Có một nơi mọi người đủ mọi lứa tuổi, từ mọi nơi, gặp nhau mỗi tuần một lần, hàng tháng cùng nhau đi dã ngoại để luyện tập, để cười vui, để chất lượng cuộc sống ngày càng được cải thiện. Đó là chính là Câu lạc bộ Dưỡng sinh Năng lượng thuộc chi hội y học Esperanto - Hà Nội của chúng tôi. "Vui, khỏe, sống có ích cho đời" là mục tiêu của Câu lạc bộ chúng tôi.
Đề nghị ghi rõ nguồn http://luatamuoi.com/ khi sao chép những bài viết chia sẻ từ trang Câu lạc bộ DSNL.
Mọi liên hệ xin gửi về một trong 3 địa chỉ ở mục LIÊN HỆ. Xin trân trọng cảm ơn."

Chủ Nhật, 5 tháng 6, 2011

Hạnh phúc

Ông Nguyên gửi Thu bài báo cũ mà ông cất giữ cẩn thận đã 6 năm nay. Xin đăng lên chia sẻ với mọi người. Rất may là trên mạng có sẵn nên Thu không phải gõ lại.

Người đàn bà mù, anh xe ôm, người đàn bà bán thịt và ... HẠNH PHÚC 

Người đàn bà mù bên bờ sông

 Mẹ con chị Lý và chị Cập
Theo con đường nhỏ heo hút chạy qua nghĩa trang Quỳnh (quận Hồng Bàng, thành phố Hải Phòng) ra bờ sông Dế, tôi tới ngôi nhà của chị Nguyễn Thị Lý, bé tin hin, chìm khuất dưới bốn bề lau lách xào xạc. Nghe tiếng bước chân người lạ, chị lò dò ra cửa đứng chào.

Khi tôi hỏi chị sống thế nào, chị ngồi trân trân, dán đôi mắt vô hồn vào bức vách loang lổ, rồi bất chợt nấc lên, nước mắt lăn tràn trên gò má của người con gái một đời sương gió. Gặng hỏi mãi mới biết mẹ con chị sắp mất nhà. Người em mà chị nuôi dưỡng, săn sóc từ nhỏ đang có ý định đẩy mẹ con người đàn bà mù đáng thương, tội nghiệp ra khỏi căn nhà bên bờ sông hoang vắng, sau nghĩa trang buồn tẻ để chiếm đất.


Chị từng là con gái làng chài, nổi tiếng xinh đẹp. Cả ngày lặn ngụp ngoài sông mà mái tóc cứ đen nhánh như gỗ mun. Năm 1978, mẹ mất, bố bỏ thuyền, bỏ bến, bỏ cả dòng sông đi với người đàn bà khác, để mặc 4 chị em trong căn lều rách nát, dựng tạm ngoài mom sông. Chị em đùm bọc, thương yêu nhau và lớn lên bằng nước mắt tủi hờn. 18 tuổi, chị vào bộ đội, rồi ngang dọc xứ Thanh - Nghệ.

Cô bộ đội Nguyễn Thị Lý cao 1,75m, chân dài, lưng ong, là vận động viên bóng chuyền của Quân khu 3 hồi ấy hút hồn không biết bao nhiêu chàng trai. Giải ngũ, chị về công tác ở Xí nghiệp Đóng tàu 2-9. Năm 1985, khi chị chuẩn bị lên xe hoa thì nỗi đau lớn bất chợt ập đến.

Một lần, chị đầu trần đi dưới mưa nên bị cảm, cơn sốt khốc liệt khiến chị nằm mê man suốt mấy ngày. Lúc tỉnh dậy, chị thấy trời đất quay cuồng, nhìn vật gì cũng mờ mờ, ảo ảo, đu đưa, ẩn hiện trước mắt. Bác sĩ kết luận chị bị thiên đầu thống. Hai con ngươi trong đôi mắt thiếu nữ đen lay láy cứ co dần theo năm tháng, cho đến một ngày, đêm đen vây chặt cuộc đời chị. Bao đêm, trong căn nhà trống hoác bên bờ sông lộng gió, chị nghĩ miên man về cuộc đời và số phận.

Chị lò dò ra bờ sông trẫm mình, để mặc phận gái mười hai bến nước trôi đi như cánh lục bình giữa dòng nước bạc. Anh ào xuống kịp vớt chị. Chị nhất định không cưới và tìm mọi cách xa lánh anh. Chị một mình gặm nhấm nỗi đau câm lặng trong màu đen tan nát. Rồi anh lấy vợ, sinh con và bao nhiêu năm nay cũng không gặp chị nữa.

