Có một nơi mọi người đủ mọi lứa tuổi, từ mọi nơi, gặp nhau mỗi tuần một lần, hàng tháng cùng nhau đi dã ngoại để luyện tập, để cười vui, để chất lượng cuộc sống ngày càng được cải thiện. Đó là chính là Câu lạc bộ Dưỡng sinh Năng lượng thuộc chi hội y học Esperanto - Hà Nội của chúng tôi. "Vui, khỏe, sống có ích cho đời" là mục tiêu của Câu lạc bộ chúng tôi.
Đề nghị ghi rõ nguồn http://luatamuoi.com/ khi sao chép những bài viết chia sẻ từ trang Câu lạc bộ DSNL.
Mọi liên hệ xin gửi về một trong 3 địa chỉ ở mục LIÊN HỆ. Xin trân trọng cảm ơn."

Thứ Năm, 15 tháng 7, 2010

Ăn chay thế nào mới tốt cho sức khỏe?

Ăn chay có nghĩa là không ăn thịt, cá hoặc bất cứ thức ăn nào có nguồn gốc từ động vật. Đa số người ăn chay chỉ được ăn các thức ăn có nguồn gốc từ thực vật (được gọi là ăn chay thuần túy), nhưng cũng có người dùng thêm cả trứng sữa và các sản phẩm từ sữa (ăn chay có trứng, sữa) vì theo họ ăn trứng không làm hại đến con vật đẻ trứng, cũng như việc dùng sữa cũng không làm hại đến con vật cho sữa.
Lợi ích của việc ăn chay
Ăn chay theo đạo Phật sẽ giúp con người kiện khương trường thọ vì thức ăn chay không độc. Những loại thực vật như rau cải hay các loại đậu như đậu phộng, đậu nành, cây ăn trái, rong biển… có nhiều chất dinh dưỡng, không chứa độc tố lại có tác dụng lọc sạch máu huyết giúp tuần hoàn nhanh khiến thân thể thanh thản, đầy đủ tinh lực, tăng sức chịu đựng, trí tuệ minh mẫn, do đó kéo dài được tuổi thanh xuân, da dẻ hồng hào.
Y học hiện đại cũng đã có nhiều nghiên cứu khoa học để chứng minh những lợi ích về sức khỏe của việc ăn chay.
Giảm nguy cơ mắc bệnh tim: Hầu hết các loại thực vật đều không có cholesterol và chất béo bão hòa - có nhiều trong thịt động vật. Vì vậy, người ăn chay ít bị tình trạng tăng cholesterol trong máu cao - nguyên nhân gây các bệnh tim mạch như thiếu máu cơ tim cục bộ (đau thắt ngực), xơ vữa động mạch, nhồi máu cơ tim, thiếu máu cục bộ chi dưới (dây đau cách hồi), tai biến mạch máu não.
Giảm nguy cơ béo phì: Thức ăn thực vật vẫn cung cấp đầy đủ lượng calori cũng như các chất dinh dưỡng khác nhưng lại có rất ít chất béo. Còn năng lượng do rau trái cung cấp thường không dư thừa để tích trữ dưới dạng mỡ béo. Rau trái có nhiều chất xơ với lượng nhỏ calori, tạo cảm giác ăn mau no nên không ăn được nhiều, do vậy mà giúp giảm nguy cơ béo phì.
Ít bị rối loạn tiêu hóa: Do có đặc tính hút nước, chất xơ không hòa tan trương lên khi ở trong ruột, làm nở và mềm khối phân, kích thích thành ruột, tăng nhu động ruột khiến việc đẩy phân ra ngoài dễ dàng hơn. Ngoài ra, chất xơ có tác dụng hấp phụ các chất độc có trong hệ tiêu hóa, tăng khả năng miễn dịch của hệ thống này, tăng cường hoạt động của hệ vi khuẩn đường ruột nên giảm được nguy cơ nhiễm trùng đường tiêu hóa, nhất là bệnh tiêu chảy. Tác dụng này thấy rõ ở trẻ em.
Giảm nguy cơ cao huyết áp: Do người ăn chay ít mập, hay do ăn rau quả có ít muối, hoặc do người ăn chay có nếp sống điều độ, lành mạnh hơn nên có thể giúp giảm huyết áp ở người đang bị cao huyết áp.
Giảm nguy cơ loãng xương: Nguyên nhân của hiện tượng loãng xương là do mất khoáng calci trong xương, khiến xương trở nên giòn, dễ gãy. Bệnh thường xuất hiện ở nữ giới vào thời kỳ mãn kinh.
Người ăn chay ít mắc phải nguy cơ loãng xương vì không ăn nhiều chất đạm động vật (có chứa nhiều sulphur - chất làm tăng độ acid trong máu đưa đến tăng lượng calci thải ra trong nước tiểu), do đó sẽ làm giảm calci trong xương.
Phòng ngừa và điều trị tiểu đường: Chất xơ làm hạn chế tăng đường huyết sau khi ăn, nhất là các chất xơ hòa tan do có khả năng làm tăng tính nhạy cảm của insulin. Nó tham gia chuyển hóa triglycerid nên giúp kiểm soát nồng độ đường trong máu một cách hiệu quả. Đường sẽ được giải phóng từ từ vào máu, duy trì được nồng độ đường/máu một cách ổn định.
