Thứ Hai, 24 tháng 5, 2010
Tôi đi dã ngoại Côn Sơn
Một vài chia sẻ cảm nhận về Thiền và sự kỳ diệu của Tâm linh
Tôi xin có vài dòng tâm sự, chia sẻ suy nghĩ thiền và cũng hy vọng là một câu trả lời nhỏ của tôi đối với sự thắc mắc về môn thiền đối với ai đang theo học thiền và những ai muốn biết về thiền.
Tôi đến với thiền thật sự là một sự ngẫu nhiễn và tình cờ. Giờ giải lao hôm đó, đã hết giờ học mà mọi người còn tập trung nói chuyện rất vui vẻ. Tôi thấy đông thì cũng ra xem, thấy mọi người bàn tán rất sôi nổi và ca ngợi về môn thiền. Tôi nghe xong, vừa nghĩ vừa lẩm bẩm: “Thời buổi xã hội lắm kiểu lừa, lắm trò lừa, thời buổi xã hội không có gì mà con người ta không dám làm.” Nhưng với sự tò mò, tôi muốn xem dân tình ăn lừa như thế nào? Tôi cũng muốn hiểu và biết thêm cuộc sống xã hội bây giờ. Do vậy tôi xin số điện thoại và địa chỉ nhà Thầy cùng lịch học.
Đến nơi tôi thấy cả lớp đang say sưa nghe Thầy giảng. Vừa nhìn thấy Thầy cái ý nghĩ “dân tình bị ăn lừa” trong đầu tôi tan biến. Thay vào đó là quyết định xin học của tôi, mà không chần chừ suy nghĩ, tìm hiểu xem môn học này như thế nào? Nó hay dở ra sao? Tranh thủ giờ giải lao, tôi xin Thầy cho theo học. May thay Thầy đồng ý và tôi cũng xin Thầy cho học buổi khác vì buổi dạy thiền Thầy giảng trùng với lịch tôi học ở trên trường Đại học Kinh tế Quốc dân. Thế là một mình tôi một lớp.
Nhân 5 năm kỷ niệm ngày thành lập, tôi được đại diện lớp đi mời các bác các cô, các chú... tới dự lễ kỷ niệm 5 năm thành lập của câu lạc bộ.
Đến mời Bác Trúc, qua giới thiệu của Thầy tôi được biết Bác Trúc là một một bác sỹ giỏi, thành đạt và nhiều tài lẻ, hiện giờ bác cũng đã trở thành thành viên của Câu Lạc Bộ DSNL - Esperanto.
Với sự tiếp đón ân cần, bác rất quan tâm tới việc đi học thiền của tôi. Bác ngạc nhiên khi thấy tôi còn trẻ tuổi lại yêu thích môn thiền này.
Tôi được hôm tâm sự cùng bác với tất cả những gì tôi nghĩ và sự trải nghiệm của tôi. Tôi nghĩ mỗi người là một số phận. Tâm linh chỉ là động tác giúp cho con người an định tư tưởng, sống hướng về điều thiện cho tâm được thanh nhàn, tôi nghĩ về đạo nhưng tôi không ngộ đạo, và chính tôi cũng không ngờ tôi đã theo học và mê môn thiền này đến thế.
Gặp được Thầy tôi không chần chừ suy nghĩ cân nhắc, quyết định xin học ngay. Trong khi đó từ bé đến khi đấy tôi chưa hề nghe kể về thiền, và thậm chí có nghe kể đi nữa tôi cũng không tin vào sự huyền diệu của nó.
Một mình một lớp nhưng Thầy và cô hết sức nhiệt tình chỉ dạy và hướng dẫn tôi. Vì thế tôi theo học môn thiền đến tận ngày nay. Ngồi thiền một tiếng quán tưởng năng lượng đi vào cơ thể. Ngày này qua ngày khác nhiều lúc cũng thấy ê ẩm mà chưa thấy năng lượng đi vào cơ thể, không cảm nhận, không cảm giác. Có lúc bận quá, hoặc mệt quá tôi cũng thấy nản. Thiền là môn học về tâm linh vì vậy chẳng dễ dàng gì có thể có cảm nhận được ngay, nhất là khi người học chưa quyết tâm, chưa bỏ công bỏ sức. Sự cảm nhận thường là vô hình khó có thề nhận thấy ngay. Đa phần tâm lý chung là thích học những gì có thể cảm nhận thấy được ngay và chữa bệnh có tác dụng lập tức. Nhưng không, đây là một môn học về tâm linh, cái cơ bản quan trọng đấy là có niềm tin, lòng kiên trì, nhẫn nại. Biết vậy tôi cứ kiên trì theo học, mà cháu không sốt ruột đợi kết quả.
Tôi nghĩ học tiếp thu được phần nào hay phần đấy, biết cái gì hay cái đấy. Cuối cùng thời gian theo học cũng giúp tôi thấy được kết quả, hiệu quả và tác dụng của thiền.
