể làm cho bạn cảm thấy tươi mới và sảng khoái hơn, điều đó thì tốt. 
         Nhưng đừng lo lắng về chuyện không ngủ được. Nếu bạn có thể giữ cho mình tỉnh thức bằng việc theo dõi chính trạng thái tâm buồn ngủ của mình, thì đây là một dấu hiệu rất tốt, bởi vì hầu hết mọi người đều không thể làm được điều đó. Đa phần mọi người chỉ cảm thấy buồn ngủ rũ ra và họ không thể quan sát nổi trạng thái tâm buồn ngủ đó, họ không thể theo dõi được cái tâm đờ đẫn, rũ rượi của mình, họ không thể theo dõi được tâm mình đang mất dấu đề mục, mất sự hay biết rõ ràng. Do đó, nếu bạn có thể theo dõi được cái tâm buồn ngủ đó, và bởi vì có chánh niệm về nó nên bạn tỉnh thức và nếu bạn cứ tiếp tục chánh niệm như thế, thì đó là một dấu hiệu rất tốt đối với một thiền sinh. 
         Hãy ra quyết định cho mình, chẳng hạn như: “Bây giờ là lúc tôi đi ngủ đây”, thế rồi bạn có thể “tắt” cái tâm mình đi. Đó là điều tôi vẫn thường làm. Khi không muốn ngủ, tôi có thể rất tỉnh táo, còn khi muốn đi ngủ thì tôi quyết định trong tâm rằng: “Bây giờ tôi sẽ đi ngủ” và tôi thư giãn, thả lỏng toàn bộ cơ thể và tâm mình ra, cảm nhận được thân thể và tâm trí mình đang trở nên ngày càng thư giãn…ngày càng buông lỏng hơn. 
         Đức Phật cũng dạy các vị Tỳ khưu cách đi ngủ và cách thức dậy như thế nào cho đúng. Đối với một thiền sinh thì cách đi ngủ và cách thức dậy là điều rất quan trọng. Lời dạy của Đức Phật rất đơn giản, Ngài nói: “Đừng cố ngủ”, bởi vì nếu bạn cứ cố ngủ, đôi lúc bạn cũng không thể làm được điều đó, và nếu bạn cố quá thì đó lại là một loại tham. Đó là một cách muốn thất niệm, đó không phải là một việc tốt. 
         Vì vậy, bạn hãy quyết định: “Bây giờ tôi sẽ đi ngủ một cách chánh niệm”. Vâng, bạn có thể đi ngủ một cách chánh niệm. Đa phần mọi người, trước khi ngủ họ cứ lan man suy nghĩ đủ chuyện này chuyện kia, đó là một trạng thái mơ màng, rồi sau đó thì chìm vào giấc ngủ. Một thiền sinh giỏi trước khi ngủ không bao giờ suy nghĩ lung tung về bất cứ chuyện gì. Bạn chú ý vào cơ thể mình và ngày càng thư giãn, tĩnh lặng và bình an hơn. Bạn chỉ chú ý vào sự bình an, tĩnh lặng và thư giãn này, bạn vẫn hay biết được điều đó mà không hề suy nghĩ. Tâm bạn rất yên tĩnh và không hề có những ý nghĩ nặng nề hay mơ mộng vẩn vơ, rồi sau đó bạn ngủ. Nhưng trước khi ngủ, bạn tự nhắc mình: “Tôi sẽ thức dậy vào 4 giờ sáng mai, khi thức dậy tôi sẽ chánh niệm, tỉnh táo, sảng khoái và sáng suốt”. Đây chính là cách chúng ta đi ngủ và thức dậy. Hãy cố gắng làm điều đó, rồi nó sẽ diễn ra như vậy. 

Hỏi: (nói thêm về vấn đề khó ngủ) 
Đáp: Nghĩa là bạn có thể ngủ tốt hơn khi ngồi thiền? Khi bạn thực sự mệt mỏi thì cần phải đi ngủ. Câu hỏi của tôi bây giờ là bạn ngủ trong bao lâu? Tôi nghĩ điều này sẽ xảy đến với tất cả mọi thiền sinh, ở một giai đoạn trong thiền, bạn sẽ hành thiền nhiều hơn và ngủ ít đi. Đôi khi, trong lúc đang ngồi thiền bạn chợt ngủ thiếp đi, có khi chỉ trong vài phút mà người không bị đổ và rồi lại thức dậy. Bạn có thể ước lượng được thời gian mình ngủ quên đi mất đó không, 5 phút hay 10 phút? Khi thức dậy trạng thái tâm của bạn như thế nào? Bạn có cảm thấy tươi mới, sảng khoái và tỉnh táo, sáng suốt không? 
         Buồn ngủ trong lúc hành thiền không phải là một vấn đề lớn lắm. Nếu lúc thức dậy bạn cảm thấy tỉnh táo, sáng suốt và tiếp tục hành thiền được thì điều đó không thành vấn đề, nó cũng có lợi ích nhất định. Nhưng nếu chỉ sau 5 phút ngồi thiền mà bạn đã buồn ngủ và tiếp tục ngủ cả giờ đồng hồ sau đó, thì điều đó đúng là không tốt. Tuy nhiên, khi có chánh niệm bạn sẽ tỉnh táo hơn. 
         Chánh niệm mang đến nhiều năng lượng hơn cho tâm bạn. Nhưng nếu bạn đã làm việc cả ngày và trước khi đi ngủ bạn ngồi thiền, thì lẽ tự nhiên là bạn sẽ bị buồn ngủ. Chắc các bạn đã từng được dạy rằng khi buồn ngủ phải niệm thầm: “buồn ngủ, buồn ngủ, buồn ngủ” rồi phải không? Làm như vậy sẽ khiến bạn tỉnh thức. Bởi vì khi bạn thấy được trạng thái tâm hôn trầm thì chính việc đó sẽ đem lại cho bạn thêm năng lượng. Tôi không biết giải thích điều đó ra sao, có thể một phần não bộ của chúng ta lúc đó ít hoạt động và “tắt” công tắc đi, nếu chú ý thì bạn sẽ tỉnh thức hay “bật” trở lại và vì vậy bạn lại tỉnh táo.
(Trích từ phần hỏi & đáp sau cuốn "Cuộc đời là một hành trình tâm linh" - Thiền sư Sayādaw U Jotika)

Để trở nên chín chắn và trưởng thành

(Trích từ cuốn "Cuộc đời là một hành trình tâm linh" - Tác Giả: Thiền sư Sayādaw U Jotika - Dịch Giả: Tâm Pháp)

 Thiền sư Sayādaw U Jotika
“Cuộc đời là một chuỗi những bài kiểm tra. Khó khăn chính là những bài kiểm tra. Chúng ta đang ở trong một trường đời. Toàn bộ cuộc đời chúng ta là một trường học. Từ khi mới lọt lòng sinh ra cho đến khi nhắm mắt xuôi tay, chúng ta đều học ở dưới mái trường này.” 