Giảm nguy cơ mắc bệnh ung thư: Nhiều nghiên cứu cho thấy tỷ lệ mắc bệnh ung thư ở người ăn thịt động vật cao hơn so với những người ăn nhiều rau quả hoặc ăn chay. Lý do có thể là vì thức ăn chay có nhiều chất xơ, ít chất béo bão hòa và chất đạm.
Tỷ lệ mắc bệnh ung thư vú ở phụ nữ ăn chay cũng ít hơn so với những người ăn nhiều thịt động vật. Nguyên nhân là do rau quả làm thay đổi lượng hormon estrogen trong máu và làm thiếu nữ chậm có kinh lần đầu - được chứng minh là làm giảm nguy cơ ung thư vú. Đặc biệt thức ăn chay thường có đậu nành, chứa một hoạt chất có khả năng chống lại ung thư vú là phytoestrogen.
Những điều người ăn chay nên biết
Để việc ăn chay thực sự tốt cho sức khỏe, người ăn chay nên chọn lựa, phối hợp thực phẩm và bổ sung các vitamin, chất khoáng một cách hợp lý để không bị thiếu các acid amin thiết yếu, vitamin B12, năng lượng, kẽm, sắt, đặc biệt là ở người ăn chay thuần túy.
Chế độ ăn chay thường ít năng lượng do có ít chất béo và mau làm no bụng (vì nhiều chất xơ). Tình trạng này dễ xảy ra ở những người tăng nhu cầu về năng lượng như trẻ em đang lớn, phụ nữ mang thai, phụ nữ cho con bú và người bệnh đang trong giai đoạn hồi phục. Vì vậy, cần lưu ý cung cấp đủ lượng calorie cần thiết bằng cách ăn thêm bữa phụ và sử dụng những thức ăn thực vật giàu năng lượng như các hạt có dầu, sữa đậu nành có béo...
Thức ăn thực vật giàu đạm thường thiếu một số acid amin thiết yếu như lysine (gạo, bắp, lúa mì), threonine (gạo), tryptophan (bắp) và methionine (các loại đậu). Nhưng tình trạng mất cân đối các acid amin sẽ không xảy ra nếu chúng ta biết cách phối hợp các loại đạm thực vật theo cách sau:
• Rau đậu và các loại hạt. Ví dụ: Cháo với mè và đậu.
• Ngũ cốc và họ rau đậu. Ví dụ: Cơm với đậu, xúp đậu với bánh mì...
• Ngũ cốc và sản phẩm từ sữa. Ví dụ: Bánh mì với sữa, cơm hoặc mì sợi với phô mai.
• Rau có thể ăn với cơm, các hạt có dầu, phô mai, mầm lúa mì.
Một điều lưu ý là chất đạm trong thực vật thường có tỷ lệ hấp thụ thấp hơn so với chất đạm động vật, nên người ăn chay cần tiêu thụ một số lượng nhiều hơn.
Calci cần thiết cho sự tăng trưởng xương và răng, cho sự đông máu, truyền tín hiệu thần kinh và sự co duỗi của bắp thịt, có nhiều trong sữa, bơ, pho mát, cá trích, cá hồi và xương. Người ăn chay thuần túy cần ăn nhiều loại rau có lá màu xanh đậm và các loại thực phẩm có bổ sung calci.
Vitamin D giúp cơ thể hấp thụ calci, có nhiều trong lòng đỏ trứng, dầu cá hoặc được cơ thể tạo ra khi da tiếp xúc với ánh nắng. Người ăn chay cần ăn thực phẩm có bổ sung vitamin D hoặc tiếp xúc với ánh nắng nhiều hơn.
Sắt là một thành phần của huyết cầu tố và các men cần cho sự chuyển hóa thực phẩm. Tránh thiếu sắt bằng cách ăn nhiều các loại thực vật như đậu phụ, các loại hạt, lá rau có màu xanh đậm, vỏ khoai tây…
Vitamin B12 cần thiết cho sự cấu tạo hồng cầu và cho việc hoàn tất các chức năng của hệ thần kinh. Trong thực vật không có loại vitamin B12 nên người ăn chay cần ăn thêm thực phẩm bổ sung vitamin này. Nếu không sẽ xảy ra tình trạng thiếu máu hồng cầu hoặc gây ảnh hưởng đến việc hoàn tất các chức năng của hệ thần kinh (có thể xảy ra ở người ăn chay thuần túy vì thức ăn thực vật không có vitamin B12). Nếu ăn chay có trứng và sữa thì ít khi bị thiếu chất này.
Kẽm cần thiết trong các men để chuyển hóa chất đạm, cho cơ quan sinh dục, cho sự miễn dịch. Thiếu kẽm có thể xảy ra ở người ăn chay thuần túy do kẽm trong thức ăn thực vật bị giảm hấp thu bởi acid phytic, oxalates, chất xơ và đạm đậu nành. Người cao tuổi (dù có ăn chay hay không) cũng có nguy cơ thiếu kẽm. Do vậy, có thể bổ sung bằng cách uống viên kẽm hoặc viên chứa kẽm.
Nguồn: Theo HOÀNG TRẦN (dulich.tuoitre.com.vn)

