Có một nơi mọi người đủ mọi lứa tuổi, từ mọi nơi, gặp nhau mỗi tuần một lần, hàng tháng cùng nhau đi dã ngoại để luyện tập, để cười vui, để chất lượng cuộc sống ngày càng được cải thiện. Đó là chính là Câu lạc bộ Dưỡng sinh Năng lượng thuộc chi hội y học Esperanto - Hà Nội của chúng tôi. "Vui, khỏe, sống có ích cho đời" là mục tiêu của Câu lạc bộ chúng tôi.
Đề nghị ghi rõ nguồn http://luatamuoi.com/ khi sao chép những bài viết chia sẻ từ trang Câu lạc bộ DSNL.
Mọi liên hệ xin gửi về một trong 3 địa chỉ ở mục LIÊN HỆ. Xin trân trọng cảm ơn."

Thứ Sáu, 7 tháng 1, 2011

NHÀ NGOẠI CẢM NGUYỄN VĂN NHÃ

Nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Nhã
 Nguồn ảnh: Internet
Nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Nhã được nhiều người biết đến  sau khi ông cùng nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng giúp GS Trần Phương tìm được phần mộ em gái ông là bà Trần Thị Khang. Ông là đảng viên, kỹ sư hoá, làm công tác tư vấn đầu tư tại một công ty. Khả năng ngoại cảm của ông bắt đầu xuất hiện từ cuối năm 1998.

Sự xuất hiện khả năng ngoại cảm ở  Ô. Nguyễn Văn Nhã ít nhiều mang màu sắc tâm linh. Ban đầu do ham vui và nhiệt tình giúp đỡ bạn bè, ông đã cùng tham gia đi tìm hài cốt của những người thân. Khi đến Đà Nẵng, ông đã gặp nhà ngoại cảm Bùi Đăng Chiến (Năm Chiến). Ra Hải Dương, ông lại được gặp nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Liên. Sau khi tìm được mộ ông Hoàng Lê Kha (trước là Bí thư Tỉnh uỷ Tây Ninh, đã bị địch bắt và giết, không biết chôn cất ở đâu), người nhà liệt sĩ đã dẫn Ô. Nhã đến gặp một bà đồng nổi tiếng ở vùng này. Khi thấy ông, bà ta cười và nói rằng:
- Ơ kìa, ông này sắp được phân công đi tìm mộ liệt sĩ rồi đó!
Nghe bà ta nói, ông hơi rợn tóc gáy và hỏi lại:
- Sao bà biết?
- Vì tôi thấy có một con dấu đóng trên trán ông!
Dù bà ta bình thản trả lời như vậy, nhưng bản thân Ô. Nhã khi đó không muốn dính dáng vào việc này vì không rõ rồi sẽ đi đến đâu.
Một tháng sau (4-1998), nhân có việc nên ông lại bay ra Bắc để gặp nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Liên. Tình cờ, ông gặp một phụ nữ trạc 50 tuổi, dáng dấp quê mùa và không biết chữ. Vậy mà trên 5 ngón tay của bà ta có buộc năm vật gì như quản bút. Bà ta cặm cụi viết cái gì đó như chữ Phạn, một thứ văn tự cổ của Ấn Độ. Thấy ông, bà ta nói:
- Bây giờ anh Nhã nhận công tác tìm hài cốt liệt sĩ!
Ông im lặng đi ra và thầm hiểu đây là "sư mẫu" của Nguyễn Văn Liên. Ông nhớ lại là vào tháng 4-1998, sau khi tìm thấy nơi chôn cất liệt sĩ Đoàn Văn Bơ thì bỗng nhiên bên tai văng vẳng tiếng nói của một giọng nữ:
- Tôi là sư mẫu của Nguyễn Văn Liên đây, tôi giúp anh có khả năng thấy được hài cốt của người đã chết nằm ở đâu và khả năng điều khiển các vật thể làm dấu...
Ông buột miệng:
- Tôi đâu có quen biết mà cô tốt bụng giúp tôi, hơn nữa tôi còn nhiều điều sân, si trên trần thế này thì làm sao có thể thực hiện được công việc nặng nề đó?
Bà ta đáp: "Anh không biết tôi, nhưng tôi biết rất rõ về anh". Rồi người phụ nữ đó cố tìm một ví dụ để Nguyễn Văn Nhã tin là bà ấy biết rành rẽ về các hoạt động sinh sống của ông...
Nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Nhã đã vẽ bản đồ cho hàng ngàn ngôi mộ với tỷ lệ thành công trên dưới 60 phần trăm. Có trường hợp ông đã vẽ chính xác đến mức mà chính bản thân cũng phải kinh ngạc. Tâm trí ông thu được thông tin như thế nào thì ông vẽ ra như vậy. Còn thông tin đó từ đâu tới, đúng hay sai thì đối với ông cũng là điều bí ẩn.
Khi ông vẽ bản đồ cho một ngôi mộ cần tìm thì không đòi hỏi thủ tục hương khói gì cả. Dữ liệu liên quan đến người quá cố cần được cung cấp cho ông có thể là họ tên, năm sinh, ngày tháng mất, nơi mất, người đi tìm tên là gì v.v... Đôi khi ông hỏi thêm một số chi tiết cần thiết khác. Rồi ông vẽ bản đồ cho phần mộ người quá cố một cách thư thả, lưu loát, thường không tẩy xoá gì. Mọi việc chỉ diễn ra trong vòng mươi phút.
Ngoài việc vẽ bản đồ cho phần mộ, Ô. Nguyễn Văn Nhã còn có khả năng điều khiển người (trẻ em), con vật (côn trùng hay vật nuôi) hoặc cây cỏ (nở hoa) để chỉ dẫn. Các thông tin trên bản đồ và chỉ dẫn có thể được chính xác hoá từ xa trong quá trình tiến hành tìm kiếm phần mộ thất lạc.
(Nguồn: dongythoxuanduong.com.vn)

