Có một nơi mọi người đủ mọi lứa tuổi, từ mọi nơi, gặp nhau mỗi tuần một lần, hàng tháng cùng nhau đi dã ngoại để luyện tập, để cười vui, để chất lượng cuộc sống ngày càng được cải thiện. Đó là chính là Câu lạc bộ Dưỡng sinh Năng lượng thuộc chi hội y học Esperanto - Hà Nội của chúng tôi. "Vui, khỏe, sống có ích cho đời" là mục tiêu của Câu lạc bộ chúng tôi.
Đề nghị ghi rõ nguồn http://luatamuoi.com/ khi sao chép những bài viết chia sẻ từ trang Câu lạc bộ DSNL.
Mọi liên hệ xin gửi về một trong 3 địa chỉ ở mục LIÊN HỆ. Xin trân trọng cảm ơn."

Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoàng Thị Hải Vân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoàng Thị Hải Vân. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 14 tháng 8, 2010

TÔI LUYỆN THIỀN

Nhìn người ngồi thiền, ai không biết thì nghĩ là đơn giản, nhưng có học thiền, có luyện tập thì mới thấy chẳng đơn giản chút nào.
Ở nhà, khi nóng quá, đói quá thì tôi thường gọi “Mẹ ơi!” còn ở lớp khi ngồi thiền mỏi quá, tê quá, tôi cũng chẳng dám kêu. Mắt nhìn trước, nhìn sau không thấy Thầy, là tôi vội đổi tư thế cho đỡ mỏi, đỡ tê. Nhiều lúc tôi cũng biết như vậy là mình chưa kiên trì. Khi mới vào học, đôi khi trong lúc ngồi thiền tôi nghĩ: “Tại sao mình lại lựa chọn môn này để luyện tập chứ?” Ở nhà đau đớn khó khăn gì còn có Mẹ, người thân để thổ lộ. Ngồi Thiền một tiếng đau đớn, khó chịu không biết nói với ai, kêu với ai. Vậy mà khi tôi nghĩ đến công dạy dỗ của Thầy, tôi vẫn cố phải học, vẫn cố phải ngồi Thiền. Nhiều lúc mệt quá, vừa ngồi thiền, tôi vừa ngủ gật. Thầy thấy tôi vừa thiền vừa ngủ gật nên đã ra hỗ trợ tôi. Sau buổi thiền, Thầy cười và bảo: “Vân hôm nay ngủ gật nhiều quá.” Tôi vội vàng chống chế: “Con có ngủ gật đâu, đấy là con vô thức đấy ạ.” Ở nhà cũng vậy, nhiều hôm đi làm ở cơ quan bận rộn, về đến nhà, sau bữa tối, tôi chỉ muốn lăn ra giường ngủ ngay lập tức. Vậy mà nghĩ đến những lúc Thầy cô dạy có một mình tôi, tôi lại cố gắng, quyết không bỏ buổi tập. Có thời gian tối nào tôi cũng vừa thiền vừa ngủ gật. Cứ gật một cái, giật mình lại ngồi tiếp. Có hôm mệt quá chả cả xả thiền lăn lên giường ngủ luôn. Thời gian ở một mình, biết là không thiền buổi tối được, tôi để chuông lúc 3h để dạy thiền, thế mà buồn ngủ quá, chuông cứ thế kêu cho đến tận 5h tôi mới dậy được.
Mỗi tuần đến lớp Thầy đều hỏi xem tôi có chịu khó tập đều không. Tôi không dám nói dối bao giờ vì Thầy chỉ cần dùng con lắc đo năng lượng là biết ngay. Mọi người trong lớp năng lượng lên vù vù, riêng tôi chả biết năng lượng chạy đi đâu hết.
Được cái tôi rất chăm chỉ đi học. Dù mưa, dù nắng, nhiều hôm bận đến muộn, nhiều lúc mệt mỏi, tôi cũng đều cố gắng đến lớp. Học mãi, thiền mãi, đến nay tôi cũng đã đạt được những kết quả nhất định. Thầy luôn động viên tôi, giúp tôi vượt qua chính mình.
Càng luyện tập tôi càng thấy say mê, nhất là khi tôi thấy được tác dụng của môn học này. Thiền không chỉ giúp tôi củng cố sức khỏe mà còn cho tôi khả năng giúp mọi người điều chỉnh sức khỏe. Những lúc như thế, tôi thấy tự hào vì nhờ có sự cố gắng, kiên trì, lòng quyết tâm cao độ , cộng với sự giúp đỡ của Thầy và sự động viên của mọi người, tôi đã có được thành quả như hôm nay.