Thứ Hai, 12 tháng 7, 2010

Chú Tiểu và Thư Pháp

Thứ Bảy, 10 tháng 7, 2010

Nghị lực cuộc sống


Phật nghìn mắt nghìn tay - Vũ khúc của người khiếm thính.

Thứ Sáu, 9 tháng 7, 2010

Đậu hũ chiên với bưởi và trái bơ


Nguyên liệu:

- 2 bìa đậu hũ, 1 trái bưởi, 4 muỗng cà phê dầu ô liu, ¾ muỗng cà phê tiêu, ¼ muỗng cà phê muối, ½ trái ớt chuông đỏ thái miếng nhỏ, ¼ củ hành tây băm nhuyễn, ½ trái bơ thái hạt lựu.

Thực hiện:

- Đậu hũ để ráo nước, cắt miếng vừa ăn. Lấy nửa trái bưởi ép nước, để riêng.

- Cho một muỗng canh dầu ô liu vào chảo cho nóng. Cho đậu hũ chiên vàng. Để ráo dầu. Bầy đậu hũ lên 1 cái chảo, rắc 1/8 muỗng cà phê muối và tiêu lên. Đổ nước bưởi lên và ướp trong một giờ.

- Phần bưởi còn lại tách múi, bóc vỏ, trộn chung với ớt chuông, bơ, hành tây và chỗ muối còn lại.

- Cho 1 thìa canh dầu vào chảo không dính cho dầu nóng. Cho đậu hũ đã ướp vào chiên khoảng 3 phút nữa mỗi mặt.

- Bày đậu hũ ra đĩa, cho hỗn hợp bưởi, bơ, hành tây đã trộn đều lên trên.

Thứ Năm, 8 tháng 7, 2010

Ảnh dã ngoại tháng 6/2010

Chị Bình mới gửi Thu thêm mấy bức ảnh đợt dã ngoại vừa rồi. Xin đăng lên để mọi người xem.
Mọi người để chuột vào ảnh, click một cái sẽ xem được ảnh cỡ to nhé.















Thứ Ba, 6 tháng 7, 2010

Cây khế


Trái khế đáng mấy mươi đồng
Bõ công ông trồng, bà tưới bấy lâu
Nào xới đất, nào bắt sâu
Mồ hôi nhỏ giọt tầng lầu leo cao.

Bà thương con cháu nhường nào
Cũng thương cây khế trên cao nắng nhiều
Lo bà vất vả sớm chiều
Ông đem cây khế "phiền nhiều" bỏ đi.

Bà bảo ngắm khế mỗi khi
Bâng khuâng bà lại nhớ về quê hương
Chắc rằng ông cũng vấn vương
Nhặt khế dưới đường trồng lại trên cao.

