Có một nơi mọi người đủ mọi lứa tuổi, từ mọi nơi, gặp nhau mỗi tuần một lần, hàng tháng cùng nhau đi dã ngoại để luyện tập, để cười vui, để chất lượng cuộc sống ngày càng được cải thiện. Đó là chính là Câu lạc bộ Dưỡng sinh Năng lượng thuộc chi hội y học Esperanto - Hà Nội của chúng tôi. "Vui, khỏe, sống có ích cho đời" là mục tiêu của Câu lạc bộ chúng tôi.
Đề nghị ghi rõ nguồn http://luatamuoi.com/ khi sao chép những bài viết chia sẻ từ trang Câu lạc bộ DSNL.
Mọi liên hệ xin gửi về một trong 3 địa chỉ ở mục LIÊN HỆ. Xin trân trọng cảm ơn."

Thứ Năm, 9 tháng 6, 2011

Hạnh phúc ở đâu?

 Ảnh minh họa
Một hôm cún con hỏi mẹ: "Mẹ ơi, hạnh phúc ở đâu hả mẹ?"
"Hạnh phúc ở ngay cái đuôi của con đó." Mẹ cún đáp.
"Vậy hả mẹ."
Cún con nghe vậy thì cảm thấy rất phấn khích, nó không ngờ hạnh phúc mà người lớn hay nói đến lại gần đến vậy, ngay phía sau lưng mình thôi. Thế là nó cố quay người lại, cố gắng dùng mõm để cắn lấy chiếc đuôi của mình, nhưng nào có được! Cái đuôi quá xa và nó cứ thế quay vòng vòng một chỗ trông rất buồn cười và ngộ nghĩnh.
Được một lúc, nó quay sang hỏi mẹ: "Sao con không thể nào mà túm lấy được hạnh phúc hả mẹ?" 
Mẹ Cún cười và đáp: "Thế đấy con ạ, con đừng bao giờ cố gắng chạy theo hạnh phúc mà hãy cứ sống tốt đi đã, khi ấy hạnh phúc sẽ tự động mà chạy theo con."
Cún con dường như đã hiểu ra, nó lại tung tăng chạy nhảy khắp nơi với chiếc đuôi ve vẩy phía sau mình.
Vì thế, đừng bao giờ nghĩ mình phải sống sao để có thể có được hạnh phúc mà thay vào đó hãy cứ sống tốt đi, hạnh phúc ở ngay phía sau lưng bạn mà thôi!
Hoàng Vân sưu tầm.

Thứ Tư, 8 tháng 6, 2011

HẠNH PHÚC Ở ĐÂU?

Ta đang mải mê đi tìm hạnh phúc 
Sóng gió, lao vào! Bão tố, cũng chen!
Mải ngóng xa, và mải ngước nhìn lên
Mà ao ước
...mà đắn đo
...được mất!
Ngày lại ngày ta lao vào cơn lốc.
Được, được thêm, được nữa vẫn chưa yên.
Bỗng khi nào chợt ngoảnh lại nhìn bên
Hạnh phúc
... ở ngay
... bữa cơm rau ấy.
Phạm Đình Thiết

Trên đây là bài thơ của thầy giáo DN tặng lớp nhân ngày gặp mặt kỉ niệm 40 năm ngày tựu trường. Thầy là một nhà sư phạm có tâm "trồng người". DN và các bạn rất quí trọng thầy.

Mẹ chồng tôi

(Bài bạn đọc gửi để chia sẻ.)
 Nguồn ảnh: Internet
Mẹ đã ngoài tám mươi. Cái tuổi gần đất xa trời, nhưng giọng nói và tính cách vẫn toát lên sự vui vẻ, hài hước. Nếu có ai đó hỏi thăm tuổi mẹ, sẽ được mẹ trả lời: “Vâng, cảm ơn cô, tôi đã được bảo hiểm trả tiền lương hưu hơn ba mươi năm nay rồi”…
Ngày ngày trong nhà, ngoài sân vẫn luôn có đôi bàn tay của mẹ. Lúc nhặt rau, khi thái thịt, bữa cơm nào cũng có mẹ chăm lo.

Số phận đã đưa tôi vào nhà mẹ. Một gia đình đông con với gánh nặng mưu sinh điển hình của thời “bao cấp.” Ngày đó ai cũng chỉ cần có một chỗ làm trong “biên chế”, còn tiền lương được bao nhiêu cũng chung một mẫu số là chỉ đủ chi tiêu nửa tháng, phần còn lại đã có mẹ. Chúng tôi, những cán bộ nhà nước danh giá cũng vẫn đùa nhau là “cán bộ ăn theo” bố mẹ.