         "Đó là một trường học không chính thức. Không có giảng đường, phòng học. Tất cả mọi thứ chúng ta nhìn, mọi thứ chúng ta nghe, mọi thứ chúng ta cảm nhận, tất cả hạnh phúc và khổ đau, tất cả mọi vấn đề khó khăn trong cuộc sống, mọi thành công và thất bại đều là bài học cho chúng ta. Khi chúng ta thành đạt, đó là một bài kiểm tra. Nó kiểm tra và thử thách mức độ khiêm tốn của chúng ta khi đứng trước thành công và vinh quang. Hầu hết chúng ta đều rất tự hào, nở mặt mở mày và tự cao tự đại trong giờ phút đó: “Ôi, tôi đã thành công, tôi đã thành đạt. Trong khi khối kẻ khác thì đang thất bại”. Vì vậy, chúng ta không còn đối xử với mọi người một cách trân trọng nữa. Chúng ta trở thành những kẻ hãnh tiến và ngã mạn. 
         Cũng như vậy, thất bại cũng là một bài kiểm tra. Chúng ta có thể duy trì một nội tâm quân bình, thanh thản ra sao khi đứng trước thất bại? Chúng ta có thể giữ thăng bằng mà không cảm thấy trầm uất, khổ đau, hụt hẫng, không cảm thấy thua kém và bất hạnh vì không thành đạt được không? Nó cũng là một bài kiểm tra để cho thấy liệu bạn có cố gắng đứng dậy được nữa hay không. 
           Bạn thất bại, bạn cố gắng đứng lên. 
         Rồi bạn lại thất bại, và lại cố gượng đứng lên lần nữa. Đây là một bài kiểm tra để xem bạn có thực sự trưởng thành, có đủ dũng khí và tự tin vào chính bản thân mình và tin vào cuộc đời hay không; để xem bạn có cố gắng đứng lên được nữa hay không. 
         Hầu hết mọi người đều không có niềm tin vào cuộc đời. Họ cũng không tự tin vào chính bản thân mình nữa. Đây là những điều chúng ta cần phải suy nghĩ thật sâu sắc. 
 Nguồn: Internet
         Khi đã học cách tin tưởng vào cuộc đời và tự tin vào chính mình, từ khi đó tôi đã học hỏi được nhiều hơn và dễ dàng hơn. Nó là một trò chơi, nhưng là một trò chơi thực sự nghiêm túc. Khi bạn đối mặt với khó khăn và thất bại, điều quan trọng là phải hiểu nó một cách thật sâu sắc và không để mình bị hụt hẫng và trầm uất. Cố gắng tìm ra phương cách tốt nhất để vượt qua nó và tiếp tục thực hành như thế nhiều lần. 
           Cuộc đời là một chuỗi những bài kiểm tra, nhưng bạn sẽ biết khi nào mình vượt qua các bài kiểm tra đó một cách thành công; bạn sẽ có thể nhìn lại chúng như là những kinh nghiệm bổ ích cho mình!
         Khi đối diện với những tình huống khó khăn trong cuộc sống, bạn thường nghĩ: “Trời ơi, sao tôi lại không may đến thế! Tôi đã làm những gì đến nỗi phải chịu khổ thế này?”. Bạn than phiền, đổ lỗi cho nghiệp chướng của mình, trách móc cha mẹ, vợ, chồng mình, hay đổ lỗi cho cả chính quyền. Bạn ca thán ngày một cao giọng và to tiếng, ngày càng nói dài, nói dai hơn. Khi bạn càng than trách, nó càng cho thấy rằng bạn đang thi rớt bài kiểm tra đó. Đây là một bài kiểm tra sự trưởng thành của bạn, sự nhẫn nại của bạn, kiểm tra tâm xả ly và trí tuệ của bạn. Bất cứ khi nào đối diện với khó khăn, bạn hãy tự nhắc nhở mình rằng: “Đây là một bài kiểm tra. Đây là một thử thách cho mình. Tôi phải học được điều gì đó từ khó khăn này để trở nên chín chắn và trưởng thành hơn”...
Đọc tiếp TẠI ĐÂY

Thứ Năm, 18 tháng 8, 2016

Vỗ tay chữa bệnh

Sưu tầm bởi anh Trần Nghĩa
(Nguồn: soha.vn) - Chuyên gia Đông y cho rằng, chúng ta có thể chữa 9 loại bệnh hàng ngày bằng cách cực kỳ đơn giản là vỗ tay. Hãy sử dụng tốt các ngón tay của mình trước khi phải dùng đến kim tiêm.

Sự kết nối thú vị giữa cơ quan nội tạng với các điểm trên bàn tay
Có một điều kỳ diệu mà không nhiều người có thể lý giải được là vì sao các chuyên gia Đông y lại chỉ nhìn hay sờ nắn vào tay thôi cũng có thể khám được bệnh.
Điều này có thể khiến cho chúng ta liên tưởng rằng các bác sĩ Đông y đang xem "bói" chứ không phải khám.
Tuy nhiên, ít ai biết rằng, bàn tay là nơi quan trọng giống như "ổ cắm điện" kết nối với các bộ phận khác trong cơ thể. Đồng thời chúng như chiếc gương "soi" xuyên thấu vào bên trong nội tạng của mỗi người.
Mỗi một điểm trên bàn tay lại có một sợi dây bạn không thể nhìn thấy đang kết nối với mỗi bộ phận bên trong cơ thể, giúp cho bác sĩ Đông y có thể nhìn vào đó để tìm ra bạn đang gặp vấn đề gì về sức khỏe hay không.
Từ sự kết nối đó, các chuyên gia đã đúc kết lại được kinh nghiệm đơn giản để chữa bệnh bằng cách vỗ tay, làm các động tác tay nhẹ nhàng có tác dụng hỗ trợ điều trị bệnh.
Bạn thử làm điều này khi rảnh rỗi và chờ xem kết quả.Chỉ cần vỗ tay, bạn cũng có thể tự chữa được bệnh cho mình.

 Các bộ phận nội tạng đều có một vị trí đại diện nằm trên bàn tay (Ảnh minh họa)
Những bộ phận nội tạng có vị trí được đánh dấu trên lòng bàn tay (Ảnh minh họa)
Các động tác vỗ tay hỗ trợ chữa bệnh
Từ sự kết nối đó, các chuyên gia đã đúc kết lại được kinh nghiệm đơn giản để chữa bệnh bằng cách vỗ tay, làm các động tác tay nhẹ nhàng có tác dụng hỗ trợ điều trị bệnh.
Bài tập thực hiện chỉ bằng cách dùng 2 bàn tay, mỗi một động tác làm đủ 36 lần, thực hiện đều đặn mỗi ngày 2 lần trước khi đi ngủ và sau khi ngủ dậy.

1. Động tác miệng hổ đớp mồi
Cách thực hiện tham khảo hình minh họa, làm đủ 36 lần, ngày 2 lần. Mang lại hiệu quả điều trị bệnh lên các cơ quan vùng mặt như thị lực yếu, mắt mờ, viêm mũi, đau răng, phòng tránh cảm mạo.