Do công việc bận rộn nên tôi duy trì lịch luyện tập như sau:
Buổi tối tôi ngồi thiền tầm khoản mươi mười lăm phút, buổi sáng tôi dậy ngồi thiền 1h. Khi thiền xong tôi thấy người nhẹ nhàng, thanh thoát, dễ chịu. Một luồng sinh khí ào vào cơ thể. Tôi thấy mình tràn đầy sức sống. Ngày nào tôi bận không ngồi thiền được, người rất bứt rứt, khó chịu, cơ thể trở nên nặng nề, khác thường. Tôi có cảm giác như mình đã “nghiện” thiền.
Thiền giúp tôi tăng cường sức đề kháng. Có hôm đi làm, giữa đường gặp cơn mưa rất to, áo mưa của tôi vừa mỏng lại vừa rách, quay về nhà thì trời mưa ngập không thể nào về nhà được. Vậy là tôi đành tới Công ty trong tình trạng quần và áo và túi sách ướt hết cả. Sau cơn mưa đấy, mấy người trong công ty tôi bị ốm nặng. Mọi người cũng lo cho tôi vì thấy tôi nhỏ bé, trông yếu ớt lại bị ngấm nhiều nước mưa, vậy mà tôi lại không việc gì. Trong khi nhiều người to, béo, khỏe mạnh, không bị ướt nhiều như tôi lại bị ốm. Nhớ lại cách Thầy hướng dẫn phát công chữa bênh giúp người, tôi cũng làm thử và thấy có hiệu quả. Tôi vui lắm và càng cố gắng học tập tốt để giúp mình, giúp người.

Thứ Ba, 25 tháng 5, 2010

NGƯỜI THẦY TUYỆT VỜI!

(Bài của Hoàng Thị Hải Vân gửi qua mail)
May mắn thay cho tất cả những học trò nào được thầy truyền đạt những kiến thức về thiền cùng với những chân lý về cuộc sống 
Có Duyên gặp Thầy bệnh tật của các học trò chuyển biến tốt lên nhanh chóng. Những kết quả khám bệnh của bệnh viện không còn hy vọng hồi phục. Được sự hướng dẫn của thầy về môn thiền một sự huyền diệu đã đến ngay cả khoa học cũng không giải thích nổi. Bệnh tật của các học trò của thầy đã hồi phục một cách nhanh chóng 
Với sự chỉ dạy của Thầy thiền giúp các học trò của Thầy đẩy lùi bệnh tật, nâng cac sức khỏe và tinh tấn tinh thần 
Thầy ạ! Con cám ơn trời phật đã giúp con có cơ hội gặp Thầy. Con có thể biết, hiểu về đạo về thiền 
Cho dù con chưa lĩnh hội toàn bộ những kiến thức thầy giảng. Nhưng những kiến thức con tiếp thu được cũng giúp con có một phần nghị lực tiến bước trong cuộc sống 
Thầy ạ! Cuộc sống con người mỗi người một hoàn cảnh, một số phận khác nhau. Cho dù cuộc sống của con cùng với các học trò của thầy còn nhiều bận tâm, lo lắng. Dù sao còn có sự quan tâm, chia xẻ, động viên của Thầy cùng với học viên với nhau nó nhanh chóng nguôi ngoai đi và lớp học là một nơi để các học trò của thầy trải lòng mình. Bớt đi những lo toan tất bật của cuộc sống 
Sự quảng đại, lòng khoan dung, tính vị tha của Thầy là một nơi bình an, bình yên cho tâm hồn các học trò 
Có cơ hội gặp Thầy và được truyền đạt kiến thức về thiền và những lời chỉ bảo về đạo làm người là một may mắn đến với con cũng như đến với các bà, các bác, các cô… 
“ Những lời khuyên đáng giá nghìn vàng” của Thầy dành cho các học trò là một động lực cho các học viên có cái nhìn lạc quan và tự tin vượt qua những sóng gió trong cuộc sống. 
Ngày nào em bé cỏn con 
Bây giờ em đã lớn khôn thế này 
Cơm cha áo mẹ công thầy 
Nghĩ sao chớ bỏ những ngày ước ao

(Bài sau khi biên tập)
Thật may mắn thay cho tất cả chúng tôi, những học trò có cơ hội được học Thầy, được Thầy truyền đạt những kiến thức về thiền cùng với những chân lý về cuộc sống.
Có duyên gặp Thầy bệnh tật của các học trò chuyển biến một cách nhanh chóng. Có những người mắc những bệnh hiểm nghèo mà theo kết quả chuẩn đoán của bệnh viện không còn hy vọng hồi phục, vậy mà dưới sự hướng dẫn của Thầy về môn thiền, sau một thời gian kiên trì luyện tập, một sự huyền diệu đã đến ngay cả y học hiện đại cũng không giải thích nổi. Bệnh tật của các học trò của Thầy đã hồi phục một cách nhanh chóng. Thiền đã giúp các học trò của Thầy đẩy lùi bệnh tật, nâng cao sức khỏe và tinh tấn tinh thần.