Thứ Ba, 7 tháng 6, 2011

Bài thơ Hạnh Phúc

 Luyện tập ở Côn Sơn tháng 5/2011
         Thật hạnh phúc trái tim người trong sáng
         Với tâm hồn sảng khoái đẹp tình đời
         Thân xác khỏe kéo dài thêm xuân mới
         Bao niềm vui khơi dạy nụ cười tươi.
                                   Lòng vị tha đã nảy sinh hạnh phúc
                                   Ta đón mừng ở trung thực bản thân.
         Lòng vị kỷ reo nỗi buồn bất hạnh
         Hạnh phúc rời kẻ bất chính, bất nhân.
                                   Tìm hạnh phúc ngay ở trong tổ ấm
                                   Mỗi gia đình, mỗi cảnh nghĩa tình sâu.
         Ở căn nhà đơn giản mà ấm áp
         Còn hơn ở lâu đài lắm khổ đau.
                                   Với xã hội lo âu hay yên ổn
                                   Ở tình người thiện ác biết phân minh.
         Ôi ở đời ai chả mong sung sướng
         Được tạo nên chính ở tấm lòng mình.
Vũ Thị Yến

Thứ Hai, 6 tháng 6, 2011

Dã ngoại tháng 5/2011



Bộ ảnh từ máy của Thầy. Mời xem bộ ảnh TẠI ĐÂY.

Bạn có đang cười không?

Đi tìm thông tin trên mạng vào trang này thấy hay hay, mang về chia sẻ với mọi người. Chúc cả nhà tuần mới vui vẻ. :)

Bạn có đang cười không?
Saturday, April 23, 2011
Dưới đây là những điều mà nếu bạn thực hiện được tất cả thì cũng có thể coi như bạn là một con người gần như hoàn hảo trong cuộc sống. :) 
Hãy đọc hết bài viết và xem mình còn thiếu những gì trong đó nào?

Chủ Nhật, 5 tháng 6, 2011

Hạnh phúc

Ông Nguyên gửi Thu bài báo cũ mà ông cất giữ cẩn thận đã 6 năm nay. Xin đăng lên chia sẻ với mọi người. Rất may là trên mạng có sẵn nên Thu không phải gõ lại.

Người đàn bà mù, anh xe ôm, người đàn bà bán thịt và ... HẠNH PHÚC 

Người đàn bà mù bên bờ sông

 Mẹ con chị Lý và chị Cập
Theo con đường nhỏ heo hút chạy qua nghĩa trang Quỳnh (quận Hồng Bàng, thành phố Hải Phòng) ra bờ sông Dế, tôi tới ngôi nhà của chị Nguyễn Thị Lý, bé tin hin, chìm khuất dưới bốn bề lau lách xào xạc. Nghe tiếng bước chân người lạ, chị lò dò ra cửa đứng chào.

Khi tôi hỏi chị sống thế nào, chị ngồi trân trân, dán đôi mắt vô hồn vào bức vách loang lổ, rồi bất chợt nấc lên, nước mắt lăn tràn trên gò má của người con gái một đời sương gió. Gặng hỏi mãi mới biết mẹ con chị sắp mất nhà. Người em mà chị nuôi dưỡng, săn sóc từ nhỏ đang có ý định đẩy mẹ con người đàn bà mù đáng thương, tội nghiệp ra khỏi căn nhà bên bờ sông hoang vắng, sau nghĩa trang buồn tẻ để chiếm đất.

Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2011

Bài học từ chuyến dã ngoại Côn Sơn

 Tập sử dụng con lắc
Đắn đo mãi rồi cuối cùng cũng quyết định viết ra suy nghĩ của mình.
Đó là ngày cuối cùng của đợt dã ngoại Côn Sơn lần thứ ba của mình. Như lệ thường, Thầy chủ nhiệm kiểm tra năng lượng cho mọi người. Từng người một xếp hàng theo thứ tự chờ đến lượt với sự hồi hộp mong đợi xem quá trình tu luyện của mình tiến triển ra sao. Niềm vui hiện dần trên gương mặt mỗi người sau khi nhận kết quả từ phía Thầy. Khóa học cùng mình ai cũng có kết quả cao chót vót từ 800 đến 1500 lần vô cực. Khi đến lượt mình, chỉ được 650 lần vô cực. Vừa buồn vừa thất vọng, liền thắc mắc với Thầy: "Sao em tập luyện đều đặn, khoảng 2 tiếng rưỡi mỗi ngày mà chỉ đạt mức năng lượng thấp hơn mọi người nhiều như vậy?"
Cả ngày hôm ấy, cái tâm trạng thất vọng cứ đeo đẳng tôi. Trong đầu hiện lên bao nhiêu câu hỏi: "Tại sao mình chịu khó tập như vậy mà kết quả thấp hơn mọi người?", "Tại sao có những người không tập luyện thường xuyên vẫn có kết quả cao hơn mình?", "Hay Thầy không ưa mình nên kết quả mới như vậy?",...
Đêm hôm ấy cứ trằn trọc mãi không ngủ được. Mình nhận thấy một nguồn năng lượng xấu, đen ttoois đang bao trùm toàn bộ cơ thể với cảm giác bứt rứt không yên.
Ngồi dậy xem đồng hồ thì đã là 2h sáng. Thấy cái MP3 bên cạnh liền cắm vào tai, mở bài "Thiền và những vấn đề tu luyện". Lúc này, tuy đã ngồi vào thế bán kiết già bất động nhưng mình vẫn không tài nào kiểm soát được cái tâm đang náo loạn.
Cứ ngồi mãi với một mớ bòng bong những suy nghĩ, rồi bất chợt giật mình khi nghe thấy giọng Thầy nói đến cái tâm ganh tỵ. Mồ hôi bắt đầu vã ra như tắm, nhận thấy mình đang rơi vào ràng buộc bởi sự ganh tỵ. Đầu óc bắt đầu giãn ra, những suy nghĩ trở nên rõ ràng hơn, tích cực hơn và các câu hỏi cũng dần được sáng tỏ...
Lúc này, cảm giác nhẹ nhõm, khoan khoái lan tỏa toàn cơ thể. Tình yêu thương mọi người cùng lòng biết ơn Thầy Cô tràn dâng niềm hạnh phúc. Mình muốn hét lên sung sướng giống như một đứa trẻ vừa được điểm 10 ở trường vậy.

Mình tự hứa với bản thân sẽ cố gắng rèn luyện cả tâm lẫn thân thật tốt để không phụ công ơn dạy dỗ của Thầy Cô và sự yêu thương của những người xung quanh. Rồi giấc ngủ tràn đến cùng với nụ cười vẫn rạng rỡ trên môi.
Hà nội, ngày 30/5/2011
Trần Xuân Thọ

Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2011

Về với Côn Sơn

 Một góc trung tâm Dưỡng sinh Tổng hợp Côn Sơn

         Tôi đến Côn Sơn một buổi chiều,
         Mảnh đất địa linh mãi kính yêu.
         Cỏ cây hoa lá nhiều khôn tả,
         Luống trúc vườn hoa đẹp yêu kiều.

                                       Mới xuống xe mà lòng thanh thản,
                                       Nhìn cây ngắm cảnh ai cũng tươi.
                                       Có cô tâm đắc ngồi ngắm nghía,
                                       Rồi lấy máy ra chụp kiểu chơi.
        
          "Lên đây ta phải tranh thủ thiền..."
         Lời Thầy Thường nhắc các học viên.
         Cơm nước nghỉ ngơi rồi lên lớp,
         Mọi người nhắc nhau gắng chấp hành.

                                       Theo chân cô Huệ về nhà trọ,
                                       Như đã phân công sắp xếp chung.
                                       Nói cười chuyện tếu vui nhà nghỉ,
                                       Mải học ngày như ngắn lại hơn.

         Ngồi trên hội trường muỗi vo ve,
         Nhớ câu thần chú Thầy đã dặn:
         "Muỗi kiếm ăn ở ta thế thôi..."
         Lúc sau muỗi bay đâu không biết,
         Ta vẫn tĩnh tâm tiếp tục thiền.

                                       Nào ai có dịp ngắm chợ phiên,
                                       Mua những quả ngon ngọt mát lành.
                                       Chiều lại lên xe về trên phố,
                                       Lưu luyến  "Thần Thông" năng lượng dương.

Côn Sơn tháng 5/2011
Bùi Thị Thọ

Thứ Tư, 1 tháng 6, 2011

Dã ngoại tháng 5/2011


Bộ ảnh chụp từ máy của anh Nghĩa.
Xem bộ ảnh TẠI ĐÂY