Chị bảo, nhiều lần ra bờ sông, nhưng mỗi lần định quyên sinh, chị lại mường tượng ra đôi mắt buồn rầu của mẹ đang ngồi trên nấm mồ dưới triền đê. Đôi mắt ấy rầu rĩ níu chị lại. Ông trời cướp đi của chị đôi mắt quý giá, nhưng đổi lại cho chị một bàn tay nhạy cảm. Chị rờ rẫm đào xới đất bãi trồng rau. Chị lần xuống bờ sông mò trai, mò hến. Một mình chị lóp ngóp sống giữa bốn bề lau lách, hoang lạnh.

Ngày ấy, một người thành phố sau khi viếng mộ đã vào thăm chị. Thấy chị đáng thương nên dẫn đến Hội Người mù quận Hồng Bàng. Những người trong Hội dang tay nâng đỡ chị. Trong buổi ra mắt hội viên mới, cô bé mù bẩm sinh nắm tay chị hỏi: “Cô ơi, biển có đẹp không? Hôm qua bố đưa cháu ra Đồ Sơn, cháu đứng trước biển lâu lắm, cháu tưởng tượng mãi mà không biết sóng thế nào. Giá như một lần được nhìn thấy sóng...”.

Câu hỏi của cháu bé làm chị bật khóc, nó lay thức chút hạnh phúc tưởng đã rời xa trong chị. Thế là hằng ngày chị đến Hội giảng cho cô bé hiểu về sóng, về biển, về thuyền. So với cô bé, chị thấy mình còn may mắn hơn, và từ đây chị đã ham sống. Ngày nào chị cũng tham gia sinh hoạt Hội, học chữ nổi, làm chổi đót, làm tăm và kể cho các cháu bé mù bẩm sinh nghe những câu chuyện cổ tích mà ngày xưa chị đọc được. Làm được một việc tốt cho các hội viên, chị lại có thêm nghị lực và niềm vui để sống. Chị sống chan hòa, dễ gần nên được mọi người tin yêu bầu làm Phó chủ tịch Hội Người mù quận Hồng Bàng.

Anh thương binh lái xe ôm tốt bụng

 Anh Lê Trường Cuối
Một lần, chị Lý lò dò đi dưới mưa, vừa ra khỏi nghĩa trang thì nghe thấy tiếng xe máy vè vè phía trước. Chưa kịp định thần thì chiếc xe đã đâm vào chị, hất chị chúi đầu xuống vệ đường. Chị lồm cồm bò dậy, tay huơ huơ lần tìm chiếc dép. Người đàn ông vừa xuýt xoa kêu đau, vừa rủa chị có mắt như mù. Chị bảo: “Thì tôi bị mù mà”. Người đàn ông nghe chị nói thế chợt thấy xấu hổ, lại đỡ chị dậy, lấy dầu gió thoa lên vết thương sưng tấy ở đầu gối của chị.

Thấy chị mù lòa, đáng thương, anh tình nguyện chở chị đến Hội Người mù để thay lời xin lỗi. Trên con đường hơn chục cây số, anh hỏi han, tâm tình và câu chuyện buồn về cuộc đời người đàn bà tật nguyền tội nghiệp sống khuất nẻo sau khu nghĩa trang cứ ám ảnh anh ngày này qua đêm khác.

Anh là Lê Trường Cuối, ở khu Quỳnh Cư, phường Hùng Vương, quận Hồng Bàng. Anh Cuối từng là lính trinh sát. Thời kháng chiến chống Mỹ, anh lặn lội khắp chiến trường Tây Ninh, Campuchia. Gian khổ, khó khăn anh đều đã nếm trải, đến cả máu xương cũng đã đổ ngoài chiến trường. Giải ngũ, anh mất 65% sức khỏe, là thương binh hạng 2/4. Hằng ngày, anh chạy xe ôm giúp vợ nuôi hai con, một trai, một gái ăn học.

Thấy chị Lý mù, lại cô đơn mà thương xót, lại thêm nghĩ đến tình đồng đội, đồng chí nên anh có ý giúp chị nhiều hơn. Vậy là, ngày nào cũng thế, trước khi vào thành phố hành nghề xe ôm, anh lại đứng chờ ở đầu nghĩa trang để chở chị đến Hội. Dù chị phải đi họp xa, đi báo cáo chỗ này, chỗ nọ anh cũng bỏ việc, chở chị không công trên chiếc xe Angel cũ nát.