Thầy ạ! Con cám ơn Trời Phật đã giúp con có cơ hội gặp Thầy để con có thể biết, có thể hiểu về đạo làm người, về thiền Lửa Tam Muội. Cho dù con chưa lĩnh hội toàn bộ những kiến thức Thầy giảng nhưng những kiến thức con tiếp thu được cũng giúp con có một phần nghị lực tiến bước trong cuộc sống.
Thầy ạ! Cuộc sống con người mỗi người một hoàn cảnh, một số phận khác nhau. Cho dù cuộc sống của con cùng với các học trò của thầy còn nhiều bận tâm, lo lắng có sự quan tâm, chia xẻ, động viên của Thầy và của mọi người trong Câu lạc bộ đã làm cho những khó khăn, phiền muộn nhanh chóng nguôi ngoai và Câu lạc bộ đã thực sự là một nơi để các học trò của Thầy trải lòng mình bớt đi những lo toan tất bật của cuộc sống.
Sự quảng đại, lòng khoan dung, tính vị tha của Thầy là một nơi bình an cho tâm hồn các học trò.
Có cơ hội gặp Thầy và được Thầy truyền đạt kiến thức về thiền và những lời chỉ bảo về đạo làm người là một may mắn đến với con cũng như đến với các bà, các bác, các cô…Những lời khuyên đáng giá nghìn vàng” của Thầy dành cho các học trò là một động lực cho những người hoc trò có cái nhìn lạc quan và tự tin vượt qua những sóng gió trong cuộc sống.
Ngày nào em bé cỏn con,
Bây giờ em đã lớn khôn thế này.
Cơm cha áo mẹ công thầy,
Nghĩ sao chớ bỏ những ngày ước ao.
Tháng 5/ 2010
Hoàng Thị Hải Vân
(Trong ảnh: Thầy cùng Quyết đang hỗ trợ giúp cho sư Phương khỏi ho. Ảnh chụp trên Côn Sơn 4/ 2010)
Lời bàn: 
Thầy của chúng tôi thật là một người Thầy đức độ, khiêm tốn, mẫu mực, giản dị, với lòng bao dung và vô cùng độ lượng. Là một đại tá quân đội nghỉ hưu, với rất nhiều bệnh tật trên nguời, Thầy đã mày mò đi học để trước là tự cứu mình, sau là phổ biến kinh nghiệm cho mọi người. Với sự giúp đỡ của một số người, Thầy đã mở ra Câu lạc bộ DSNL - Esperanto, dạy từ thiện cho tất cả những ai có bệnh hoặc quan tâm đến phương pháp phòng và trị bệnh không dùng thuốc. Với những kiến thức học hỏi được, Thầy vừa dạy vừa đi học thêm về Đông y, đọc rất nhiều các loại sách về đông, tây y để không ngừng mở mang kiến thức giúp người. Cùng hội cựu chiến binh trung đoàn 88, nơi Thầy công tác trước khi nghỉ hưu, quyên góp để xây dựng Khu Lưu niệm - Tưởng niệm hơn 6000 liệt sỹ của Trung đoàn 88 Tu Vũ Anh Hùng tại xã Tân Cương, thành phố Thái Nguyên. Công trình đã được khánh thành năm ngoái và được công nhận là Di tích lịch sử và văn hóa của tỉnh Thái Nguyên. Tất cả những việc làm của Thầy, phong cách sống của Thầy đã làm cho chúng tôi thực sự khâm phục. Chúng tôi yêu quý Thầy, không chỉ đơn giản Thầy là Thầy dạy của chúng tôi mà còn bởi vì Thầy là một con người thật đáng trân trọng. Chúng tôi, những học trò của Thầy, luôn cố gắng luyện tập thật tốt để không phụ công Thầy và luôn lấy Thầy làm tấm gương để noi theo.