Trải qua nắng gắt mưa rào
Xum xuê cành lá vươn cao giữa trời
Ngọt thơm khế trả ơn người
Đơm hoa kết trái đầy vơi nghĩa tình.

Hôm nay xum họp gia đình
Ăn khế nhà mình, con cháu khen ngon
Bà cười vui với cháu con
Ông rằng ta vẫn vẹn tròn như xưa./.

Hà nội tháng 4 - 2010
Tác giả: Bạch Liên

(Hội viên CLB DSNL - Esperanto)

Chủ Nhật, 4 tháng 7, 2010

Côn Sơn chiều nay

 Tác giả là ngồi thứ hai, hàng thứ 1 từ phải sang
Vẫn biết đến, đi chuyện thường tình
Hoàng hôn buông xuống gọi bình minh
Gặp gỡ chia tay đời vẫn thế
Mà sao bối rối chẳng rõ mình.

Có phải nơi đây cảnh hữu tình
Thông reo, suối hát, nắng lung linh
Vô tình hội ngộ thành nỗi nhớ
Để lại vấn vương giữa vô hình?

Côn Sơn tháng sáu trời trong xanh
Rừng cây dạo nhạc ngàn âm thanh
Đón lớp thiền ta về luyện tập
Trung tâm xây mới - đẹp như tranh.
Hà nội nắng nhiều héo lá chanh
Về xứ địa linh bát ngát xanh
Đêm ngày thiền luyện tu tâm tính
Thực hành quẻ dịch chữa bệnh nhanh.
Bình minh lên không khí trong lành
Chuẩn bị hành trang ai cũng nhanh
Thầy truớc trò sau cùng leo núi
Lối nhỏ ban mai nhện giăng mành.

Nền nhà Nguyễn Trãi giữa rừng xanh
Tán lá sương đêm đọng long lanh
Tâm hồn thanh thản ngồi thiền định
Công lực mỗi người đều tăng nhanh.

Ba ngày dã ngoại quả là vui
Mọi người phấn khởi bệnh tật lui
Vô tình gặp gỡ thành nỗi nhớ
Giờ phút chia tay thấy bùi ngùi.

Còn vẳng đâu đây những tiếng cười
Cụ Hòa sống mãi tuổi hai mươi
Cô Huệ "ngộ không" đi chân đất
Lo toan vất vả vẫn cười tươi.

Giếng ngọc trong veo soi bóng người
Trẻ già đều uống nước giếng khơi
Rửa mặt, gội đầu, lo chai đựng
Đầu ướt, đầu khô, ai cũng cười.

Còn kho bí mật của bác Tươi
Ấn huyệt trường sinh một thắng mười
Dọc mùng, guốc mộc, đuôi lắc rụng...
Nhà sàn nghiêng ngả trận bão cười!

Côn Sơn chiều nay nắng nóng hơn
Oi nồng mây tụ gió từng cơn
Bất chợt mưa rừng ào dập nắng
Thầy Tổ độ trì - xin tạ ơn.

Chỉ tạm biệt thôi ơi Côn Sơn
Hẹn ngày gặp lại gần nhau hơn
Để cùng tu luyện tăng sức khỏe
Cho cuộc đời này đẹp tươi hơn./.
Côn Sơn 27 - 6 - 2010
Tác giả: Bạch Liên
Hội viên CLB DSNL - Esperanto



Lời góp: Bạch Liên là bút danh của chị Nguyễn Thị Hiền, thành viên lâu năm của CLB. Chị Hiền ngâm thơ rất hay và rất hay làm thơ. Bài thơ trên chị làm trong dịp CLB đi luyện thiền dã ngoại ở Côn Sơn tháng 6 vừa qua. Theo như chị "bật mí" chỉ có những ai chứng kiến thì mới có thể hiểu hết những câu chuyện cười mà chị đề cập đến trong bài thơ, những câu chuyện mà có lẽ khi đọc bài thơ này, những người trong cuộc vẫn còn cười như nắc nẻ. Hồng Thu đăng nguyên văn bài thơ để các bà, các bác có mặt trong chuyến đi vừa rôi tha hồ được cười thỏa thích.