Thú vị: Chỉ cần vỗ tay cũng giúp hỗ trợ chữa được nhiều loại bệnh - Ảnh 3.

2. Động tác vỗ cạnh bàn tay
Cách thực hiện tham khảo hình minh họa, làm đủ 36 lần, ngày 2 lần.
Mang lại hiệu quả điều trị bệnh lên các vùng xương khớp như đau ở vùng đầu, vùng cổ, dự phòng bệnh về xương khớp tổn thương, thoái hóa.

Thú vị: Chỉ cần vỗ tay cũng giúp hỗ trợ chữa được nhiều loại bệnh - Ảnh 4.

3. Động tác vỗ mu bàn tay
Cách thực hiện tham khảo hình minh họa, làm đủ 36 lần, ngày 2 lần. Mang lại hiệu quả điều trị bệnh lên các vùng tim phổi như bệnh tim mạch, đau tức ngực, đau thắt vùng tim.

Thú vị: Chỉ cần vỗ tay cũng giúp hỗ trợ chữa được nhiều loại bệnh - Ảnh 5.

4. Động tác đan 10 ngón tay
Cách thực hiện tham khảo hình minh họa, làm đủ 36 lần, ngày 2 lần. Mang lại hiệu quả điều trị bệnh lên các vùng tay chân, phòng tránh chứng tê tay chân rât hiệu quả. 

Thú vị: Chỉ cần vỗ tay cũng giúp hỗ trợ chữa được nhiều loại bệnh - Ảnh 6.

5. Động tác miệng hổ đan chéo
Cách thực hiện tham khảo hình minh họa, làm đủ 36 lần, ngày 2 lần. Mang lại hiệu quả điều trị bệnh lên các dạ dày, đường ruột, hệ tiêu hóa như rối loạn tiêu hóa, lợm miệng, buồn nôn, đau bụng, tiêu chảy.

Thú vị: Chỉ cần vỗ tay cũng giúp hỗ trợ chữa được nhiều loại bệnh - Ảnh 7.

6. Động tác tay vỗ nắm đấm/đấm lòng bàn tay
Cách thực hiện tham khảo hình minh họa, làm đủ 36 lần, ngày 2 lần. Mang lại hiệu quả hỗ trợ loại bỏ tình trạng mệt mỏi, lao lực, làm việc quá sức sẽ nhanh tỉnh táo trở lại.

Thú vị: Chỉ cần vỗ tay cũng giúp hỗ trợ chữa được nhiều loại bệnh - Ảnh 8.

7. Động tác vỗ sống lưng bàn tay
Cách thực hiện tham khảo hình minh họa, làm đủ 36 lần, ngày 2 lần. Mang lại hiệu quả hỗ trợ các bệnh trong nội tạng, bệnh tiểu đường, điều tiết các chức năng nội tạng.

Thú vị: Chỉ cần vỗ tay cũng giúp hỗ trợ chữa được nhiều loại bệnh - Ảnh 9.
Vân Hồng  
*Theo Health/TT
Xem bài gốc đăng trên trang Soha News TẠI ĐÂY  

Thứ Tư, 17 tháng 8, 2016

10 quy luật dưỡng sinh cổ xưa

(Nguồn: daikynguyenvn.com) - Y học hiện đại ngày càng phát triển nhưng vẫn không dễ dàng lý giải được nhiều bí ẩn trong y học cổ xưa, có nhiều điều không thể chứng minh mà chỉ có thể công nhận. Đặc biệt là những nguyên lý về dưỡng sinh, về những quy luật âm dương, ngũ hành…

1. Giấc ngủ là yếu tố quan trọng hàng đầu
Trong những nguyên tắc dưỡng sinh của Trung Y, chất lượng giấc ngủ là điều kiện được đưa lên hàng đầu. Đặc biệt, nếu mất ngủ vào giờ Tý (11h đêm – 3h sáng), thận sẽ bị hư tổn. Hơn nữa, thận có tính thủy, tim có tính hỏa, ngũ hành giảng thủy khắc hỏa, thận suy sẽ khiến hỏa vượng, làm tim bất ổn, dễ hao tổn tinh thần.
Chưa dừng lại ở đó, nếu có tâm tư bất an trước khi đi ngủ cũng là điều không tốt. Chớ nên trằn trọc để tránh bị hao tâm tổn sức. Hãy nhớ cho ‘tâm’ ngủ trước rồi thân mới ngủ yên được.

2. Bệnh tật của lục phủ ngũ tạng do “thất tình lục dục”
Về mối quan hệ của “thất tình lục dục” đối với sức khỏe, “Hoàng đế nội kinh” từ sớm cũng đã chỉ rõ: “Nộ (cáu giận) thương gan, hỉ (vui quá mức) thương tim, ưu (buồn) thương phổi, tư (nghĩ ngợi quá nhiều) thương tỳ, khủng (sợ hãi) thương thận.”
Như vậy, không thể phủ nhận việc tâm tình có ảnh hưởng không nhỏ tới phủ tạng nói riêng và sức khỏe nói chung. Do đó, con người không nên bị tâm tình điều khiển, mà phải chủ động nắm bắt và làm chủ cảm xúc của chính mình.

3. “Khí dĩ hành huyết, huyết dĩ bổ khí”
Đây là quan điểm khẳng định mối liên hệ của khí – huyết. Theo đó, khí giúp máu (huyết) lưu thông, máu lại đóng vai trò bổ khí.
Người bình thường nhìn lâu sẽ tổn máu, nằm lâu thương khí, ngồi lâu hại thịt, đứng lâu hại xương, đi lâu tổn thương gân, thất tình lục dục quá độ sẽ hư hao nguyên khí, hại tim hại thận.
Đạo gia cho rằng: Khí – huyết của con người cũng là một cặp phạm trù âm dương, trong đó máu đóng vai trò là âm, khí là dương. Hai yếu tố này có mối quan hệ tương hỗ, tác dụng qua lại và điều khiển lẫn nhau.
Thiếu khí sẽ khiến bệnh tật tích tụ, dễ bị tắc động mạch, ung thư. Ngược lại, khí quá vượng lại sinh ra những chứng bệnh về xuất huyết. Do đó, chỉ khi khí – huyết ở trạng thái cân bằng và đầy đủ, cơ thể con người mới thực sự khỏe mạnh.

4. Lao tâm quá độ, bệnh vận vào thân
Tim bị ứ đầy sẽ không tiếp nhận khí nóng của gan, đồng nghĩa với việc khí gan bị tích tụ. Gan thuộc hệ mộc, khắc với thổ là tỳ vị, khí tích ở gan sẽ khiến tỳ vị bị bệnh, dẫn đến tiêu hóa bất ổn, dinh dưỡng không ngủ, giấc ngủ không an.
Chưa kể tới việc mộc khắc thủy, mà thận nằm trong hệ thủy, gan bị tụ khí sẽ khiến thận yếu do hỏa vượng. Trong khi đó, tim thận tương liên, thận bất ổn sẽ làm tim khí càng yếu và kéo theo cả các bệnh về phổi.
Bởi lục phủ ngũ tạng đều có mối liên quan, nên một bộ phận bất thường sẽ tạo ra nhiều hệ lụy khôn lường.