Thứ Hai, 24 tháng 5, 2010

Một vài chia sẻ cảm nhận về Thiền và sự kỳ diệu của Tâm linh

(Bài của Hoàng Thị Hải Vân gửi qua mail)
Tôi là Hoàng Thị Hải Vân sinh năm 1983. Tham gia câu lạc bộ DSLN - Esperanto hơn 3 năm. Được An ủi nhận xét là thành viên tích cực và chăm học và học khá của Câu lạc bộ DSNL - Esperanto 
Vài dòng tâm sự, suy nghĩ của con về thiền cùng chia xẻ đến thầy cùng các Bà, các bác, các cô chú... và cũng hy vọng là một câu trả lời nhỏ của tôi đối với sự thắc mắc về môn thiền đối vớ ai đang theo học thiền và những ai muốn biết về thiền 
Tôi đến với thiền thật sự là một sự ngẫu nhiễn và tình cờ. Giờ giải lao trong lớp đã hết mà mọi người còn tập trung và rất vui vẻ. Tôi thấy đông thì cũng ra xem, thấy mọi người bàn tán rất sôi nổi và ca ngợi về môn thiền. Tôi nghe xong vừa nghĩ vừa lẩm bẩm “ Thời buổi xã hội lắm kiểu lừa, lắm trò lừa, thời buổi xã hội không có gì mà con người ta không dám làm”. Nhưng với sự tò mò xem dân tình ăn lừa như thế nào? Tôi cũng muốn hiểu và biết thêm cuộc sống xã hội bây giờ. Do vậy tôi xin số điện thoại và địa chỉ nhà Thầy cùng lịch học 
Đến nơi tôi thấy cả lớp đang say sưa nghe thầy giảng. Vừa nhìn thấy thầy cái ý nghĩ “ dân tình bị ăn lừa” trong đầu tôi tan biến. Thay vào đó là quyết định xin học của tôi, mà không chần chừ suy nghĩ nó học như thế nào? Nó hay dở như thế nào? Tranh thủ giờ giải lao tôi xin thầy cho theo học. May thay thầy đồng ý và tôi cũng xin thầy cho học buổi khác vì buổi học thiền thầy giảng trùng với lịch tôi học ở trên trường Đại học kinh tế quốc dân. Thế là một mình tôi một lớp 
Nhân 5 năm kỷ niệm ngày thành lập Tôi được đại diện đi mời các bác các cô, các chú... tới dự lễ kỷ niệm 5 năm thành lập của câu lạc bộ. Đến mời Bác Trúc, qua giới thiệu của thầy tôi được biết 
Bác Trúc là một một Bác sỹ giỏi, thành đạt và nhiều tài năng lẻ. Và hiện giờ là thành viên của Câu Lạc Bộ DSNL - Esperanto. Với sự tiếp đón ân cần của bác và sự quan tâm của bác tới tôi còn trẻ tuổi lại yêu thích môn thiền này. Tôi được hôm tâm sự cùng bác với tất cả những gì tôi nghĩ và sự trải nghiệm của tôi 
Bác ạ! Cháu nghĩ mỗi người là một số phận .Tâm linh chỉ là động tác giúp cho con người an định tư tưởng, sống hướng về điều thiện cho tâm được thanh nhàn, Cháu nghĩ về đạo nhưng cháu không ngộ đạo nhưng không ngờ cháu theo và học môn thiền 
Gặp được thầy cháu không chần chừ suy nghĩ cân nhắc, quyết định xin học ngay. Trong khi đó từ bé đến khi đấy cháu chưa hề nghe hay kể về thiền, và có nghe hay kể về môn thiền đi nữa cháu cũng không tin vào sự huyền diệu của nó 
Một mình một lớp nhưng Thầy và cô hết sức nhiệt tình chỉ dạy và hướng dẫn cháu . Vì thế cháu theo học môn thiền đến tận ngày nay. Nếu không cháu cũng không theo học được. Ngồi thiền một tiếng quán tưởng năng lượng đi vào cơ thể. Ngồi một tiếng, rồi ngày này qua ngày khác ngồi ê ẩm không thấy năng lượng đi vào cơ thể, không cảm nhận, không cảm giác. Thiền là môn học về tâm linh rất là khó cho người thường theo học, nó là sự vô hình khó có thề nhận thấy. Đa phần và tâm lý chung học là có thể nhận thấy được ngay và chữa bệnh có tác dụng lập tức. Nhưng không đây là một môn học về tâm linh, cái cơ bản quan trọng đấy là niềm tin và có lòng kiên trì,nhẫn lại 
Cứ theo học mà cháu không nghĩ đến kết quả của nó, cháu nghĩ học tiếp thu được phần nào hay phần đấy, biết cái gì hay cái đấy. Cuối cùng thời gian theo học cũng giúp cháu thấy được kết quả, hiệu quả và tác dụng của thiền. 