Đọc thêm về Thiên phóng sự đặc sắc của nhà báo Hoàng Anh Sướng về quá trình tìm mộ em gái GS Hoàng Phương. TẠI ĐÂY
(Nhà báo Hoàng Anh Sướng đã có bài viết về cuộc trò chuyện cùng nhà văn hóa tâm linh Phan Oanh mà Thu đã có dịp giới thiệu với Câu lạc bộ.)

THÔNG BÁO:
Sáng chủ nhật tuần này 9/1/2011 nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Nhã sẽ có một cuộc nói chuyện với toàn thể hội viên Câu lạc bộ DSNL. Đây là lần thứ hai, nhà ngoại cảm đến thăm CLB. Mong các hội viên đến dự đầy đủ.
BCN CLB DSNL

KỶ NIỆM

 Chị Hiền
Hỏi lớp? Hỏi trường? Chưa có tên riêng,
Nơi ấy vẫn thường gọi Câu lạc bộ.
Dẫu một tuần chỉ một lần gặp gỡ,
Tình Thầy trò sao đọng mãi tâm can.
Ai đã ít nhiều theo tập lớp dưỡng sinh,
Niềm đam mê cuốn cả vào giấc ngủ.
Thầy không dạy xắp xếp từng con chữ,
Mà lại chuyền theo động tác, thế ngồi.
 Anh Thọ - chị Dư 
(tháng 9/2010)
Tuổi học trò xưa giờ đã xa rồi,
Chợt lại gặp đây mỗi chiều, mỗi sáng.
Đâu phải ghế bàn, cũng không bục giảng,
Giáo án xoay quanh thể trạng con người.
Tới đây, người đầu bạc da mồi,
Người tóc xanh đang thì xuân trẻ.
Mỗi buổi học qua, nỗi ưu phiền vơi nhẹ,
Năng lượng tự thân tập luyện nhận về.
Thời gian rồi cũng sẽ qua đi,
Lửa Tam Muội vẫn mãi còn thắp sáng.
Dẫu Hiền em, xa Thầy, xa bạn,
Kỷ niệm còn in dấu ấn một thời.
Tháng 1/2011
Thọ - Dư
Lời góp: Biết tin Hiền sắp vào Sài Gòn, anh Thọ làm bài thơ tặng Hiền. Đọc xong Hiền rất cảm động, Hiền gửi lời: "Cảm ơn anh rất nhiều, đây là món quà vô giá đối với em. Cảm ơn anh chị."
Anh Thọ ơi, bài thơ của anh hay và tình cảm, chúng em đọc xong cũng rất cảm động. Cảm ơn anh chị.
Thu xin được góp thêm: Chị Hiền là hội viên từ xa của Câu lạc bộ. Chị ở trong thành phố HCM, vì mê môn này, chị đã tranh thủ thời gian ở Hà nội để đến lớp học và học rất chăm chỉ. Chị tiến bộ rất nhanh. Quý tinh thần học tập và nghị lực của chị, Thầy đã mở lớp nâng cao dạy cho chị và một số hội viên chăm học như chị Liên, chị Bình, anh Phan, chị Dư, anh Thọ, anh Hòa,...vào các buổi tối thứ 2, 3, 4 hàng tuần ngoài các buổi học chính của Câu lạc bộ. Chị chuẩn bị chia tay lớp để về nhà ăn tết với gia đình. Chúc chị đón tết vui vẻ cùng gia đình và mong chị nhanh chóng thành tài để Câu lạc bộ  DSNL có "cơ sở 2" tại thành phố HCM.