5. Động sinh dương, tĩnh sinh âm
Đây chính là nguyên lý âm dương của “Kinh Dịch” được đúc kết từ cổ nhân Trung Hoa. “Động” (vận động) là nền tảng của cơ thể, chăm chỉ rèn luyện sẽ giúp tăng cường sinh lực, nâng cao hiệu suất làm việc. Trong khi đó, “tĩnh” (tĩnh tọa) lại có thể tránh được những tổn hao cho cơ thể, có tác dụng kéo dài tuổi thọ.
Theo đó, chúng ta không nên lúc nào cũng tìm cách ăn uống bổ thận, tráng dương, mà hãy nhớ rằng: vận động sẽ sinh ra dương, tĩnh tọa có thể sinh âm. Âm được ví như “mẫu” (mẹ) của dương, đồng thời dương cũng tác động trở lại yếu tố âm.

6. Bổ khí tuy cần nhưng phải đúng cách!
Người ở vào giai đoạn thiếu khí, không nên mù quáng làm đủ mọi phương pháp để bổ khí, nếu không sẽ “lợi bất cập hại”.
Nếu rơi vào tình trạng thiếu khí do thiếu máu, việc cần làm trước tiên là bổ máu, bởi máu được ví như “mẹ” của khí. Ngược lại, khi bị thiếu khí do khí huyết không lưu thông, chúng ta lại cần tẩm bổ cả hai cả khí và huyết.

7. Con người là một phần của tự nhiên
Không thể phủ nhận yếu tố môi trường có sức ảnh hưởng không nhỏ đối với quá trình dưỡng sinh. Đây cũng là lý do nhiều người bệnh thường tìm đến những nơi rừng núi thanh tịnh để an dưỡng và chữa trị, kết quả họ đã khỏi bệnh. 
Bởi những nơi rừng sâu núi thẳm thường có không khí chứa anion (ion âm). Thông qua sự thả lỏng của người bệnh, những ion âm này sẽ thẩm thấu vào bên trong cơ thể, tự động nuôi dưỡng ngũ tạng, lục phủ, khiến cho người bệnh giống như được hồi sinh.
Bên cạnh đó, còn có một điểm trọng yếu mà ít người trong số chúng ta biết rõ là cơ thể con người không chỉ hô hấp bằng mũi và miệng mà còn thông qua các lỗ chân lông. Đặc biệt, đây còn là nơi có thể hấp thụ “những tinh hoa của đất trời”.

8. “Thuận theo tự nhiên” là cảnh giới dưỡng sinh cao nhất
Thuật dưỡng sinh xưa gắn liền với triết lý của tu luyện Đạo gia. Khi một người xuất hiện trên đời, số phận của họ đã được an bài sẵn. Theo đó, nếu chúng ta có thể thuận theo vận mệnh, điều gì đến cũng dùng Thiện tâm mà đối đãi, như vậy ắt sẽ luôn được bình an vô sự.
Người có “ngộ tính” sẽ nhanh chóng đoán biết được vận số của mình, hiểu rõ điều gì nên làm, điều gì nên tránh.
Đó cũng là lý do mà việc dưỡng sinh không đơn giản chỉ mang tính bắt chước, bảo sao làm vậy. Chúng ta không thể sống theo người khác, mà phải đi từ trong tâm để tìm được “ngộ tính”, nắm bắt được số mệnh của mình.
Như vậy, làm thế nào để biết được bản thân mình có đang “thuận theo tự nhiên” hay không? Việc này kỳ thực rất đơn giản: Nếu bạn có bệnh hoặc không được thoải mái, đó chính là hậu quả của việc “làm trái tự nhiên”, cần chú ý điều chỉnh lại tâm thái và hành vi.

9. Bệnh là 7 phần do tâm mà ra
Tâm thân không thể tách rời. Thân thể mà không có ‘phần tâm’ thì cũng không khác gì một tảng thịt. Thực ra suy nghĩ và bệnh tật có mối liên hệ mật thiết với nhau. Bởi vậy, có rất nhiều căn bệnh sinh ra là do trạng thái tinh thần, thậm chí là ảo giác, cũng gọi là bệnh tưởng.
Những căn bệnh ấy cho dù dùng thuốc trị liệu cũng không khỏi, chỉ có thể lại chính từ tâm mà hóa giải. Vậy mới nói, tâm tình có thể sinh bệnh mà cũng có thể chữa bệnh.

10. Ngũ hành tương sinh tương khắc ngay trong chính cơ thể
Hơn 2 thiên niên kỷ trước đây, cổ nhân Trung Hoa đã khám phá ra thuyết Ngũ Hành với đặc tính tương sinh – tương khắc. Ngũ Hành cấu thành nên vạn sự vạn vật, bao gồm cả cơ thể người.
Theo Trung Y, tính tương sinh – tương khắc của Ngũ Hành sẽ đảm bảo cho năng lượng lưu thông, nuôi dưỡng và duy trì công năng bình thường của tạng phủ.
Các cơ quan trong cơ thể đều phụ thuộc vào nhau, một bộ phận bị nhiễm bệnh sẽ kéo theo cả cơ thể bị bệnh. Đó chính là vòng tương sinh.
Lục phủ ngũ tạng cũng được xếp vào các phạm trù thuộc Ngũ Hành và nằm trong quy luật tương sinh – tương khắc. 
(Hình minh họa: Internet)
Ngược lại, vòng tương khắc là sự ức chế lẫn nhau của tạng phủ. Ví dụ như tim đập quá nhanh sẽ khiến phổi bị ức chế, gây khó thở; thận quá lao lực lại khiến tim bị bệnh; gan bị rối loạn sẽ khiến hệ tiêu hóa bất ổn…
Bởi vậy, phàm là những bệnh liên quan tới ngũ tạng, ta có thể dựa vào tính tương sinh – tương khắc của ngũ hành mà điều trị.
Tú Linh
Theo Secretchina
Trí Thức Trẻ

Hãy đến với thực dưỡng khi chưa quá muộn

(Tamsugiadinh.vn) - Đây là lời kêu gọi của bác sĩ Morishita - một chuyên gia ung thư nổi tiếng ở Mỹ. Ông dành hơn 10 năm để nghiên cứu về tế bào ung thư. Từ các kết quả thí nghiệm, ông đã đưa ra những kết luận hoàn toàn mới về bệnh ung thư, gây chú ý đặc biệt trong giới y học hiện đại toàn thế giới. 