Buổi chiều hôm đó, anh vào nhà thăm chị, tường tận cảnh một mình chị mù lòa trong căn nhà trống hoác, lẻ loi sau nghĩa trang, anh như muốn rụng rời tay chân. Anh hỏi: “Sau này ra sao? Thân mù lòa bấu víu vào đâu được?”. Nghe anh nói thế, chị vùi đầu vào gối òa khóc. Là người đàn ông, đã trải trường đời nên anh hiểu lòng người đàn bà.

Bao nhiêu ngày nay, anh cứ ngẫm ngợi phải làm được điều gì đó giúp chị, nhưng kinh tế thì không có, chỉ đành âm thầm làm người lái xe ôm giúp chị tiết kiệm chút ít. Giờ đây, trông hoàn cảnh chị, anh biết mình phải giúp chị bằng cách nào. Anh nắm đôi bàn tay run rẩy, kéo chị vào lòng.

Thế rồi chị mang thai. 9 tháng mang nặng đẻ đau, 9 tháng anh Cuối tất bật đi về. Cơn vượt cạn của người đàn bà mù lại đứng tuổi quá khốc liệt, mấy lần tưởng chết đi sống lại. Chị bị rách dạ con, các bác sĩ phải cắt toàn bộ dạ con mới cứu được tính mạng. Chị phải nằm viện suốt 3 tháng trời mới tạm hồi phục. Thằng bé được chị em ở Hội Người mù quận Hồng Bàng mang về nuôi hộ.

Nó phổng phao rất mau dưới bàn tay chăm bẵm của những người đàn bà tật nguyền như mẹ nó. Một đêm, mẹ con chị Lý đang chuẩn bị đi ngủ, anh Cuối lọ mọ ghé miệng vào khe cửa thì thầm: “Mẹ nó ơi, đặt tên con là Nguyễn Trung Hiếu nhé! Tôi muốn nó có cái Trung của một người đàn ông và có cái Hiếu của một đứa con đối với cha mẹ”. Mấy ngày sau, chị lên phường khai sinh cho con là Nguyễn Trung Hiếu.

Thấm thoát đã 5 năm trôi qua, giờ đây, thằng Hiếu đã phổng phao lắm rồi, nó đang là học sinh mẫu giáo. Trên bức tường loang lổ, nứt nẻ, vữa vôi mục mủn và cả trong chiếc tủ cũ nát ọp ẹp kia dán đầy phiếu bé ngoan và những bức tranh nguệch ngoạc mà thằng Hiếu vẽ khuôn mặt của mẹ nó. Chị không nhìn thấy gì nên không biết có đẹp hay không, nhưng nó vẽ được bức nào là chị dán lên tường bức đó.

Thằng Hiếu hiền lành, ngoan ngoãn lại biết thương mẹ. Hiếu thỏ thẻ với tôi: “Mai cháu mua xe taxi chở mẹ đi chơi cho mẹ cháu đỡ buồn, đỡ khóc”. Tôi hỏi: “Thế cháu lấy tiền ở đâu?”. Hiếu thì thầm vào tai tôi: “Cháu vay bố Cuối”.

Người đàn bà bán thịt và quan niệm về hạnh phúc

Cái tin “Chị Lý mù ngoài nghĩa trang sinh con trai giống anh Cuối như đúc” lan tỏa khắp phường Hùng Vương. Xóm giềng cứ rỉ rả bàn tán không ngớt khiến chị Mai Thị Cập, vợ anh Cuối, làm nghề bán thịt lợn trong lòng như có lửa đốt. Mặc dù xưa nay chị vẫn tin chồng tuyệt đối, song cũng không thể yên ổn trước lời đồn nên chị quyết tâm tìm hiểu một lần cho ra nhẽ.

Trong vai người đi viếng mộ, chị Cập tìm vào nhà chị Lý. Chị lặng lẽ ngắm người đàn bà mù rờ rẫm chăm con. Ngôi nhà trống hốc trống hoác, gió ngoài sông lùa vào ù ù. Đứa bé mới sinh, bé bằng cái hoa chuối mà khuôn mặt cứ tím tái đi vì lạnh. Thấy đống tã lót hôi hám, cáu bẩn vứt bừa bãi ngoài cửa, lòng chị bủn rủn không yên.