Thứ Bảy, 3 tháng 7, 2010

TỌA THIỀN NIỆM PHẬT

Trong bài tựa Phạm Vơng, Bồ tát giới có dạy rằng:
Sắc trẻ không dừng, dường như ngựa chạy
Mạng người vô thường, mau hơn nước dốc.
Ngày nay dầu cạn, khó bảo đảm ngày mai.
“Đại chúng! mỗi người nên nhứt tâm cần cầu tinh tấn: Chớ biến nhát trễ lười, phóng túng ngủ nghỉ; ban đêm phải nhiếp tâm niệm Phật tham thiền, chớ để thời gian luống qua vô ích mà sau nầy phải ăn năn…”Nhưng phàm muốn làm việc cho được lợi ích, chúng ta cần phải “biết làm”; ở đây muốn y chỉ lời dạy: “nhiếp tâm niệm Phật, tham thiền”, "niệm Phật tham thiền”, lẽ tất nhiên chúng ta phải biết làm sao để “nhiếp tâm”, niệm Phật, tham thiền cho trúng cách đúng phương pháp, tức là biết cách “tọa thiền niệm Phật”. Văy trước khi học về phần thật hành, chúng ta nên hiểu sơ qua về mục đích của phương pháp Tọa thiền.
A) Mục-đích của phương-pháp Tọa-Thiền
Tọa thiền là một phương pháp rất thông dụng chẳng những trong đạo Phật mà ở ngoài đạo cũng vẫn có từ xưa.
Tọa thiền nghĩa là ngồi để tham cứu một vấn đề ǵ. Thế nên tọa thiền không phải là một phương pháp chứng quả thành đạo, mà là một trong vô lượng phương tiện giúp cho thân được an, để cho tâm không loạn và được chánh niệm chánh quán. Ngoại đạo chỉ chú trọng nơi thân mà không để ư đến tâm, trong khi thật ra, tâm mới là phần chánh, đáng chú trọng hơn cả.
B) Phương-pháp Tọa-Thiền
Dưới đây là phần thực hành mà ngài Hòa Thượng Vạn Đức dạy với tất cả sự kinh nghiệm mà ngài đă thu hoạch từ nhiều năm. Phần này chia làm ba:
1. Điều-thân: Thân lúc nào cũng làm duyên trợ cho Tâm, thế cho nên nếu thân có những cử động thô thiển, khí lực sôi nổi, và lẽ tất nhiên tâm sẽ phù động, do đó khó mà nhập định được. Cho nên trước khi Tọa thiền, cần phải điều ḥa thân trước nhất. Vậy phải điều ḥa thân bằng cách nào:
a. Phải điều-dưỡng sự ăn uống.
Sự ăn uống đối với thân rất hệ trọng, vì thường bệnh phát sinh do nơi sự ăn uống. Có những thực vật hạp với cơ thể người này lại không hợp với người kia và trái lại; dầu sao, không nên dùng những thứ có dầu mỡ nhiều, tránh những chất hăng, kích thích thần kinh như café đậm, rượu, trà đặc, thuốc hút v.v… mà chỉ nên dùng những món ăn sơ sài trong sạch.
Trước giờ tọa thiền, không nên ăn quá no mà chỉ ăn vừa đủ, vì nếu ăn quá no sẽ làm mệt dạ dày, ngồi không yên ổn. Không ăn chiều lẽ tất nhiên là thích hợp đặc biệt với việc tọa thiền niệm Phật
b) Y-phục
Trước khi tọa thiền phải tắm rửa cho thân thể được sạch sẽ để tránh khỏi sự ngứa ngẩm trong mình.
Sau đó, tiết lạnh thì mặc áo ấm, trời nóng thì́ dùng y phục mỏng mảnh rộng rải và sạch sẽ.
Đai lưng (lưng quần) lúc nào cũng phải nới rộng ra.
Những điều trên đây giúp cho sự hô hấp dễ dàng và không bị lay chuyển vì thời tiết.
c) Giữ thân cho được ngay thẳng và vững vàng
(Nghĩa là làm thế nào mà khi quên nó, nó không nghiên ngả hay lay động). Muốn được như vậy, chỉ có cách duy nhất là ngồi, vì đi, đứng hay nằm không thể đạt được hai mục đích vừa nói trên.
Nhưng nếu ngồi mà thả hai chân xuống, thì khi quên, thân lại không vững; hơn nữa lúc ở trong nhà, thất, có bàn ghế giường v.v thì́ không nói chi, nhưng khi ra ngoài vườn tược đồng ruộng hay đến núi rừng để tọa thiền, khó tìm ra chỗ ngồi có thể thả chân xuống được dễ dàng .
Thế nên chỉ có cách rút chân xếp bằng lại là giúp cho chúng ta ngồi ngay thẳng và vững vàng mà thôi.
d) Cách ngồi
Có nhiều cách ngồi mà hành giả cần phải chọn lựa cho thích hợp với ḿnh
Chân
1. Toàn già (cũng gọi là kiết già hay Kim Cang tọa)
Gác bàn chân trái lên đùi bên mặt, gác bàn chân mặt lên đùi bên trái, gót hai bàn chân đều phải sát vào bụng.
2. Bán già, có hai cách:
- Hàng ma tọa: gác bàn chân mặt trên đùi bên trái (như ngài Văn Thù Sư Lợi Bồ tát) – Kiết tường tọa: gác bàn chân trái lên đùi bên mặt (như ngài Phổ Hiền Bồ tát).
-Trong ba cách ngồi, khi ngồi phải tập cho hai gối đồng sát xuống chiếu như nhau, hai mông cũng chịu đều như nhau thì mạch máu không bị cấn tất không bị tê, cũng không nên dùng nệm quá dầy. Một điều nên để ư, là thường thường lúc ban sơ, khi vừa ngồi kiết già hay nghe một chân nặng một chân nhẹ. Để sửa chữa vào khuyết điểm đó, chỉ có cách là dùng hai tay chống xuống chỗ ngồi để nâng toàn thể thân lên và hạ bên chân hay mông nhẹ xuống trước, bên nặng xuống sau, đôi ba lần thì hai chân hoặc hai mông sẽ đều, không còn cảm tưởng nặng nhẹ nữa.
Tay
Hai bàn tay để ngửa, bàn tay mặt th́ đặt lên trên bàn tay trái, vừa sát bụng và để nhẹ trên hai bàn chân, hai đầu ngón tay cái đâu lại (Tam muội ấn).
Phương pháp để bàn tay như vậy, theo Cổ Đức nói, làm cho điện lực trong thân lưu thông đều đặn, không biến thoát ra ngoài và giúp cho tâm dễ an ổn.
Lưng —Tay chân đều đâu vào đó rồi, phải lay chuyển thân thể độ ba bốn lần cho nó được ung dung và phải giữ xương sống cho ngay thẳng, chẳng khác nào một cây cột đối với cái nhà. Nếu cột xiêu thì nhà đổ vậy.
Đầu, cổ — Đầu và cổ cũng phải giữ cho ngay, nhưng không được ngước thẳng quá.
Mắt — Mắt hơi nhắm lại, để chỉ còn thấy tướng trắng hay sáng sáng bên ngoài thôi; đừng mở hẳn sẽ tán loạn; mà cũng đụng nhắm hẳn sẽ bị hôn trầm.
Miệng — Miệng phải ngậm lại, chót lưỡi để trên chân răng hàm trên, răng phải để cho thong thả, đừng cắn cứng lại, nhờ đó hơi thở sẻ nhẹ nhàng.
2. Điều Tức
Khi thân đă nghiêm chỉnh rồi, lúc bấy giờ hành giả mới bắt đầu thở ra nhẹ nhàng nhưng cho dài, tâm nghĩ tất cả ô trược trong thân đều tựu theo không khí mà ra ngoài hết .Đến khi hít vô, cũng phải nhẹ nhàng và cho dài, nghĩ bao nhiêu cái chi thanh tịnh ở bên ngoài đều vào trong hết.
Làm như vậy được hai ba lần hay đến năm bảy lần nếu cần, cho trong thân được khoan khoái.
Sau đó phải giữ hơi thở nhẹ nhàng thong thả, suông êm, dài ngắn cho quân bình.
Nên để ý, khi điều ḥa hơi thở hành giả thường gặp hai lỗi sau đây.
a. Phong tướng. Tức là hơi thở ra hít vào, nghe có tiếng gió, do vì thở quá mạnh. b. Suyển tướng. Tức là tuy thở ra vào không nghe tiếng nhưng lại gấp rút hoặc rít sáp không thông.
Nếu khi ngồi tĩnh tọa mà thấy hai tướng trên đây, đó là triệu chứng tâm không được an định.
Nếu khéo điều nhiếp, dùng sổ tức thở ra hít vào thong thả, ít lâu sẽ thuần thục, tự nhiên hơi thở sẽ điều ḥa, huyết mạch được lưu thông, trong người sẽ được ung dung khoan khoái.
Thế nên điều ḥa hơi thở là một công phu rất hệ trọng đối với phép tịnh tọa.
3. Điều Tâm
Trước khi tọa thiền, hành giả có phát tâm trước, hoặc sổ tức, hoặc quán bất tịnh, hoặc niệm Phật v.v…
Nếu đă phát tâm niệm Phật, thì hành giả phải nghĩ Ta bà ngũ trược, nhớp nhơ, là nguồn gốc của muôn ngàn thống khổ, nơi thân và hiện cảnh, phải làm thế nào thoát ly cho được, tức là phải yểm ly sanh tử nơi Ta bà mà cầu sanh về Cực Lạc.
Hành giả nhớ ngay đến cảnh Cực Lạc thuần vui không khổ, có đủ thắng duyên thắng cảnh trợ lực cho hành giả mau thành Phật quả quảng độ chúng sanh, — đến đức Phật A Mi Đà tướng hảo quang minh, lúc nào cũng duỗi ḷng từ tiếp dẫn chúng sanh về Lạc Quốc.
Lúc bấy giờ hành giả khởi niệm câu dài : “Nam mô Tây phương Cực Lạc thế giới Đại từ Đại bi tiếp dẫn Đạo Sư A Mi Đà Phật “ rồi lần lần thâu ngắn lại còn sáu chữ “Nam mô A Mi Đà Phật” hay bốn chữ:“A Mi Đà Phật” lúc đầu niệm lớn, sau niệm thầm để nhiếp tâm cho nó an trụ vào đó. Khi niệm ra tiếng hoặc thầm, đều cần phải gắng cho tiếng nổi rơ trong tâm chẩm răi, tâm ư nghe rơ từng tiếng từng chữ, tức là “Quán trí hiện tiền” nếu không, tâm sẽ tạp niệm (tán loạn) hay ngủ gục (hôn trầm). Nếu tán loạn, không rơ, lơ là, hay khi hôn trầm muốn đến hành giả phải cử tâm ngay bằng cách chú ý đến câu niệm Phật.