Cháu bị bệnh đau dạ dày mà cháu cũng không hề hay hễ thấy đói là bụng cháu đau quằn quạy, Đường tiêu hoá của cháu cũng rất kém cứ ăn cái gì chất lượng kém là thôi đi ngay vào nhà vệ sinh, em cùng công ty cháu có trêu “Đi đâu bây giờ đảm an toàn nhờ chị Vân ăn trước” 
Học thiền một thời gian thì bệnh của cháu chuyển biến tốt đẹp. Bây giờ một hai bữa cháu mới ăn thì không còn thấy đau bụng nữa và cháu nghĩ bệnh dạ dày của cháu nhờ thiền nên đã tự khỏi. Cháu nhớ một lần cả công ty đi ăn về người thì kêu đau bụng, người thì kêu đầy hơi… em làm cùng công ty thấy vậy có nói. Lạ hôm nay không thấy chị Vân đi vào nhà vệ sinh nữa, cháu cười và nói chị tập luyện nhiều bây giờ sức khoẻ chị ổn định và tốt rồi 
Có được thời gian giúp đỡ và chữa bệnh cho các bà, các bác, các cô… là bên cạnh Thầy có sự ủng hộ nhiệt tình và chu đáo của một người vợ đức độ, hiền dịu. Cô thật là người một người vợ tuyệt vời!. “ Sự đóng góp rất quan trọng của người vợ trong sự thành công của chồng” ừ thì công danh sự nghiệp của chồng đó là điều đương nhiên. Nhưng đây là ủng hộ chồng cùng chồng làm việc thiện việc nghĩa 
Bác ạ! nếu bác có điều kiện thì bác tham gia cùng câu lạc bộ cháu cho vui, Cháu còn trẻ còn nhiều việc phải làm, nhiều việc còn bận tâm nhưng cháu vẫn tham gia học. Cái suy nghĩ đa phần bây giờ làm cái gì phải thấy trước mắt và thực tế 
Cháu nghĩ mình còn trẻ biết cái gì hay cái đấy, nó không giúp mình lúc này lúc khác nó sẽ giúp ích cho mình. Sự hiểu biết không bao giờ thừa Bác bây giờ công danh cũng đã toại nguyện, con cái cũng công thành danh toại không phải bận tâm và lo nghĩ 
Thời gian, điều kiện bác có bác tham gia câu lạc bộ cho vui để hiểu biết thêm về thiền và có cơ hội giao lưu nhiều hơn 
Và bây giờ câu lạc bộ DSNL - Esperanto có thêm lớp ở Giảng Võ 
Được nghe thầy giảng đang gặp khó khăn cứ khấn xin thầy tổ về giúp. 
Một lần tôi đi chơi xa lúc về . Nhìn bầu trời tối sầm, cơn mưa đen bao phủ bầu trời chỉ muốn trút xuống ngay tức khắc. Chết thật rồi! trời vừa lạnh vừa rét, từ đây về nhà còn quá xa. Nhìn trước nhìn sau ... không có một bóng nhà, một quán xá, một túp lều hay bóng cây nào gần đấy để trú mưa. Chỉ còn biết cầu xin Thầy tổ “ Thầy ơi! Thầy về giúp con, Thầy cho con về tới nhà thì hãy mưa. Trời vừa lạnh vừa rét nước mưa này vào người con thì không biết chuyện gì sẽ đến với con. Khấn xin thầy nhưng vẫn chuẩn bị tinh thần đón cơn mưa. Vừa lên tới cầu thang nhà tôi thì cơn mưa như trút nước ập xuống. May quá! về tới nhà rồi, xong quên cả tạ ơn thầy tổ 
Một lần tôi đang đi trên đường. rầm xe của tôi và một xe nữa lao vào nhau. Chỉ biết xe kia kéo tôi đi. Từ trên không trung rơi xuống đất mà tôi vẫn còn thời gian nghĩ, thôi rồi kiểu này nặng thì cũng phải vào bệnh viện, nhẹ thì cũng phải ngồi nhà một hoặc hai tháng. Một trong hai trường hợp ấy xảy ra thì trường hợp nào cuộc sống của mình khốn đốn vô cùng 
Chỉ biết mắt tròn xoe. Chỉ biết cầu xin “Thầy về cứu con với”.Đang trạng thái lơ lửng trên không trung rơi xuống đất có cảm giác ai đỡ mình ngồi xuống. Một cảm rơi xuống đất giác nhẹ nhàng, bay bổng êm dịu... rơi xuống, một cảm giác không phải là ngã xe thay vào đó cảm giác bay từ trên không đang hạ xuống mặt đất. Va chạm xe mạnh thế mà không hề một chút cảm giác đau đớn nào và tôi đứng dậy ngó trước nhìn sau, may quá “chân, tay, người vẫn còn nguyên”. “ Ngã sướng thật! ngã thế này ngã mãi cũng được, ngã thường xuyên cũng được”. Nhưng quay ra nhìn xe của mình. Thấy xe máy trông tơi tả mà lòng xót xa, đành ngậm ngùi “ người còn của còn” Dù sao mình cũng đã an toàn rồi 
Còn rất nhiều chuyện xảy ra mà tôi nghĩ kiểu này thì xong rồi, không thể cứu vãn nổi rồi nhưng may mắn thế nào tôi được vẫn được bình an vô sự mà tôi có cảm giác một sức mạnh vô hình đã giúp tôi lúc đấy 