“Mù thế kia không biết nấu bột, tắm táp cho thằng bé thế nào? Mình mắt sáng, lại có chồng chịu khó đêm hôm mà nuôi con thơ còn gian nan, vất vả, đằng này...”. Nhìn kỹ khuôn mặt thằng bé, thấy cái mũi, đôi mắt sao mà giống thằng Đại lúc mới sinh đến vậy. Chị Cập hỏi: “Con lão Cuối hả?”. Chị Lý thoáng giật mình: “Không phải!”.

Chị Cập thừa hiểu là chị Lý không dám nhận, có lẽ vì sợ cái máu ghen cố hữu của đàn bà. Thấy cảnh chị Lý sờ soạng tìm mồm thằng bé để đút bột, bột vương vãi khắp giường chiếu, chị nghĩ: “Ghen với người mù, lại cơ cảnh thế này, chẳng phải nhẫn tâm lắm sao. Thằng bé là con lão Cuối cũng chả sao, cùng lắm thằng Đại và con Oanh có thêm đứa em nữa”.

Từ sau hôm ấy, cứ cuối buổi chợ, chị Cập lại xẻo miếng thịt nạc vai, xay nhỏ, rồi bắt anh Cuối mang đến nấu canh cho cháu bé ăn và cho chị Lý bồi dưỡng để có sữa cho con bú. Hôm nào bán hết thịt sớm, chị Cập đạp xe ra bờ sông thăm nom, giúp đỡ hai mẹ con.

Thằng bé mới chập chững biết đi, trước mặt là sông, sau nhà là nghĩa trang toàn bơm kim tiêm dính máu của bọn nghiện vứt bừa bãi, hai chái nhà toàn ruộng trũng ngập nước, chị Lý lại bị mù, không nhìn thấy con nên chị Cập mua cho thằng bé đôi dép chút chít. Thằng bé đi đến đâu tiếng chút chít vang lên báo hiệu.

Nỗi lo lắng bị những trận đòn nghen ác nghiệt của người đàn bà bán thịt không còn nữa, thay vào đó là một người đàn bà bình thường mà vô cùng nhân hậu, đối xử với con người rất có đạo lý. Chị Lý trào nước mắt quỳ xuống xin chị Cập tha thứ và nhận bé Hiếu đúng là con anh Cuối. Chị Cập cũng khóc. Chị thương mẹ con chị Lý đến tê tái cõi lòng. Nước mắt họ hòa quyện trong nỗi niềm cảm thông thấm đẫm tình người.

Tết năm đó, chị Cập bế cháu Hiếu, dắt chị Lý lò dò về nhà mình để cháu nhận bố, nhận anh chị. Bữa đó cả nhà vui vẻ, thằng Hiếu được các anh chị tranh nhau bế. Trong buổi ra mắt với mâm cơm thân mật, chị Cập tuyên bố phải đổi họ và khai sinh lại cho cháu Hiếu, bởi vì rõ ràng cháu có bố và bố cháu mang họ Lê.

Suốt một năm trời chị Cập, anh Cuối chạy đôn, chạy đáo, cháu Hiếu cũng có được tấm giấy khai sinh với cái tên Lê Trung Hiếu. Chị Cập thương thằng Hiếu chẳng khác gì rứt ruột đẻ ra. Ngày cưới anh em, họ hàng, ngày giỗ ông bà, tổ tiên, chị Cập đều bảo anh Cuối ra bãi chở chị Lý và cháu Hiếu vào. Có lần, chị Lý đi học lớp nữ công dành cho người mù trên Hà Nội hơn một tháng nên phải gửi bé Hiếu cho mẹ Cập. Chị Cập vừa cõng nó trên lưng, vừa bán hàng. Nó cứ quấn lấy chị, không chịu rời nửa bước.

Tôi hỏi anh Cuối: “Anh có nghĩ đến vợ, đến gia đình trước khi có với chị Lý một đứa con?”. Anh bảo: “Tôi là một thằng đàn ông quê mùa, tay trắng. Cả ngôi nhà tôi đang sống cũng là trên đất của nhà vợ, chủ yếu do bàn tay vợ tôi xây nên. Tôi bị mảnh đạn găm vào cột sống và đầu nên đau yếu lắm, không làm được gì nhiều. Trước khi có với chị Lý một đứa con, tôi đã xác định sẽ có ngày phải gói ghém đồ đạc ra đi nếu bị vợ phát hiện. Nhưng nghĩ đến tình đồng đội và nghĩ đến tương lai chị Lý sau này nên tôi cứ làm liều. Không ngờ, vợ tôi lại bảo làm thế là đúng”.