Có khi hành giả cố gắng kiềm tâm, nhưng tâm vẫn chạy và nếu tâm vẫn chạy măi, thì́ có cách phải niệm Phật và nghĩ ở đầu hai ngón tay cái, đầu hai ngón chân cái hoặc nghĩ ở nơi cái rốn mà niệm.
Làm như vậy thần kinh hệ sẽ hạ xuống, tức cái tâm sẽ hạ xuống mà bớt tán loạn.
Còn nếu bị hôn trầm, th́ phải nghĩ ở đỉnh đầu hay ở trán mà niệm thì sẽ hết, và ý chí phấn khởi.
Hoặc hành giả có thể niệm theo phương pháp “Thập niệm kư số” . "Thập niệm kư số” là khi niệm Phật, phải ghi nhớ rành rẽ từ một đến mười câu, hết mười câu liền trở lại một, cứ như thế xoay vần măi. Nhưng phải niệm trong ṿng mười câu mà thôi, không được hai mươi hoặc ba mươi câu, lại không được lần chuỗi và dùng tâm ghi nhớ. Có thể phân làm hai đoạn từ một đến năm, từ sáu đến mười. Hoặc còn thấy kém sức lại chia làm ba hơi, từ một đến ba, bốn đến sáu, bảy đến mười.
Cần để ý: niệm nhớ và nghe phải rõ ràng, vọng niệm mới không xen vào được.
Dùng phép này lâu sẽ được nhất tâm.
Điều tâm là pháp môn tu chủ chánh. Nếu có sự biến chuyển nơi thân, không nên để ý đến, mà phải chuyên tâm chánh niệm.
c) Phương pháp giải tọa (xả thiền)
Khi xả thiền, hành giả làm ngược lại tất cả, nghĩa là trước hết phải xả nơi tâm, kế xả nơi tức và sau cùng mới xả thân.
1.Xả Tâm. – Hành giả phải nhớ lại coi hiện giờ mình ngồi chổ nào , nảy giờ mình làm gì, nhớ coi mình có bị tán loạn hay hôn trầm không, và mặc dầu có hay không, cũng vẫn hồi hướng công đức về tây phương để trang nghiêm Tịnh độ.
2.Xả Tức. – Sau khi xả tâm xong, hành giả mở miệng thở ra vài hơi thật dài để cho khí nóng trong người giảm bớt và để hồi phục lại trạng thái bình thường như trước khi tĩnh tọa.
3. Xả Thân. – Tâm, tức điều xả xong, lúc bấy giờ hành giả se sẽ rao động nơi lưng và cổ, khi mạch lạc chạy đều, từ từ duổi hai tay ra, lấy hai bàn tay xoa nhè nhẹ với nhau, rồi xoa lên mắt, kế từ từ mở mắt. Sau đó uốn lưỡi một vài lần và nuốt chút nước miếng.
Tay và mắt xả xong, đến lượt xả hai chân. Trước hết phải lấy hai tay xoa hai bắp vế, rồi tháo lần lần hai chân ra, thoa hai bắp chuối và hai bàn chân. Khi nghe hai bàn chân nóng hết rồi, hành giả chuyển động nhè nhẹ toàn thân rồi đứng dậy, đi tới đi lui.
D) Những điều cần để tọa thiền có kết quả Hôn trầm, là một chướng trong việc tu thiền, thế nên thân phải bớt ngủ nghỉ. Phật dạy đầu hôm cuối đêm thì tham thiền, nửa đêm thì tụng kinh để tự tiêu tức, nhưng nếu mình không kham nổi thì nên bớt sự ngủ nghỉ. Ban đêm thì chỉ nghỉ ba canh, từ 11 giờ đến 4 giờ sáng thôi, đó là lời dặn của Cổ đức vậy. Còn nơi tâm thì phải có sự điều nhiếp theo ba cách dưới đây:
1. Không niệm tham dục.
2. Không niệm sân hận. Nếu thực hành hai cách này mà không đắc lợi trên đường chánh định, hành giả phải kiểm điểm lại nơi tâm có sanh tội lỗi chi không, hằng ngày phải nói lời dịu dàng, ḥa nhă cho tâm lắng xuống, đối với người và vật, giữ tâm cho mát mẻ và luôn luôn nhẹ nhàng.
3. Ngoài giờ tĩnh toạ phải giữ câu niệm Phật không rời tâm. Tâm tương ứng với chánh định phát ra khinh an, trong thân sẽ thấy khoan khoái. Thân tâm hiệp nhứt, thân cảnh không hai, lúc bấy giờ hành giả ở trong định vắng lặng sẽ thấy thân tướng Phật, nghe Phật thuyết pháp và những cảnh giới nhiệm mầu không sao kể xiết… Đó chính là tướng niệm Phật thiện căn phát hiện do nơi công phu tọa thiền niệm Phật thành công vậy.
HT Thích Trí Tịnh
( Tài liệu này chính Hòa Thượng Trí Tinh đă dạy cho sinh viên Tăng, Ni và cư sĩ nam, nữ tại Đại Học Vạn hạnh.)/* Ngọc Minh sưu tầm