Niềm vui sướng và hồn nhiên rang rộng vòng tay và ngẩng đầu lên trời cười, Dù sao mình cũng tai qua nạn khỏi cho đến ngày nay. “Bình an ngày nào hay ngày đấy” 
Thầy có nói năng lượng của tôi cao thì nên đi chữa cho những ai đang bị bệnh, Tôi vâng dạ. Tôi vâng dạ rất ngoan xong rồi để đấy. Học thiền rất chăm chỉ chịu khó đến lớp tôi chĩ nghĩ mình học để có sức khoẻ không bệnh tật, ốm đau và bệnh tật có đến thì nó cũng nhanh khỏi là tốt lắm rồi, làm sao Tôi chữa bệnh khỏi cho ai 
Bạn tôi mới mang thai đi khám thì được kết quả viêm nhiễm và được bác sỹ kê đơn uống rất nhiều loại thuốc và trong vòng nhiều ngày, nếu không uống thuốc khả năng giữ đứa bé rất khó và bạn tôi có hỏi ý kiến tôi nên làm thế nào. Nhìn kết quả khám bệnh và đơn thuốc của bạn Tôi hoa hết mắt. Tôi nghĩ chết thật trong vòng 3 tháng mang thai không nên uống thuốc, uống thuốc lúc đấy rất ảnh hưởng đến thai nhi sau này. Thấy vậy tôi nghĩ thử sức mình xem để giúp bạn. Thôi đừng lo nghĩ gì nữa để mình dùng những gì mình biết và được học chữa cho bạn . Bạn bỏ hết chỗ thuốc này đi và đừng nghĩ ngợi gì về bệnh của mình. Nghe theo lời khuyên của Tôi và bạn tôi đã không dung một viên thuốc nào, một mặt thỉnh thoảng thời gian rỗi tôi khấn xin Thầy tổ Dasida – Narada về trợ duyên giúp chữa cho bạn khỏi bệnh và cho cháu bé khoẻ mạnh, hai mẹ con mạnh khoẻ và mẹ tròn con vuông 
Cuối cùng tôi cũng đã thành công bây giờ cháu bé khoảng hơn một tuổi Hai mẹ con sức khoẻ đều tốt và khoẻ mạnh. 
Và hai ba trường hợp cũng rơi vào tình trạng rất éo le và khó khăn gọi điện thoại cho tôi và khóc lóc thảm thiết để tâm sự . Thấy vậy tôi đành thử sức mình nhờ Thầy tổ về giúp với ý nghĩ chữa được là cái tốt còn không được thì cũng không sao 
Và Thầy tổ Dasida - Narada đã về đã hỗ trợ tôi giúp tôi chữa bệnh cho người thành công 
Thế mới thấy cuộc sống có nhiều sự huyền diệu khó giải thích.

Hải Vân (đứng giữa) đi dự lễ Phật Đản ở Yên Tử năm 2008.
(Bài sau khi biên tập lại)
Tôi là Hoàng Thị Hải Vân sinh năm 1983, tham gia câu lạc bộ DSLN - Esperanto hơn 3 năm. Tôi được Thầy và các bác trong Câu lạc bộ nhận xét là thành viên tích cực, chăm học và học khá của Câu lạc bộ DSNL – Esperanto. 
Tôi xin có vài dòng tâm sự, chia sẻ suy nghĩ thiền và cũng hy vọng là một câu trả lời nhỏ của tôi đối với sự thắc mắc về môn thiền đối với ai đang theo học thiền và những ai muốn biết về thiền. 
Tôi đến với thiền thật sự là một sự ngẫu nhiễn và tình cờ. Giờ giải lao hôm đó, đã hết giờ học mà mọi người còn tập trung nói chuyện rất vui vẻ. Tôi thấy đông thì cũng ra xem, thấy mọi người bàn tán rất sôi nổi và ca ngợi về môn thiền. Tôi nghe xong, vừa nghĩ vừa lẩm bẩm: “Thời buổi xã hội lắm kiểu lừa, lắm trò lừa, thời buổi xã hội không có gì mà con người ta không dám làm.” Nhưng với sự tò mò, tôi muốn xem dân tình ăn lừa như thế nào? Tôi cũng muốn hiểu và biết thêm cuộc sống xã hội bây giờ. Do vậy tôi xin số điện thoại và địa chỉ nhà Thầy cùng lịch học. 
Đến nơi tôi thấy cả lớp đang say sưa nghe Thầy giảng. Vừa nhìn thấy Thầy cái ý nghĩ “dân tình bị ăn lừa” trong đầu tôi tan biến. Thay vào đó là quyết định xin học của tôi, mà không chần chừ suy nghĩ, tìm hiểu xem môn học này như thế nào? Nó hay dở ra sao? Tranh thủ giờ giải lao, tôi xin Thầy cho theo học. May thay Thầy đồng ý và tôi cũng xin Thầy cho học buổi khác vì buổi dạy thiền Thầy giảng trùng với lịch tôi học ở trên trường Đại học Kinh tế Quốc dân. Thế là một mình tôi một lớp. 
Nhân 5 năm kỷ niệm ngày thành lập, tôi được đại diện lớp đi mời các bác các cô, các chú... tới dự lễ kỷ niệm 5 năm thành lập của câu lạc bộ. 