Tôi lại hỏi chị Cập: “Sao chị không ghen?”. Chị cười: “Nhiều người cũng hỏi tôi như thế nhưng ai lại ghen với người mù cơ chứ”. Chị bảo rằng, vợ chồng chị đã lên quận, xuống phường xin miếng đất nho nhỏ trong làng cho mẹ con chị Lý dựng tạm ngôi nhà từ mấy năm nay mà chưa được. Trước mắt, anh chị đang có kế hoạch đón chị Lý và cháu Hiếu về sống chung với gia đình chị khi nào ngôi nhà của anh chị hoàn thành để chị dễ bề chăm sóc cả hai mẹ con chị Lý. Ngôi nhà hoang ở bờ sông của mẹ con chị Lý đã nứt nẻ toang hoác, sập đến nơi rồi.

Câu chuyện về người đàn bà mù, anh xe ôm và người đàn bà bán thịt ở ngoại ô thành phố Hải Phòng là câu chuyện không bình thường, song lại đầy đạo lý ở đời.

Người đàn bà như chị Mai Thị Cập, tìm ở cuộc đời này đâu có dễ. Tôi nói: “Chị hy sinh hạnh phúc để làm một việc nhân đức”. Chị lắc đầu bảo: “Tôi làm việc nhân đức này là để có được hạnh phúc”. Nhìn đôi mắt nhân từ, khuôn mặt phúc hậu của chị Cập, tôi bỗng thấy chị đẹp hơn dù chị đã ở cái tuổi 45 của người đàn bà thôn quê quanh năm vất vả, dãi dầu mưa nắng.

Phạm Ngọc Dương (ANTG)
Theo Báo An Ninh Thế Giới số 428, ra ngày 23/2/2005

20 nhận xét:

  1. Bạn ơi, mình lại khóc rồi.Cứ mỗi lần nhìn thấy những mảnh đời bất hạnh mình lại bị thổn thức.Mình thấy như có lỗi với họ, với con cái của họ.Nhưng lần này mình lại khóc vì cảm động. Mình thấy hình ảnh chị bán thịt thật đáng khâm phục.Giá như nhà chị ko ở HP thì ngày nào mình cũng sẽ mua hàng và chúc phúc cho mẹ con chị.Ông trời đã thử thách lòng người và đã cho gia đình họ một chữ "Tâm".Đời nay mấy ai đã cư xử đẹp được như chị? Những điều giản dị thường ngày ấy đánh quý hơn nhiều những thói hô hào sáo rỗng đâu đó ở quanh ta.

    Trả lờiXóa
  2. Câu chuyện thật cảm động. Mình nghĩ ở đời có nhiều người tốt nhưng xử sự được như chị bán thịt chắc không nhiều. Bản chất của TY vẫn là sự ích kỷ. Khi đưa cho mình bài báo, ông bảo: "Lúc đầu tôi cũng giận người đàn bà mù, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thấy cô ấy cũng rất đáng thương. Ở hoàn cảnh của cô ấy, ít ai làm khác được, nhưng cô bán thịt thì thật là đáng khâm phục. Thỉnh thoảng tôi đọc đi đọc lại bài này. Ở đời vẫn còn những tấm lòng nhân ái."