Lý thuyết của Morishita
Ông Morishita là người Mỹ gốc Nhật. Sau khi tốt nghiệp ngành y khoa ở Trường Đại học Harvard, ông làm việc tại một trung tâm nghiên cứu về bệnh ung thư ở bang California. Từng ngày ông chứng kiến các bệnh nhân ung thư ra đi trong sự bất lực của các bác sĩ có trong tay những phương tiện y khoa hiện đại nhất.
Vì thế, ông dành hơn 10 năm để nghiên cứu về tế bào ung thư. Từ các kết quả thí nghiệm, ông đã đưa ra những kết luận hoàn toàn mới về bệnh ung thư, gây chú ý đặc biệt trong giới y học hiện đại toàn thế giới.
Bác sĩ Morishita viết: “Ung thư là một căn bệnh mãn tính, là sự đau ốm của toàn bộ cơ thể. Có thể mất một thời gian dài để điều trị nó, nhưng nó chỉ được chữa khỏi nếu không dùng các biện pháp điều trị sai lầm. Có nhiều cách để chữa ung thư. Thí dụ đơn giản chỉ cần thay đổi cách ăn, chuyển từ ăn thịt sang ăn chay, hoặc từ gạo trắng sang gạo lứt là đã có thể kiểm soát ung thư.
Nhiều chuyên gia ung thư sẽ nói: “Thế thì ngay từ đầu đã không phải là ung thư rồi”. Là chuyên gia ung thư nhưng họ không biết cơ chế gây ung thư. Vì không hiểu cơ chế gây ung thư, họ biến căn bệnh này thành bản án tử hình treo lơ lửng trên đầu cộng đồng”.
“Việc chữa trị ung thư hiện nay (phẫu thuật, hóa trị và xạ trị) đôi khi không thích hợp với một số người. Các bác sĩ nói rằng ung thư có thể chữa được nếu phát hiện ở giai đoạn đầu. Điều này không phải khi nào cũng đúng. Nếu chỉ chữa triệu chứng mà không chữa từ nguồn gốc thì không bao giờ khỏi bệnh.
Nguyên nhân gây ung thư là do các yếu tố cực đoan trong điều kiện sống tạo thành sự ốm yếu của các tế bào trong cơ thể. Xét từ tế bào, nguyên nhân ung thư là do sự rối loạn trong hô hấp nội bào, nó là kết quả của sự trao đổi chất của tế bào.
Trong điều kiện oxy hóa xảy ra ở tình trạng yếm khí, tế bào không nhận được đủ lượng oxy cần thiết để sự trao đổi chất diễn ra bình thường và thế là có bệnh ung thư. Các hóa chất tổng hợp, tia phóng xạ và sự axit hóa dòng máu làm suy yếu toàn cơ thể”.
Ở nước ta có nhiều trường hợp thoát chết ở phút 89 nhờ tay đổi cách điều trị, tức là từ bỏ cách điều trị bằng phẫu thuật, hóa trị, xạ trị, chuyển sang tự điều trị bằng thực dưỡng. Khi cận kề cái chết, họ từ bỏ các bệnh viện, đến với thực dưỡng và họ đã tìm lại được sự sống.
Tế bào ung thư được nuôi dưỡng bằng các thực phẩm sau đây: Đường là thứ nuôi dưỡng tế bào ung thư. Không dùng đường là cắt bỏ thức ăn quan trọng để nuôi tế bào ung thư. Có thể thay thế đường bằng các thức ăn thiên nhiên như mật ong, mật mía, nhưng cũng chỉ nên ăn ít thôi.
Sữa giúp cơ thể sản sinh chất nhầy, nhất là trong ruột và dạ dày. Ung thư sống dựa vào chất nhầy. Không uống sữa mà thay bằng sữa đậu nành không đường thì tế bào ung thư sẽ bị đói. Nhưng đậu nành hoàn toàn không dễ tiêu dù rang nấu hay hầm kỹ. Vậy nên, nên làm thành tương cổ truyền mà ăn là tốt nhất.
Tế bào ung thư phát triển rất mạnh trong môi trường axit. Bữa ăn có thịt mang tính axit, do vậy ăn cá là tốt nhất. Nên ăn cá con và nguyên cả xương, như cá cơm chẳng hạn. Ăn chút thịt vịt tốt hơn là ăn thịt bò hoặc thịt lợn. Thịt có chứa kháng sinh động vật như hiện nay và hoóc môn tăng trưởng đều gây hại, nhất là với bệnh nhân ung thư.
Bữa ăn với tỷ lệ 80% là rau tươi và nước hoa quả ép, gạo lứt, hạt củ và chút quả tươi giúp cơ thể có môi trường kiềm rất tốt cho người bị bệnh ung thư. Tránh dùng cà phê, trà búp, socola nên dùng trà xanh, trà gạo lứt rang.
Đạm từ thịt động vật khó tiêu hóa. Thịt không tiêu hóa được, lưu giữ trong ruột bị thối rữa tạo thêm nhiều độc tố. Thành tế bào ung thư có màng vững chắc. Nếu kiêng hoặc ít ăn thịt sẽ tạo điều kiện để công phá màng tế bào ung thư, giúp cơ thể tiêu diệt được tế bào ung thư.

Bắt đầu với thực dưỡng như thế nào?
Ung thư là căn bệnh liên quan đến tinh thần, cơ thể và tâm hồn. Một tâm hồn lạc quan sẽ giúp đẩy lùi bệnh ung thư. Sự nóng giận, không khoan dung và nỗi niềm cay đắng đặt cơ thể vào một môi trường axit và đây là môi trường sống của tế bào ung thư.
Tế bào ung thư không thể phát triển mạnh trong môi trường giàu oxy. Vì thế, hãy tập thể dục hàng ngày, hít thở sâu để đưa oxy vào tới các tế bào, liệu pháp oxy có tác dụng tiêu diệt tế bào ung thư.
Để thoát khỏi ung thư, hãy đến với thực dưỡng khi chưa quá muộn. Vậy làm thế nào để tiến hành chế độ ăn thực dưỡng đúng đắn?
Có người nói: “Tôi sẽ không ăn gì ngoài ngũ cốc cho đến khi tôi khỏi bệnh”. Đó là một lỗi lầm phổ biến. Cách ăn hà khắc như vậy sẽ tạo ra sự thay đổi lớn trong cơ thể và não bộ con người, đến mức người đó đâm ra không tin tưởng, thậm chí còn nghi ngờ cả phương pháp thực dưỡng. Nếu trạng thái này tiếp diễn trong một tuần hay lâu hơn thì rất tai hại.