Đến mời Bác Trúc, qua giới thiệu của Thầy tôi được biết Bác Trúc là một một bác sỹ giỏi, thành đạt và nhiều tài lẻ, hiện giờ bác cũng đã trở thành thành viên của Câu Lạc Bộ DSNL - Esperanto. 
Với sự tiếp đón ân cần, bác rất quan tâm tới việc đi học thiền của tôi. Bác ngạc nhiên khi thấy tôi còn trẻ tuổi lại yêu thích môn thiền này. 
Tôi được hôm tâm sự cùng bác với tất cả những gì tôi nghĩ và sự trải nghiệm của tôi. Tôi nghĩ mỗi người là một số phận. Tâm linh chỉ là động tác giúp cho con người an định tư tưởng, sống hướng về điều thiện cho tâm được thanh nhàn, tôi nghĩ về đạo nhưng tôi không ngộ đạo, và chính tôi cũng không ngờ tôi đã theo học và mê môn thiền này đến thế. 
Gặp được Thầy tôi không chần chừ suy nghĩ cân nhắc, quyết định xin học ngay. Trong khi đó từ bé đến khi đấy tôi chưa hề nghe kể về thiền, và thậm chí có nghe kể đi nữa tôi cũng không tin vào sự huyền diệu của nó.
Một mình một lớp nhưng Thầy và cô hết sức nhiệt tình chỉ dạy và hướng dẫn tôi. Vì thế tôi theo học môn thiền đến tận ngày nay. Ngồi thiền một tiếng quán tưởng năng lượng đi vào cơ thể. Ngày này qua ngày khác nhiều lúc cũng thấy ê ẩm mà chưa thấy năng lượng đi vào cơ thể, không cảm nhận, không cảm giác. Có lúc bận quá, hoặc mệt quá tôi cũng thấy nản. Thiền là môn học về tâm linh vì vậy chẳng dễ dàng gì có thể có cảm nhận được ngay, nhất là khi người học chưa quyết tâm, chưa bỏ công bỏ sức. Sự cảm nhận thường là vô hình khó có thề nhận thấy ngay. Đa phần tâm lý chung là thích học những gì có thể cảm nhận thấy được ngay và chữa bệnh có tác dụng lập tức. Nhưng không, đây là một môn học về tâm linh, cái cơ bản quan trọng đấy là có niềm tin, lòng kiên trì, nhẫn nại. Biết vậy tôi cứ kiên trì theo học, mà cháu không sốt ruột đợi kết quả. 
Tôi nghĩ học tiếp thu được phần nào hay phần đấy, biết cái gì hay cái đấy. Cuối cùng thời gian theo học cũng giúp tôi thấy được kết quả, hiệu quả và tác dụng của thiền. 
Tôi bị bệnh đau dạ dày lúc nào mà tôi cũng không hề hay, hễ thấy đói là bụng đau quằn quạu, Đường tiêu hoá của tôi cũng rất kém cứ ăn cái gì chất lượng kém là biết ngay. Có em ở cùng công ty trêu “Đi đâu ăn uống bây giờ muốn bảo đảm an toàn thì nhờ chị Vân ăn trước.” 
Học thiền một thời gian thì bệnh của tôi chuyển biến tốt. Bây giờ tôi không còn thấy đau bụng nữa và bệnh dạ dày cũng nhờ thiền nên đã tự khỏi. Tôi nhớ một lần cả công ty đi ăn về người thì kêu đau bụng, người thì kêu đầy hơi… em làm cùng công ty thấy vậy có nói: “Lạ thật, hôm nay không thấy chị Vân kêu đau bụng.” Tôi cười và nói rằng nhờ thiền mà giờ đây sức khoẻ đã ổn định rồi. 
Để có được thời gian giúp đỡ và chữa bệnh cho các bà, các bác, các cô… là do bởi bên cạnh Thầy có sự ủng hộ nhiệt tình và chu đáo của một người vợ đức độ, hiền dịu. Cô thật là người một người vợ tuyệt vời! Cô quả là sự đóng góp rất quan trọng trong sự thành công của Thầy. Cô cùng Thầy làm nhiều việc thiện, việc nghĩa. 
Được nghe thầy giảng đang gặp khó khăn cứ khấn xin Thầy Tổ về giúp. Một lần tôi đi chơi xa lúc về. Nhìn bầu trời tối sầm, cơn mưa đen bao phủ bầu trời chỉ muốn trút xuống ngay tức khắc. Chết thật rồi! trời vừa lạnh vừa rét, từ đây về nhà còn quá xa. Nhìn trước nhìn sau ... không có một bóng nhà, một quán xá, một túp lều hay bóng cây nào gần đấy để trú mưa. Chỉ còn biết cầu xin Thầy Tổ: “Thầy ơi! Thầy về giúp con, Thầy cho con về tới nhà thì hãy mưa. Trời vừa lạnh vừa rét nước mưa này vào người con thì không biết chuyện gì sẽ đến với con.” Mặc dù khấn xin thầy, nhưng tôi vẫn chuẩn bị tinh thần đón cơn mưa. Vừa lên tới cầu thang nhà tôi thì cơn mưa như trút nước ập xuống. May quá! về tới nhà rồi, xong quên cả tạ ơn Thầy Tổ. 