THƠ RƠI

(Thân tặng các bác trong CLB DSNL)

Ngồi buồn nhặt mấy vần thơ,
Gửi người trong hội ước mơ cuộc đời.
Những vần thơ dù hợp, dù rời,
Song thơ để lại tình người đắm say.

Chúng ta đang sống hôm nay,
Trải qua bao thử thách đắng cay, ngọt bùi.
Hôm nay vui với mọi người,
Trong câu lạc bộ của tôi thân tình.

Gửi vần thơ nhặt linh tinh,
Cùng vui, rèn luyện thân tình bên nhau.
Chẳng cần rào trước đón sau,
Vì rằng ta đã coi nhau một nhà.
Tháng 7/2006
Phạm Mạnh Thường

Thứ Tư, 5 tháng 1, 2011

MỒNG 6 THÁNG 1

 Chủ tịch Hồ Chí Minh - công dân số 1 bỏ phiếu bầu cử Quốc hội nước VNDCCH
Ngày 6-1-1946 là ngày tổng tuyển cử đầu tiên của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Ngày đó người dân trong cả nước không phân biệt nam nữ, giầu nghèo, dân tộc, đủ 18 tuổi trở lên đều có quyền bầu cử và ứng cử trực tiếp và bình đẳng, bầu theo hình thức bỏ phiếu kín.
Đọc thêm về Cuộc tổng tuyển cử đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (6-1-1946) TẠI ĐÂY

Rút kinh nghiệm

Rút kinh nghiệm!
Khi sử dụng Kim tự tháp (KTT) để chữa bệnh từ xa, có một quy tắc bất di bất dịch luôn phải chú ý, đó là góc gắn quẻ KHẢM ở đáy phải trùng với góc có gắn quẻ KHÔN ở phần chóp và đều cùng phải hướng về phía Bắc.
Vẫn biết vậy, nhưng do sơ ý, không kiểm tra trước khi thực hiện phát công chữa bệnh từ xa bằng KTT, HV đã gặp một chuyện sau đây, xin được kể để cùng rút kinh nghiệm.
Theo đúng bài Thầy dạy, khi chữa bệnh từ xa bằng KTT (nắp và đáy của KTT đã được để đúng quy định), một tay đặt lên chóp, tay kia cầm lắc quẻ dịch (LQD) đặt trên ảnh Đức Phật tổ Dược sư và khấn xin Ngài về khám và chữa bệnh cho ai đó. Thông thường, LQD sẽ lắc dọc theo ảnh của Ngài trong quá trình khám và chữa bệnh. Nhưng lần đó, HV thấy quá lạ kỳ, sao LQD không lắc, cứ đứng yên, càng khấn càng đứng yên, thậm chí quay ngược chiều kim đồng hồ. Vì không hiểu tại sao, HV đành dừng chữa, dùng lắc để hỏi nguyên nhân. Và được Đức Thầy tổ mách bảo, HV phát hiện ra rằng nắp của KTT đã bị xoay, quẻ KHÔN ở nắp không trùng với quẻ KHẢM ở đáy, chắc là ai đó tò mò đã nhấc nắp KTT lên xem, khi hạ xuống thì không để như cũ, trong khi đó HV thì cứ như mọi lần, vô tư thi công như "đúng rồi".
Sau khi chỉnh lại hướng nắp và đáy theo đúng quy định, thì mọi việc lại diễn ra như bình thường. Một bài học cho chính bản thân mình, và muốn chia sẻ kinh nghiệm này cho cả nhà.