Tôi bị bệnh đau dạ dày lúc nào mà tôi cũng không hề hay, hễ thấy đói là bụng đau quằn quạu, Đường tiêu hoá của tôi cũng rất kém cứ ăn cái gì chất lượng kém là biết ngay. Có em ở cùng công ty trêu “Đi đâu ăn uống bây giờ muốn bảo đảm an toàn thì nhờ chị Vân ăn trước.”
Học thiền một thời gian thì bệnh của tôi chuyển biến tốt. Bây giờ tôi không còn thấy đau bụng nữa và bệnh dạ dày cũng nhờ thiền nên đã tự khỏi. Tôi nhớ một lần cả công ty đi ăn về người thì kêu đau bụng, người thì kêu đầy hơi… em làm cùng công ty thấy vậy có nói: “Lạ thật, hôm nay không thấy chị Vân kêu đau bụng.” Tôi cười và nói rằng nhờ thiền mà giờ đây sức khoẻ đã ổn định rồi.
Để có được thời gian giúp đỡ và chữa bệnh cho các bà, các bác, các cô… là do bởi bên cạnh Thầy có sự ủng hộ nhiệt tình và chu đáo của một người vợ đức độ, hiền dịu. Cô thật là người một người vợ tuyệt vời! Cô quả là sự đóng góp rất quan trọng trong sự thành công của Thầy. Cô cùng Thầy làm nhiều việc thiện, việc nghĩa.
Được nghe thầy giảng đang gặp khó khăn cứ khấn xin Thầy Tổ về giúp. Một lần tôi đi chơi xa lúc về. Nhìn bầu trời tối sầm, cơn mưa đen bao phủ bầu trời chỉ muốn trút xuống ngay tức khắc. Chết thật rồi! trời vừa lạnh vừa rét, từ đây về nhà còn quá xa. Nhìn trước nhìn sau ... không có một bóng nhà, một quán xá, một túp lều hay bóng cây nào gần đấy để trú mưa. Chỉ còn biết cầu xin Thầy Tổ: “Thầy ơi! Thầy về giúp con, Thầy cho con về tới nhà thì hãy mưa. Trời vừa lạnh vừa rét nước mưa này vào người con thì không biết chuyện gì sẽ đến với con.” Mặc dù khấn xin thầy, nhưng tôi vẫn chuẩn bị tinh thần đón cơn mưa. Vừa lên tới cầu thang nhà tôi thì cơn mưa như trút nước ập xuống. May quá! về tới nhà rồi, xong quên cả tạ ơn Thầy Tổ.
Một lần khác, tôi đang đi trên đường. Rầm một cái, xe của tôi và một xe nữa lao vào nhau. Chỉ biết xe kia kéo tôi đi. Từ trên không trung rơi xuống đất mà tôi vẫn còn thời gian nghĩ, thôi rồi kiểu này nặng thì cũng phải vào bệnh viện, nhẹ thì cũng phải ngồi nhà một hoặc hai tháng. Một trong hai trường hợp ấy xảy ra thì trường hợp nào cuộc sống của mình khốn đốn.
Chỉ biết mắt tròn xoe. Chỉ biết cầu xin: “Thầy về cứu con với!” Đang trạng thái lơ lửng trên không trung rơi xuống đất, bỗng tôi có cảm giác ai đỡ mình ngồi xuống. Một cảm giác rơi xuống đất giác nhẹ nhàng, bay bổng êm dịu..., một cảm giác không phải là ngã xe thay vào đó cảm giác bay từ trên không đang hạ xuống mặt đất. Va chạm xe mạnh thế mà không hề một chút cảm giác đau đớn nào và tôi đứng dậy ngó trước nhìn sau, may quá chân, tay, người vẫn còn nguyên. “Ngã sướng thật! ngã thế này ngã mãi cũng được, ngã thường xuyên cũng được.” Nhưng quay ra nhìn xe của mình. Thấy xe máy trông tơi tả mà lòng xót xa, đành ngậm ngùi: “Người còn, của còn”. Dù sao mình cũng đã an toàn rồi.
Còn rất nhiều chuyện xảy ra mà tôi nghĩ kiểu này thì xong rồi, không thể cứu vãn nổi rồi nhưng may mắn thế nào tôi được vẫn được bình an vô sự mà tôi có cảm giác một sức mạnh vô hình đã giúp tôi lúc đấy.
Tôi cảm thấy thật vui sướng và hồn nhiên dang rộng vòng tay và ngẩng đầu lên trời cười. Dù sao mình cũng tai qua nạn khỏi cho đến ngày nay.
Thầy có nói năng lượng của tôi cao thì nên đi chữa cho những ai đang bị bệnh, Tôi vâng dạ. Tôi vâng dạ rất ngoan xong rồi để đấy. Tôi thiền rất chăm chỉ, chịu khó đến lớp và chỉ nghĩ mình học để có sức khoẻ để không bệnh tật, ốm đau và bệnh tật có đến thì nó cũng nhanh khỏi là tốt lắm rồi, làm sao tôi có thể chữa khỏi bệnh cho ai.