Thứ Sáu, 2 tháng 7, 2010

Tâm sự

(Hoàng Vân xin đăng bài viết về cảm nghĩ của mẹ, có lẽ bà là một trong những thành viên cao tuổi nhất của CLB).

Tôi là Phùng Kim Đính, 85 tuổi, cán bộ nghỉ hưu, cư trú tại phòng 406, CT2-ĐN1 KĐT Định Công, Hoàng Mai, Hà Nội.

Biết Câu Lạc Bộ TNDS có mục sinh hoạt trên Internet, tôi cũng đã được con gái in và mang về cho đọc một số bài, rất muốn tham gia viết bài gửi đăng nhưng rồi không biết bắt đầu từ đâu, ngổn ngang, rối bời. Viết gì bây giờ nhỉ? Thôi thì nghĩ được gì thì viết nấy, chắc là mọi người sẽ thông cảm cho tuổi già của tôi.

Thứ Năm, 1 tháng 7, 2010

VÀO HẠ CÔN SƠN

Lần đi Côn Sơn tháng 6, bà Hòa lại làm thơ, tôi chép lại để mọi người thưởng thức.

Hà Nội nhiệt độ bốn mươi,
Côn Sơn, mát mẻ, mọi người khỏe ra.
Hoan hô, cả lớp “Thiền” ta,
Xơi cơm rất khỏe, tối ta lại thiền.
Nơi đây đất Phật linh thiêng.
Ai ai lên tập, thành tiên giáng trần.
Trở về gặp lại người thân.
Ai cũng khen đẹp, “Hồi xuân” đã về…
Hề; Hề; Hề.
Phan Thanh Hòa
Côn Sơn mùa hè 25-6-2010