Thứ Ba, 4 tháng 1, 2011

An trú trong hiện tại

 Ảnh minh họa
(Nguồn ảnh: Internet)
An trú trong hiện tại là lời dạy của Phật khi Ngài nói: “Sự sống chỉ có mặt trong hiện tại nên tâm ý con người phải luôn an trú trong hiện tại”. Theo lời dạy của Ngài thì quá khứ đã qua trong khi tương lai chưa tới, con người muốn thoát khổ thì những tu tập hay công việc thường ngày của họ phải biết tập trung vào hiện tại, vào chính ngày hôm nay.
Trong Kinh Thánh, Chúa Giêsu cũng đã nói: Đừng lo lắng cho ngày mai, ngày mai cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày đó”. Lời dạy của các Ngài có nhiều điểm giống nhau, nhưng dường như đều trái với lẽ thường tình mà con người vẫn thực hành: đó là tích cốc phòng cơ, để dành tiền của cho ngày mai khỏi lo đói nghèo hay đau yếu. Tại sao vậy?
Lý giải điều này là một thách thức lớn vì biết phòng xa là một đức tính tốt. Phòng xa để có thể tự lo cho bản thân, không trở thành gánh nặng cho người khác; phòng xa để có thể giúp người khác sau này… nhưng ít người hiểu rằng biết tập trung cho hiện tại cũng là một cách phòng xa.
Xin nói chuyện dễ hiểu trước: Sống tốt với mọi người thì khỏi để dành tiền xây hàng rào hay thuê vệ sĩ vì đã được mọi người yêu mến, che chở. Chú tâm vào công việc mỗi ngày thì khỏi lo thất nghiệp vì người chủ hoặc sếp đã hài lòng với thành quả rõ ràng của mình. Bây giờ đến chuyện khó hiểu: Cứ giúp người nghèo thật nhiều thì không phải lo ngày mai thiếu thốn vì đã làm theo những gì Chúa và Phật đã dạy!
Có người tin, có người không tin. Có người tin nhưng không làm theo nổi. Chúng ta tôn trọng tất cả lựa chọn đó và chân thành nghĩ rằng mọi người đều muốn tốt với nhau. Ở đây tôi chỉ xin nêu vài ý vì sao chúng ta nên tin vào việc thiện, và muốn chia sẻ suy nghĩ về tích cốc phòng cơ như sau:
- Tích trữ bao nhiêu thì đủ? Câu trả lời sẽ rất khác nhau từ mỗi người. Có điều này cần suy nghĩ: trong khi nhiều người trong chúng ta chưa phải sử dụng đồng tiền cuối cùng để mua thực phẩm nuôi sống bản thân, thì những người khốn khó đang thiếu cả đồng tiền đầu tiên để mua một bữa ăn trước mắt.
- Tương lai là gì? Câu trả lời cũng sẽ rất khác nhau. Có điều này cần suy nghĩ: bản thân ta không biết sống chết giờ nào thì không thể tính ra số tiền cần phải để dành. Còn con cái chúng ta cần được hướng thiện sớm để cuộc đời chúng được bình an chứ không phải một tài khoản đầy tiền sớm.
Vậy nên, an trú trong hiện tại chính là mang lại bình an cho người khác ngay ngày hôm nay. Bạn hãy làm đi rồi cảm nhận những gì mình thu lại được. Đó là sự bình an trong tâm hồn, là tình thương của người khác dành cho.
Đừng lo lắng cho ngày mai. Mà nếu muốn lo cho ngày mai thì cách lo tốt nhất là giúp người khác trong ngày hôm nay.
 ( Nguồn: Blog nguoitoicuumang)
Lời góp: Một suy nghĩ gần như phổ biến là "dành dụm tiền phòng khi ốm đau". Cũng chính bởi suy nghĩ này rất nhiều người nhịn ăn, nhịn mặc, lao động quần quật, chẳng dám tiêu, chẳng muốn giúp ai. Họ bào mòn sức khỏe của mình lao động vất vả suốt cả năm để rồi tiêu hết sạch số tiền dành dụm chỉ trong một lần đi viện. Nếu chúng ta thử làm ngược lại, thay vì tích góp tiền để chữa bệnh, chúng ta sẽ "tích góp" sức khỏe để có tiền giúp đỡ mọi người.