Một lần khác, tôi đang đi trên đường. Rầm một cái, xe của tôi và một xe nữa lao vào nhau. Chỉ biết xe kia kéo tôi đi. Từ trên không trung rơi xuống đất mà tôi vẫn còn thời gian nghĩ, thôi rồi kiểu này nặng thì cũng phải vào bệnh viện, nhẹ thì cũng phải ngồi nhà một hoặc hai tháng. Một trong hai trường hợp ấy xảy ra thì trường hợp nào cuộc sống của mình khốn đốn. 
Chỉ biết mắt tròn xoe. Chỉ biết cầu xin: “Thầy về cứu con với!” Đang trạng thái lơ lửng trên không trung rơi xuống đất, bỗng tôi có cảm giác ai đỡ mình ngồi xuống. Một cảm giác rơi xuống đất giác nhẹ nhàng, bay bổng êm dịu..., một cảm giác không phải là ngã xe thay vào đó cảm giác bay từ trên không đang hạ xuống mặt đất. Va chạm xe mạnh thế mà không hề một chút cảm giác đau đớn nào và tôi đứng dậy ngó trước nhìn sau, may quá chân, tay, người vẫn còn nguyên. “Ngã sướng thật! ngã thế này ngã mãi cũng được, ngã thường xuyên cũng được.” Nhưng quay ra nhìn xe của mình. Thấy xe máy trông tơi tả mà lòng xót xa, đành ngậm ngùi: “Người còn, của còn”. Dù sao mình cũng đã an toàn rồi. 
Còn rất nhiều chuyện xảy ra mà tôi nghĩ kiểu này thì xong rồi, không thể cứu vãn nổi rồi nhưng may mắn thế nào tôi được vẫn được bình an vô sự mà tôi có cảm giác một sức mạnh vô hình đã giúp tôi lúc đấy.
Tôi cảm thấy thật vui sướng và hồn nhiên dang rộng vòng tay và ngẩng đầu lên trời cười. Dù sao mình cũng tai qua nạn khỏi cho đến ngày nay. 
Thầy có nói năng lượng của tôi cao thì nên đi chữa cho những ai đang bị bệnh, Tôi vâng dạ. Tôi vâng dạ rất ngoan xong rồi để đấy. Tôi thiền rất chăm chỉ, chịu khó đến lớp và chỉ nghĩ mình học để có sức khoẻ để không bệnh tật, ốm đau và bệnh tật có đến thì nó cũng nhanh khỏi là tốt lắm rồi, làm sao tôi có thể chữa khỏi bệnh cho ai. 
Bạn tôi mới mang thai đi khám thì được kết quả viêm nhiễm và được bác sỹ kê đơn uống rất nhiều loại thuốc và trong vòng nhiều ngày, nếu không uống thuốc thì khả năng giữ đứa bé rất khó và bạn tôi có hỏi ý kiến tôi nên làm thế nào. Nhìn kết quả khám bệnh và đơn thuốc của bạn Tôi hoa hết mắt. Tôi nghĩ chết thật trong vòng 3 tháng đầu mang thai không nên uống thuốc, uống thuốc lúc đấy rất ảnh hưởng đến thai nhi sau này. Thấy vậy tôi nghĩ thử sức mình xem để giúp bạn. Thôi đừng lo nghĩ gì nữa để mình dùng những gì mình biết và được học chữa cho bạn . Bạn bỏ hết chỗ thuốc này đi và đừng nghĩ ngợi gì về bệnh của mình. Nghe theo lời khuyên của tôi, bạn tôi đã không dùng một viên thuốc nào, một mặt thỉnh thoảng thời gian rỗi tôi phát công khấn xin Thầy tổ Dasida – Narada về trợ duyên giúp chữa cho bạn khỏi bệnh và cho cháu bé khoẻ mạnh. Hai mẹ con mạnh khoẻ và được mẹ tròn con vuông. Vậy là tôi cũng đã thành công. Bây giờ cháu bé khoảng hơn một tuổi, hai mẹ con sức khoẻ đều tốt và khoẻ mạnh. 
Và tôi cũng đã thử giúp hai ba trường hợp khác cũng đều có kết quả tốt. 
Thế mới thấy cuộc sống có nhiều sự huyền diệu khó giải thích.
Hà nội, tháng 5 năm 2010
Hoàng Thị Hải Vân