Sức khỏe tự do và hạnh phúc sẽ đến với những ai có chế độ ăn dùng những thực phẩm gần điểm cân bằng âm dương. Và ngũ cốc là thức ăn quân bình lý tưởng nhất. Nhưng phần lớn chúng ta đã và đang ăn những thức ăn ở hai đầu của sự quân bình âm dương.
Những phản ứng cực mạnh sẽ xảy ra nếu chúng ta bỗng nhiên quay ngoắt sang một chế độ ăn uống hà khắc, cơ thể bắt buộc phải cố điều chỉnh lại bộ máy tiêu hóa suốt cả ngày lẫn đêm, gây sốc dữ dội cho hệ thần kinh và cơ thể thiếu hụt nhiều chất dinh dưỡng.
Phải hiểu được nguyên lý âm dương ẩn sau cách ăn thực dưỡng mới thực hiện thành công phương pháp thực dưỡng. Thí dụ, một người sống ở miền nhiệt đới ăn 70% ngũ cốc, 15% rau đậu, 10% cá, 5% rau sống thì người đó đang ăn sai chế độ thực dưỡng. Anh ta đang ăn quá dương. Đó là chế độ ăn của người ở vùng hàn đới.
Chúng ta đã nói rất nhiều về công dụng của gạo lứt muối vừng. Đúng là chúng rất tốt, nhưng ngay cả bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối cũng chỉ cần ăn 100% gạo lứt muối vừng trong 10 ngày thôi. Sau đó có thể ăn rộng ra, 60% gạo lứt muối vừng, 40% còn lại là rau, củ, quả, cá và chút ít thịt vịt. Bác sĩ Anthony ở Mỹ đã ăn theo chế độ này để chữa khỏi bệnh ung thư của mình.
Mỗi người nên cố gắng tới mức tối đa, ăn các thức ăn được nuôi trồng tại địa phương mình sống, không xa quá 50km. Tránh xa các thức chiết xuất hóa học kể cả viên vitamin, mầm lúa mì, gạo trắng, nước sinh tố và các thức ăn tổng hợp từ hóa chất.
Luôn nhớ rằng muối biển tốt cho cơ thể. Trẻ em và người già cần ít muối hơn, đàn ông cần nhiều muối hơn đàn bà, người lao động chân tay cần nhiều muối hơn người lao động trí óc và tất cả chúng ta cần ít muối hơn trong mùa hè và nhiều muối hơn vào mùa đông.
Cùng với ăn uống lành sạch, bạn nên sống lạc quan, nên chọn các hình thức giải trí phù hợp với sở thích của bạn và nên học thiền, tập khí công, yoga.
Hãy đến với thực dưỡng khi chưa quá muộn. Hội y khoa tổng hợp Hoa Kỳ khuyến cáo rằng: “Thực dưỡng là một cách chữa bệnh tuyệt hảo. Mọi người nên đến với cách ăn này từ khi chưa bị bệnh”.
Nhưng, khi các chuyên gia thực dưỡng khuyên người bệnh ăn theo phương pháp thực dưỡng thì họ sợ rằng ăn như thế sẽ khiến người ta gầy đi. Tuy nhiên, bác sĩ Morishita nói rằng: “Ăn không cốt để béo mà ăn uống cốt để lấy sức khỏe và để khỏi bệnh”.
Ngọc Tuệ
(Theo Người Giữ Lửa)

Thứ Hai, 18 tháng 1, 2016

LỜI KHUYÊN CỦA JANE FONDA

         Khi bạn qua tuổi 60, bạn không còn nhiều thời gian ở phía trước nữa, và bạn cũng không thể mang đi những gì bạn đã có được, sẽ là vô ích nếu bạn vẫn bận tâm đến kiếm tiền và dành dụm.
Bởi thế, bạn hãy chi tiêu những đồng tiền mà bạn đã cất giữ để đi du lịch, mua sắm thứ bạn thích và cho đi những gì bạn có thể và đừng quan tâm đến nhận lại.
         Đừng nghĩ là phải để lại tất cả những gì bạn đã kiếm được cho các con cháu, chẳng phải thế sao? Vì bạn không hề muốn chuyển giao lại cho những kẻ sống ký sinh, những người đang nóng lòng chờ đợi ngày chết của bạn.
         Bạn cũng không cần lo lắng về những điều sẽ xảy ra cho các con bạn, hay việc bạn sẽ bị đánh giá thế nào, bởi vì khi chúng ta trở về với cát bụi rồi thì ta không còn nghe thấy bất kỳ lời khen hay tiếng chê nào nữa. Thời gian mà các bạn sống vui vẻ trên đời, thời gian để tìm kiếm của cải bằng biết bao gian khó sẽ chấm dứt.
         Bạn đừng lo lắng nhiều đến mối quan hệ với con cái, bởi lẽ chúng có số phận riêng của chúng, và chúng sẽ tìm được, chắc chắn là như vậy, con đường của chúng trong cuộc đời.
         Chớ làm nô lệ cho con cái bạn. Hãy giữ quan hệ với chúng, yêu thương chúng và giúp đỡ chúng khi chúng cần, nhưng đồng thời hãy bằng lòng với số của cải bạn đã dành dụm cho chúng.
         Cuộc sống dài hơn cuộc đời lao động. Hãy nghĩ đến việc nghỉ hưu sớn nhất khi bạn có thể và bằng lòng với cuộc sống. Đừng kỳ vọng quá nhiều vào con cái bạn. Đa phần, chúng đều yêu quý cha mẹ, nhưng chúng quá bận với công việc và những ràng buộc khác mà chúng cần quan tâm nhiều hơn.
         Cũng có những đứa con bất cẩn, chúng có thể cãi nhau về của cải của bạn ngay cả lúc bạn đang còn sống và có thể là chúng muốn bạn chết sớm hơn để thừa hưởng nhà cửa và của cải của bạn.
         Nói chung, con cái đều cho rằng chúng đương nhiên được thừa hưởng tất cả những gì bạn đang sở hữu trong khi bạn chẳng có quyền gì với tiền bạc của chúng.
         Vì thế, sau tuổi 50-60 bạn không cần phí sức, không cần phải hao tổn thêm sức khỏe để đổi lấy số của cải nhiều hơn mà phải làm việc đến lúc xuống mồ. Rất có thể là tiền bạc của bạn chẳng có chút giá trị nào trước mặt thần chết.
         Khi nào thì chúng ta ngừng kiếm tiền? Bao nhiêu thì đủ? Một trăm ngàn? Một triệu? Mười triệu?
         Từ hàng ngàn hecta ruộng đất bạn cũng chỉ ăn được chút ít rau quả và một nửa chiếc bánh mì mỗi ngày; từ vài ba căn nhà bạn đã xây, thực tế là bạn chỉ cần vài mét vuông cho bạn: một chỗ ngủ, một chỗ nghỉ ngơi, một chỗ tắm và một chỗ làm bếp. Với chừng ấy thời gian mà bạn cần một chỗ ở, một số tiền để ăn, để mặc và một số vật dụng cần thiết khác… thế là bạn đã sống tốt rồi. Chỉ cần sống vui vẻ hạnh phúc là được.
         Gia đình nào cũng có vấn đề, bất luận là ở chế độ xã hội nào. Bạn đừng so sánh với người khác về phương diện tài chính, Đừng quan tâm đến việc ai có nhiều của cải hơn, hoặc con cái ai thành đạt hơn về vật chất, mà hãy đi chơi nhiều hơn, đến các bar, kể cả đi du lịch nước ngoài.
         Hãy nhanh chóng đặt lên bàn cân để so sánh xem ai có nhiều thời gian rỗi hơn, ai hạnh phúc hơn, ai khỏe mạnh và sống lâu hơn. Đừng bận tâm đến những điều mà bạn không thể thay đổi. Nó chẳng giúp gì cho bạn, mà trạng thái tinh thần không tốt còn đẫn đến bệnh tật. Hãy tạo cho mình một trạng thái thường xuyên ổn định, và hãy xác định xem điều gì khiến bạn hạnh phúc.
         Với chừng ấy thời gian bạn sống khỏe mạnh và vui vẻ, bạn hãy lên cho mình một kế hoạch, rồi nóng lòng chờ đợi những ngày tiếp theo.
         Một ngày sống mà không có phút giây nào vui vẻ là một ngày mất đi. Một ngày có dù chỉ một giây phút vui vẻ là một ngày được lợi. Một tâm hồn lạc quan thì chữa khỏi bệnh tật nhanh chóng. Nhưng một tâm hồn hạnh phúc thì không có căn bệnh nào phải chữa, bởi nó không quen biết bệnh tật…
         Hãy giữ cho bạn một trạng thái tinh thần tốt; hãy di chuyển, ra ngoài thường xuyên, đi dưới nắng mặt trời, ăn nhiều thực phẩm chứa vitamin và khoáng chất, và hãy vượt qua mọi trở ngại để sống thêm 30-40 năm với thể lực và sức khỏe dồi dào.
         Hãy bằng lòng với những gì bạn đang có và những gì có ở xung quanh bạn.
         Và đừng quên bạn bè. Họ chính là sự giàu có của cuộc đời bạn. Hãy giữ mối quan hệ bạn bè lâu dài, hãy tôn trọng một số nguyên tắc cơ bản: chịu khó nghe và đừng ngắt lời; hãy nói chuyện chứ đừng nhạo báng; hãy cho đi mà không bận tâm đến nhận lại; hãy trả lời câu hỏi chứ đừng phản đối; hãy tha thứ chứ đừng trách cứ, và đã hứa thì không được quên.
         Như thế bạn sẽ không bao giờ cô đơn.
         Chúc bạn có một cuộc sống dài lâu và đầy đủ!
HN, 21-6-2014
Cao văn Kỳ, dịch từ tiếng Rumani.
(Bài đăng trên FB)