Chủ Nhật, 2 tháng 1, 2011

Thông báo

Câu lạc bộ DSNL phát động chương trình "Quyên góp vì người nghèo" nhân dịp Tết Tân Mão - 2011.
Hôm nay Ban Chủ Nhiệm CLB DSNL chính thức phát động chương trình "Quyên góp từ thiện ủng hộ người nghèo" nhân dịp Tết Tân Mão. Các hội viên có lòng hảo tâm đóng trực tiếp cho cô Huệ. Chương trình sẽ kéo dài trong vòng 2 tuần. Ban Chủ Nhiệm sẽ thông báo cụ thể điểm đến làm từ thiện của CLB sau khi nhận được sự đóng góp cụ thể. Nếu số tiền đóng góp không nhiều, chúng ta sẽ làm từ thiện trong phạm vi gần. Nếu số tiền ủng hộ nhiều, chúng ta có thể đi những điểm xa hơn một chút. Câu lạc bộ hoan nghênh sự đóng góp của những tấm lòng hảo tâm ngoài CLB, các con cháu, anh, chị em, bạn bè của các hội viên.
Mong nhận được sự ủng hộ của tất cả các hội viên và đây là một trong những hoạt động thường niên của Câu lạc bộ.
BCN CLB DSNL

Thứ Bảy, 1 tháng 1, 2011

SG TẾT TÂY








Thứ Sáu, 31 tháng 12, 2010

CHÚC MỪNG NĂM MỚI - 2011



Câu lạc bộ DSNL chúc bạn cùng gia đình 
một năm mới an lành, sức khỏe và hạnh phúc.