    Trả lờiXóa
  3. Tình thương và trí tuệ của con người
    Đó là tình thương chân thật, được khơi dậy từ con tim chân chính, không hậu ý xấu, chính đó là sinh mệnh của con người. Vì nếu con người không thật sự có tình thương lẫn nhau, con người sẽ trở lên độc ác còn hơn loài dã thú. Tình thương bao gồm những đặc tính cao quý do lòng nhân từ, khoan dung, độ lượng, tử tế và tha thứ. Tất cả những đặc tính xuất phát từ con tim chân chính trong nếp sống của con người
    Khi nói đến tình thương mà không nói đến trí tuệ kèm theo, là tình thương mù loà. Còn chỉ dùng trí tuệ không có tình thương, thì dễ trở nên độc ác lưu manh gian dối
    Tình thương và trí tuệ là định hướng cho con người có nhân phẩm và đạo đức, xuẩt phát do tư tưởng, hành động và ngôn từ. Nó sẽ có những hệ luỵ tương quan từ căn bản gia đình. Cũng từ nơi tổ ấm của gia đình, chính là nơi phát sinh ra tình thương và trí tuệ, bắt nguồn do tình cha con, mẹ con, anh em vợ, chồng, con cái, bè bạn, quyến thuộc, hương lân trong xóm trong làng, kể cả tình yêu nam nữ
    Nói đến tình thương và trí tuệ có nghĩa là yêu thương một cách trong sáng, không lợi dụng, không có hậu ý xấu xa biến người mình yêu thương thành kẻ nô lệ, thành một thứ công cụ phục vụ cho lòng ích kỷ cá nhân hay cho một tập đoàn, tập thể…Nếu tình thương và trí tuệ không trong sáng và chơn chính thì tình thương bị biến thành sự oán hờn, ghen ghét thù nghịch lẫn nhau, một khi con người phát hiện ra tình thương bị lợi dụng, bị lừa dối.
    Do đó, khi nói đến tình thương và trí tuệ làm phương châm chỉ dẫn cho con người trở về với bản vị thuần lương, thì tình thương và trí tuệ phải phát triển đồng hành đồng bộ
    “Con đường sống của dân tộc Việt- Nhân đạo - lấy tình thương và trí tuệ làm định hướng cho dân tộc trong mọi ý nghĩ, lời nói và việc làm để nhân tính làm chủ đạo cho tất cả các hoạt động của tâm và thân hầu thăng hoa cuộc sống và con người”

    Trả lờiXóa
  4. Mong rằng thế giới này có thật nhiều điều xuất phát từ trái tim chân thật... hơn là từ sự tính toán của bộ óc...

    Trả lờiXóa
  5. @ Chân Tâm: Bạn ơi, nói thì dễ, nhưng rơi vào hoàn cảnh thực tế thì chẳng đơn giản. Người ta có thể chia sẻ rất nhiều thứ, nhưng tình yêu, nhất là tình vợ chồng thì không mình nghĩ là không dễ dàng chút nào.

    Trả lờiXóa
  6. @HT. Chẳng lẽ họ mù rồi thì mình cũng mù theo họ. Thay mặt chân Tâm

    Trả lờiXóa
  7. @HT. Nếu mình không nhầm ý của Chân Tâm "Tình thương là phải có trí tuệ" hoặc "Từ bi là phải có trí tuệ" trong cuộc đời

    Trả lờiXóa
  8. Hoàng Thị Hải Vân17:01 6 tháng 6, 2011

    Nhận xét hay thật “ Tình thương phải có trí tuệ” và “Từ bi phải có trí tuệ” lời nhận xét qúa chính xác, rất đúng và rất hay của bác Chân Tâm. Cháu nhớ lại được các bà, các cô tin tưởng giao trọng trách và nhận xét đại diện lớp thanh niên trẻ tuổi để nói lên suy nghĩ của mình cùng lời khuyên, lời chia sẻ đối với các bạn trẻ bây giờ và sau này. Cháu đã phải cân nhắc và suy nghĩ cho chính bản thân cháu và suy nghĩ chung cho tất cả mọi người mới có nhận xét “Từ, Bi, Hỷ, Xả phải đúng lúc, đúng nơi đúng chỗ mới phát huy tác dụng. Nếu không Từ, Bi, Hỷ, Xả đúng lúc, đúng nơi, đúng chỗ trở thành ngu muội, trở thành sầu bi. Cuộc sống cố gắng sống mình không lợi dụng ai và không ai lợi dụng được mình”. Cháu nhớ mang máng viết lại như thế.

    Trả lờiXóa
  9. Hoàng Thị Hải Vân17:02 6 tháng 6, 2011

    Bây giờ đọc câu của bác Chân Tâm “ Tình thương phải có trí tuệ hoặc Từ bi cũng phải có trí tuệ”. Là suy nghĩ của cháu giống với bác Chân Tâm trong khi cháu Hải Vân còn rất là ít tuối đấy là cháu viết từ tâm của cháu để khuyên những bạn trẻ bây giờ và sau này. Vỉ tuổi cháu còn trẻ nên viết không uyên thâm bằng bác nhưng ý của cháu và suy nghĩ của cháu giống của bác Chân Tâm.
    Cháu viết không hay bằng bác nhưng được cái nhận xét của cháu đọc dễ hiểu hơn của bác. Bây giờ cháu thở phào nhẹ nhõm vì cháu viết là đúng và có thêm bài nhận xét của bác Chân Tâm ủng hộ tán thành cho cháu Hải Vân. Không để Thầy cùng các bà các cô… buồn và lo lắng về cháu Hải Vân