Tin hay không tùy bạn

Bài tham khảo
Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng 
tâm sự về cõi âm

Hơn 20 năm tiếp xúc với thế giới người âm để tìm hài cốt liệt sỹ, chị thấy thế giới ấy như thế nào? Có khác biệt gì với thế giới mà chúng ta đang sống?

- Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng: Sau nhiều năm làm việc về tâm linh, tôi muốn viết một cuốn sách cuốn chiếu theo thời gian về những sự việc mình đã trải qua để chia sẻ với mọi người những hiểu biết của tôi về thế giới người âm. Thế giới ấy, tôi thấy vô cùng từ bi, độ lượng, thật thà, không xảo trá. Không biết những vong linh ấy khi còn sống, họ là người thế nào? Nhưng khi về thế giới bên kia, họ đều khuyên con cháu trên trần phải từ bi, hỉ xả, năng làm việc thiện, tránh điều ác.
         Thế giới ấy có sự liên kết về huyết thống, dòng máu khăng khít lắm. Chỉ cần có một chút họ hàng thôi, sự gắn kết ấy đã chặt chẽ rồi. Tôi đặc biệt cảm kích cái nghĩa sâu nặng giằng níu, ràng buộc giữa các liệt sỹ với nhau. Vì tình cảm cứ giăng mắc, đan cài, khiến cho tôi nhiều khi đi tìm người này chưa được nhưng lại tìm thấy người khác. Người này được tìm thấy thì họ lập tức nhờ vả, nhắn nhủ tìm thêm những đồng đội khác.
         Như lần đi tìm mộ liệt sỹ Phùng Văn Bành ở Mỹ Đức, Hà Tây, tôi gặp một liệt sỹ khác tên Long nhờ nhắn tìm gia đình ở Đa Sĩ. Cho tới khi tìm ra hài cốt liệt sỹ, gia đình mới được nghe kể câu chuyện ông đã lấy vợ trên đường đi kháng chiến như thế nào. Hồi đó, vì thương mến một cô y tá cùng đơn vị, lại chung lí tưởng trên đường ra mặt trận, hai người đã nên duyên. Trên đường về quê báo cho gia đình thì ông Long bị hy sinh còn bà Liễu bị thương nặng nhưng qua khỏi. Sau này bà sống ở tỉnh Hòa Bình.
         Gia đình liệt sỹ Long hoàn toàn bất ngờ, họ chưa bao giờ biết ông từng có vợ. Sau này họ cất công đi xác minh lại từ đơn vị và lên tỉnh Hòa Bình tìm lại bà Liễu thì sự thực sáng tỏ đúng là như thế.
         Hay vụ gần đây nhất, tháng 12/2012, sau khi tìm thấy hài cốt của anh hùng lực lượng vũ trang Đinh Châu, nguyên Tỉnh đội trưởng của tỉnh Quảng Đà. Liệt sỹ Châu đã nhắn nhủ con trai là Đinh Văn Ba hãy cố gắng tìm nốt hài cốt của 4 đồng đội của ông hy sinh năm 1968 nằm gần đó. Nhờ sự chỉ dẫn của vong linh liệt sỹ Đinh Châu, ngày 29 tháng 12 năm 2012, chúng tôi đã khai quật hố sâu gần 2m ở khu đô thị Hòa Xuân (Đà Nẵng), cất bốc 4 hài cốt và đưa về nghĩa trang liệt sỹ.
         Tháng 8 năm 2012, nhờ tình cảm giăng mắc giữa các vong linh, tôi tìm thấy 4 hài cốt người dân bị bọn Pôn-pốt giết hại năm 1979 ở Kiên Giang. Ban đầu, tôi tìm thấy hài cốt của chị Phan Thị Thảo ở gần nhà máy xi măng Hà Tiên. Sau đó chị Thảo nhờ tôi tìm nốt 3 người hàng xóm bị giết cùng ngày và bị vùi xác gần đó.
         Có một điểm khác biệt căn bản giữa thế giới người âm và người dương là: Ở thế giới âm, họ không có những mối nhân duyên mới. Con trai chết chưa vợ, con gái chết chưa chồng không vì thế mà họ lấy nhau. Tôi chưa bao giờ thấy họ kết hôn cả. Về mặt thể xác hữu hình, khi một đứa trẻ chết ở lúc 3 tuổi thì một 100 năm sau họ vẫn là đứa trẻ 3 tuổi. Nhưng đứa trẻ ấy vẫn lớn lên ở tầm trí tuệ.

Chị vừa nói đến những linh hồn của những người chết trẻ. Vậy đối với những bào thai vài tháng tuổi bị ruồng bỏ thì sao? Vong linh chúng có tồn tại?

- Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng: Khi nghiên cứu thế giới người âm, tôi đặc biệt bị ám ảnh bởi tiếng vọng của những linh hồn hài nhi, vì muôn vàn lí do mà chúng phải rời xa sự sống ngay từ trong lòng mẹ, chưa thực sự hiện diện trên cõi đời. Chúng cũng có thể thét gào, oán thán, nỉ non, đớn đau, hay từ bi, hỉ xả, tràn ngập yêu thương…
         Tôi vẫn nhớ như in những năm 1991-1992, trong quá trình thi công một bệnh viện phụ sản, đội thi công bắt buộc phải chặt một cây đa. Vì ở đúng vị trí cây đa đó, họ phải xây dựng một tòa nhà nhiều tầng do bệnh nhân ngày càng nhiều.
         Khi tôi đến làm lễ, sau khi thắp hương và khấn, tôi thấy cành lá chuyển động dập dờn, cứ như cái cây đang rùng mình, run rẩy và bỗng nhiên xuất hiện những hình người, những đôi mắt bé lấp ló trong đám lá mà chưa bao giờ tôi nhìn thấy. Thấy lạ quá, tôi bèn cất tiếng hỏi xem ở đây có chuyện gì, có ai cho biết được không? Nghe tôi hỏi, một vong linh của bác sĩ từng làm ở bệnh viện này xuất hiện. Bác nói với tôi rằng, đó là linh hồn của những hài nhi. Đứa thì bị cha mẹ bỏ lại bệnh viện, đứa thì chết ngay sau khi sinh. Có mấy đứa bị cắt nát ra vì lúc đó mới chỉ là bào thai vài tháng tuổi...
         Tất cả chúng đều là những vong hồn không ai ngó tới, thậm chí cha mẹ chúng còn hận thù việc chúng bỗng dưng hình thành và có mặt trên đời. Người bác sĩ nói rằng, bản thân bác ở lại cây đa này chính là để chăm sóc những linh hồn bơ vơ đó. Tôi cảm thấy tim mình đau nhói, xót xa. Tôi muốn trò chuyện, vỗ về ôm ấp mấy đứa trẻ nhưng chúng bé quá, chưa biết nói. Nhìn đám trẻ, tôi thấy lòng đau đớn, quặn thắt, vì sự bơ vơ không nơi nương náu của chúng. Cuối cùng, tôi quyết định lập đàn cầu siêu cho các em bé vô tội.

Như vậy, theo chị, thực sự có sự tồn tại của người âm. Vậy thế giới có ảnh hưởng, có mối liên kết gì với thế giới người trần chúng ta đang sống, đặc biệt là sự ảnh hưởng về mối liên kết giữa mồ mả tổ tiên với đời sống của con cháu cõi dương thế?

- Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng: Thực sự là có sự tồn tại của thế giới tâm linh. Thế giới ấy nhiều khi có ảnh hưởng nhất định đến cuộc sống của chúng ta mà người thường (không có khả năng ngoại cảm) không nhìn thấy, nghe thấy. Nếu không có sự chỉ dẫn của vong linh, làm sao tôi có thể tìm thấy hàng chục ngàn hài cốt liệt sĩ vùi xác thân khắp nơi rừng sâu, núi thẳm, ao hồ, sông suối? Làm sao có chuyện người chết đi tìm người sống mà Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người đã làm thành cả một đề tài nghiên cứu?
         Có điều, trong hành 23 năm tiếp xúc với “vong” đẻ đi tìm hài cốt, tôi ngộ ra một điều: Tôn giáo quyết định ý thức tâm linh. Những người theo đạo Phật cực kì thanh thoát, nhẹ nhõm. Tôi nói chuyện với vong của các hòa thượng hay các phật tử, chẳng thấy họ kêu ca hay đòi hỏi gì sất. Nhưng những người theo đạo Lão, đạo Tứ phủ thì cực kì nặng nề, sân hận, nặng nề chuyện cúng kiếng đủ mọi thứ.
         Về mồ mả, tôi tạm chia làm hai giới: một bên theo đạo Lão, một bên theo đạo Phật. Những người theo đạo Phật thì nhẹ tênh. Với họ, được hóa thân đi là một sự giải thoát, chuyển đổi cảnh giới. Khi thác, họ nhanh chóng rời bỏ thân xác, họ về luôn với gió núi mây trời. Còn những người theo đạo Lão cứ khư khư giữ lấy cái mộ của mình và rất khó siêu thoát. Hôm nay có con trâu húc mộ, ngày mai có người cuốc vào mộ, động mộ, thế là lập tức về “báo” ngay con cháu, làm cho con cháu sôi sùng sục lên, vội vàng sắm sánh lễ vật, mời thầy tạ mộ, hàn long mạch… mới yên.
         Cho nên tôi có một lời khuyên là khi người thân mất, chúng ta nên hướng họ vào một tôn giáo nhất định mà theo tôi, thiện nhất, lành nhất là đạo Phật, để được giải thoát. Tại sao ở Philippines, nhiều gia đình sống nhiều năm trên những nấm mộ ngoài nghĩa trang. Trẻ em cầm đầu lâu ném chơi như ném bóng, cầm xương ống chân chơi khăng mà họ vẫn khỏe mạnh, sống lâu? Tại sao ở Hàn Quốc, hầu hết người dân chết đều hỏa táng, rải tro cốt ra biển mà dân họ vẫn giàu, nước vẫn mạnh? Vì trước khi chết, tâm thức người ta đã ngộ rằng: Thân xác này chỉ là cõi tạm. Chết là linh hồn đi lên, rời bỏ thân xác thối rữa, không nuối tiếc.
         Ở Việt Nam, những năm gần đây, vào dịp Tết Nguyên Đán hay giỗ chạp, chứng kiến nhiều gia đình đốt linh đình cả sân vàng mã, tôi thấy sợ. Làm như thế khiến cho người âm hoài tưởng đến cuộc sống trần gian, càng khó siêu thoát. Sau khi chết, linh hồn tồn tại dưới dạng khí, sóng nên họ đâu có dùng những thứ vàng mã ấy. Họ chỉ dùng bằng ý niệm. Nhìn thấy vàng mã, họ reo mừng: A, hôm nay có quần áo đẹp rồi. Nhưng đóng tro bụi ấy làm sao họ mặc được. Nên tôi thấy rất là phí phạm khi nhiều người đốt ngập trời “nhà lầu, xe hơi”… Tôi đã từng chứng kiến ở đền Kiếp Bạc, người ta bày la liệt cả một sân voi ngựa, đông hơn cả voi ngựa nhà Trần đánh quân Nguyên Mông. Người âm là khí, linh khí là âm. Họ chết mấy trăm năm rồi, rất là mong manh. Lửa là dương. Đốt lửa ngút trời như thế là đẩy hết khí ra, tán sạch khí.
(Nguồn: nguoiduatin.vn)