Thu ốm

 Ảnh minh họa
Không biết nói thế có đúng không, chứ ốm gì mà vẫn shopping. Mấy mẹ con, cô cháu hớn ha hớn hở ở ngoài đường, lượn hết shop nọ đến shop kia, thử hết bộ váy áo nọ đến bộ váy áo kia, rồi lại còn đi ăn tiệm, vi vu trên từng cây số. Ốm gì mà sáng chủ nhật sang lớp vẫn cười toét, cười toe, lại còn leo lên taxi đi thăm mọi người, rồi hôm sau sang tận May 10 để nghe Thầy Huyền Diệu.
Nhưng mà 2 ngày ăn cháo, uống 12 viên cảm khung chỉ vì sốt cao, nằm bẹp mất một tối, không sang lớp được vào tối thứ 7, ba đêm liền hầu như không ngủ được vì họng sưng to, mỗi lần nuốt nước bọt thì đau kinh khủng. Mà sao bình thường đêm ngủ có nuốt nước bọt đâu mà sao mấy đêm đó hay nuốt thế. Cứ y như người nghiện món ốc luộc, ngồi trước một bát ốc luộc thơm phức, mùi nước mắm bốc lên cay cay, dịu dịu, nồng nồng, thơm thơm, mà lại "lực bất tòng tâm" (chỉ ví von thế thôi, chứ Thu chỉ thích ăn bún ốc thôi, mà phải là ốc nhồi, ở trên Mai Hắc Đế ấy). Mỗi lần nuốt nước bọt lại dúm hết cả người vì đau. Suốt như thế từ hôm thứ 7. Được cái sáng dậy chẳng mỏi mệt gì cả, có lẽ là nhờ tác dụng của thiền. Trưa thứ 2 làm một nồi lá xông to chỉ sợ đi đường xa lại lên cơn sốt. May không việc gì. Mặt mũi chả có vẻ gì là ốm, người chả mỏi mệt gì, chỉ mỗi đau họng, mở mồm ra nói cũng ngại, lúc nào cần lắm thì thẽ thọt, thành ra lại càng "nữ tính" tợn. Ai biết đâu, mặt ngoài thì tươi, "mặt trong" thì héo. Đau ơi là đau. 
Từ khi cha sinh mẹ đẻ đến giờ chưa bao giờ đau họng nhiều và đau lâu đến thế. Bình thường Thu rất quan tâm và giữ gìn do bởi nghề nghiệp. Đau đâu thì đau chứ đau họng là "mất dạy" luôn. Đã lâu lắm rồi không phải dùng kháng sinh, chỉ có nước muối, chanh muối, viên ngậm Cagu, hay bổ phế, gần đây thì nhai dầu mè. Không những không bị viêm họng mà ho cũng chẳng mấy khi. Kể ra suốt từ hồi đi học thiền đến giờ hầu như không bị ốm, cảm cúm, hay ốm dịch cũng "sượt" qua. Vậy mà đợt này. 
Có lẽ tất cả do bởi Thu đã quá chủ quan khi thời tiết giao mùa. Mọi người áo đơn, áo kép, thì mình vẫn áo T-shirt. Ở nhà lúc nào cũng ăn mặc phong phanh, vì có thấy lạnh đâu. Nhưng cũng có thể còn có một lý do khác nữa. Đó là 2 chữ "CAO TẦNG". U bảo: "Con ơi, những người được Thầy "nhắm" học lên Cao tầng "rù" hết cả rồi, Thơi này, anh Nghĩa này, Quyết,..., chỉ còn mỗi con." Vậy là con "phải" ốm thôi.
Mà cái sự "ốm" của Thu từ đầu tháng cơ. Tự dưng lại dị ứng, chẳng do ăn gì hay ra gió, hay vầy nước. Đang yên đang lành, tự dưng sẩn lên một nốt như muỗi đốt, sau đó nổi hàng chục nốt, chẳng cần bôi hay uống thuốc gì, 5 phút sau tự hết, và cứ thế bị đi bị lại. Thấy bác Dư bên CLB nói cũng bị thế thiền bài Rũ Sạch Bụi Trần 10 hôm là khỏi. Một công đôi việc Thu hạ quyết tâm thiền bài RSBT luôn. Nói thì nghe đơn giản, nhưng phải học môn này mới biết. Bạn cứ thử để hai tay bịt chặt hai tai, cánh tay tạo thành một góc vuông với thân, đầu và gáy thẳng, xem được bao nhiêu phút. Có tập bài này mới thấy thời gian trôi chậm đến mức nào. 30 phút bịt tai bằng cả một tháng. Trước đây chỉ có lúc nào Thầy cho tập bên lớp thì mới tập, còn về nhà toàn thiền bài dễ. Hôm nào sang lớp Thầy bảo  "Hôm nay chúng ta tập bài RSBT." là thấy oải, ngại lắm, sợ lắm. Mặc dù vẫn được Thầy khen là giữ được tay từ đầu đến cuối, không bỏ cuộc, nhưng Thu phải khấn Thầy Tổ liên tục, nhiều lúc đau, mỏi kinh khủng, định hạ tay xuống nhưng mở mắt ra thấy ông Nguyên, bà Thoa vẫn còn đang bịt tai, cảm thấy tự xấu hổ, lại cố. Vậy mà nhờ có "bệnh dị ứng" không rõ nguyên nhân, giờ RSBT không còn là "nỗi sợ hãi" nữa.
Cũng nhờ có "ốm vờ vịt" Thu ngồi thiền được 2h trên đĩa "Thiền và những vấn đề tu luyện" Thầy mới thu. Không ốm, tự nhiên bảo ngồi 2h chắc khó. Có người bảo Thu chủ quan, nhưng nếu như uống thuốc đỡ, dán quẻ dịch khỏi rồi thì liệu có chịu ngồi thiền bài khó không nhỉ. Thôi thì cứ "lắng nghe cơ thể" vậy, và coi như là một thử thách. 
Đọc bài này xong đừng ai mắng Thu nhớ. :))