    Trả lờiXóa
  10. Hoàng Thị Hải Vân17:12 6 tháng 6, 2011

    Đính chính " Từ , Bi, Hỷ, Xả phải đúng lúc, đúng nơi, đúng chỗ mới phát huy tác dụng. Nếu Từ, Bi, Hỷ, Xả không đúng lúc, không đúng nơi, không đúng chỗ trở thành ngu muội, trở thành sầu bi"

    Trả lờiXóa
  11. Hoàng Vân lại khóc khi đọc lại bài viết này. Như truyện cổ tích vậy. Ai cũng đáng thương, đáng quý cả. Thương thì thương thật, đáng quý, đáng khâm phục xen lẫn kính nể nữa, nhưng thực sự vẫn có điều đáng trách. Nhưng thôi, Ông Trời cũng rủ lòng thương cho cháu bé để gặp được người đàn bà - Bồ Tát giữa đời thường - là chị vợ anh xe ôm. Nếu không có chị thì sẽ ra sao? Đời mẹ con cháu Hiếu sẽ đi về đâu? Nên ai ơi, hãy làm như câu: "Phàm làm việc gì trước phải xét kỹ hậu quả của nó", có như vậy mới không gây hậu quả nghiêm trọng.
    Còn Hải Vân ơi, không ai viết như thế này đâu: "...Cháu viết không hay bằng bác nhưng được cái nhận xét của cháu đọc dễ hiểu hơn của bác...". Thực sự nhiều nhận xét của Hải Vân rất khó hiểu, phần vì câu cú ngữ pháp rất không ổn, lỗi chính tả nhiều, phần vì suy nghĩ và viết rất lộn xộn, không logic và cô Hoàng Vân cảm thấy Hải Vân suy nghĩ chưa kỹ khi viết, bởi vậy nên cô Hoàng Vân mong muốn Hải Vân hãy "Uốn lưỡi bảy lần mới nói, nhấc chân bảy lần mới bước" nhé, vì đọc bài của cháu không phải chỉ có những người trẻ tuổi như cháu, không phải chỉ có những người dễ tính, dễ bỏ qua cho cháu mà còn có những người hơi khó tính nữa đấy, cháu nên rút kinh nghiệm. Văn nói khác văn viết cháu ạ, khi nói thì lời nói gió bay, có thể dùng 10 câu để diễn giải một vấn đề, nhưng văn viết thì khác nhiều, phải suy nghĩ nhiều lần thì mới viết được một câu đấy cháu ạ. Viết văn ngắn khó hơn viết dài nhiều. Cháu cố gắng thử viết ngắn xem sao nhé, cố gắng không bị lỗi chính tả và cách hành văn. Chúc cháu thành đạt. Cô Hoàng Vân rất mong cháu hiểu ý cô muốn nói.

    Trả lờiXóa
  12. Hoàng Thị Hải Vân17:08 9 tháng 6, 2011

    Cám ơn lời góp ý của cô Hoàn Vân dành cho cháu. Cơ bản bởi đây là nhận xét cháu đọc lại rồi nhưng đôi khi không kỹ bị xót lại gửi nên đọc lại phát hiện sai nhưng không biết cách sửa
    Bởi vì bác Chân Tâm viết đúng rất hay rất đúng rất ngắn gọn và ý nghĩa rất sâu sắc “Tình thương là phải có trí tuệ” hoặc “Từ bi là phải có trí tuệ”
    Còn cháu thì vẫn giống ý của bác Chân Tâm nhưng câu của cháu chủ yếu là để phân tích “Từ, Bi, Hỷ, Xả phải đúng lúc đúng nơi đúng chỗ mới phát huy tác dụng, còn Từ, Bi, Hỷ, Xả không đúng lúc, không đúng nơi, không đúng chỗ trở thành ngu muội, trở thành sầu bi. Cuộc sống cố gắng sống mình không lợi dụng ai và không ai lợi dụng mình”
    Cô cũng thấy đấy xã hội mặt xấu thì nhiều hơn mặt tốt . Câu của bác Chân Tâm và của cháu Hải Vân tất cả cũng chỉ là lời khuyên để con người ta sống trong tỉnh táo và sống tốt
    Khi đọc lại nhận xét thì cháu Hải Vân không có cách nào sửa lại. Dù sao chân thành cám ơn lời góp ý của cô "Uốn lưỡi bảy lần mới nói, nhấc chân bảy lần mới bước"

    Trả lờiXóa
  13. Hải Vân ơi, những gì cháu nói Thầy đều đã giảng cả rồi, cháu không cần phải nhắc lại trên blog nữa. Cháu còn ít tuổi, kinh nghiệm sống chưa có được là bao vì vậy nên khiêm tốn lắng nghe hơn là khuyên răn, dạy dỗ mọi người. Đã có rất nhiều người góp ý với cháu rồi. Cô nghĩ là cháu nên rút kinh nghiệm. Lời khuyên của Thầy, các bà, các bác, các cô với cháu là nên dành nhiều thời gian vào luyện thiền để nâng cao sức khỏe và rèn luyện tâm tính. Cháu bỏ sinh hoạt ở CLB lâu rồi, rất nhiều người trong CLB không biết cháu là ai và người ta không hiểu sao cháu cứ liên tục đăng những nhận xét theo kiểu như vậy. Rút kinh nghiệm Vân nhé.

    Trả lờiXóa
  14. Hoàng Thị Hải Vân17:42 9 tháng 6, 2011

    Cô Thu à! Cô để lại nhận xét trả cháu đi

    Trả lờiXóa
  15. Cô Thu à! Cháu vẫn đang nghe lời khuyên bảo của mọi người bởi vậy kể cháu khó khăn cháu vẫn đi học và đi học cùng cô ... và các cô toàn là những người trí trức tuổi đời và kinh nghiệm từng trải. Đây là chia sẻ cuộc đời cháu dành cho mọi người và cũng là lời cám ơn của cháu đối với cô Vân "Uốn lưỡi bảy lần mới nói, nhấc chân bảy lần mới bước" và mong cô yên tâm ở cháu. Cô đăng trả bài nhận xét của cháu. Cô phải hỏi ý kiến của cháu trước khi cắt chứ

    Trả lờiXóa
  16. Cô Thu à! Cháu vẫn mãi mãi là học trò của Thầy. Đây là chia sẻ của cuộc đời cháu để cô Vân hãy yên tâm "Uốn lưỡi bảy lần mới nói, nhấc chân bảy lần mới bước". Mong cô để nguyên bài của cháu. Đây là chia sẻ của cháu để nói lên rằng "Tự mình chiến thắng bản thân mình" trước dục vọng và cám dỗ của xã hội. Mong cô để nguyên bài trả cho cháu

    Trả lờiXóa
  17. cô Thu à! Cô hãy để nguyên bài cho cháu. Đây là sự chia sẻ của cuộc đời cháu và sự cố gắng trong đời cháu. Để hôm nay mới có Hải Vân và có duyên gặp Thầy cùng các bà các cô để cháu sống tốt hơn, sống lương thiện hơn. Đâu có cái gì cô phải suy nghĩ bận tâm

    Trả lờiXóa
  18. Cô Thu à! tuổi đời cháu còn trẻ mà cháu đã cố gắng để cháu có ngày vinh dự học cùng cô cùng các bác...cùng những suy nghĩ riêng của bản thân mình cùng nghe lời chỉ bảo của Thầy. Cháu bận không đến lớp được nhưng cháu vẫn ngồi Thiền khi có thời gian rảnh. Cho dù cháu không đến lớp sinh hoạt nhưng cháu vẫn là thành viên của câu lạc bộ. Cháu chia sẻ cuộc đời của cháu và sự cố gắng của bản thân mình và cháu cũng phải cố gắng chiến thắng những dục vọng của bản thân cháu để có được ngày hôm nay. Cô cứ để nguyên bài của cháu. Cháu viết ra cháu đã không ngại kể về hoàn cảnh của mình. Và cũng để cô Vân cùng các bà các cô yên tâm về cháu

    Trả lờiXóa
  19. Vân à, cô chịu trách nhiệm với Thầy và trước toàn thể CLB về trang blog này và cô không thể để cho ai muốn đăng gì thì đăng. Cô đã bị nghe rất nhiều lời phê bình là tại sao lại cứ để cháu đăng nhận xét theo kiểu như vậy lên trang và lần này thậm chí cháu còn đưa cả các câu nói tục lên, cho dù là cháu chỉ nhắc lại lời nói của người khác. Cô mong cháu hiểu.

    Trả lờiXóa
  20. Câu chuyện thật xúc động! Mấy ai hiểu hết được các cung bậc của tình cảm, có ai dám nói đã biết tận cùng của tình thương yêu

    Trả lờiXóa

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.