Bạn tôi mới mang thai đi khám thì được kết quả viêm nhiễm và được bác sỹ kê đơn uống rất nhiều loại thuốc và trong vòng nhiều ngày, nếu không uống thuốc thì khả năng giữ đứa bé rất khó và bạn tôi có hỏi ý kiến tôi nên làm thế nào. Nhìn kết quả khám bệnh và đơn thuốc của bạn Tôi hoa hết mắt. Tôi nghĩ chết thật trong vòng 3 tháng đầu mang thai không nên uống thuốc, uống thuốc lúc đấy rất ảnh hưởng đến thai nhi sau này. Thấy vậy tôi nghĩ thử sức mình xem để giúp bạn. Thôi đừng lo nghĩ gì nữa để mình dùng những gì mình biết và được học chữa cho bạn . Bạn bỏ hết chỗ thuốc này đi và đừng nghĩ ngợi gì về bệnh của mình. Nghe theo lời khuyên của tôi, bạn tôi đã không dùng một viên thuốc nào, một mặt thỉnh thoảng thời gian rỗi tôi phát công khấn xin Thầy tổ Dasida – Narada về trợ duyên giúp chữa cho bạn khỏi bệnh và cho cháu bé khoẻ mạnh. Hai mẹ con mạnh khoẻ và được mẹ tròn con vuông. Vậy là tôi cũng đã thành công. Bây giờ cháu bé khoảng hơn một tuổi, hai mẹ con sức khoẻ đều tốt và khoẻ mạnh.
Và tôi cũng đã thử giúp hai ba trường hợp khác cũng đều có kết quả tốt.
Thế mới thấy cuộc sống có nhiều sự huyền diệu khó giải thích.
Hoàng Thị Hải Vân
Chủ Nhật, 23 tháng 5, 2010
Thiền cùng Yoga là gì ?

Thứ Bảy, 22 tháng 5, 2010
Luyện Thiền Dưỡng Sinh Năng Lượng
Ảnh chụp trong chuyến du xuân cùng CLB năm 2009 |
Thứ Sáu, 21 tháng 5, 2010
VỀ MỘT LỜI GÓP
Trời xui đất khiến thế nào tôi lại đọc được lời góp dưới đây của bác Lâm Phúc trong Blog của HThu ( xem bài “ Thiền qua cái nhìn của đông y” ngày 14/4/2010). Xin trích nguyên văn:
VÀI SUY NGHĨ VỀ CÁI SỰ THIỀN
Bài viết này rất hay .
Tôi xin có vài ý về " Cái Sự Thiền" mà ta hay nghe nói.
1. Trên Thiền viên Yên Tử do Thầy Thích Thanh Từ thành lập là nơi đứng đầu trường pháo Thiền Trúc Lâm. Khi Thiền, không có đọc kinh phật, mà chỉ quán tưởng về hiện tại. Quan niệm cõi Phật ở ngay trong Tâm mỗi người, Phật ở trong Tâm. Tâm trong sạch, gạt bỏ được 5 cái tham lam, thì hạnh phúc sẽ tới, không phải đợi đến khi chết mới về cõi niết bạn với Phật A Di Đà. Thầy Thích Nhất Hạnh ở Paris cũng dạy như vậy. Thiền trong từng hơi thở, trong từng bước đi, trong khi ăn, uống, để suy nghĩ quay về hiện tại , nghĩ sâu sắc về từng việc làm của hiện tại, không bị tương lại lôi cuốn ( vì tương lại thì chưa tới), không bị quá khứ dầy vò ( vì quá khứ thì đã qua)...Sống như vậy sẽ thấy quanh ta là hạnh phúc, là cõi cực lạc không phải tìm đâu xa.
2. Thiền Tông trong Đạo Phật, khác với Tịnh Độ Tông. Tịnh độ tông yêu cầu đọc kinh phật khi thiền, nhằm hướng tâm mình theo giáo lý nhà Phật mà tu tập.
3. Sự thiền nói ở trên trong đạo Phật, khác với cách Thiền trong Youga( quán hơi thở), thiền trong khí công( quán luồng khí chạy trong cơ thể tới từng bộ phận),
2. Nhiều cách thiền khác nhau, nhưng có 1 điểm chung duy nhất: Tập trung ý nghĩ vào 1 việc duy nhất, gạt bỏ mọi tạp niệm. Vì thế , nhiều cách gọi tên khác nhau của "Sự Thiền" chỉ là vì tập trung suy nghĩ cuar mình vào nhựng việc khác nhau .
3. Nhưng cũng có 1 sự thiền khác với những điều nói trên: đó là sự thiền đạt tới trạng thái đầu óc trống rỗng, không hề có bất cứ luồng suy nghĩ gì, còn gọi là trạng thái đầu óc "Chân Không", hay "Tâm Không Vô Thức".
Ông Nguyễn Đình Phư, chủ nhiệm CBE, cho rằng nếu đạt được trạng thái này, thì cơ thể con người sẽ nhận được năng lương vũ trụ ở mức cao nhất.
4.Thiền Lửa Tam Muội có đặc điểm gì ?
-Giai đoạn đầu học viên quán tưởng năng lượng vào các luân xa...
Rồi NL vào lục phủ ngũ tang, vào "Cửu Khiếu" ( 9 cái lỗ cơ thể). Tiếp theo là quán tưởng dòng năng lượng chạy theo mạch nhâm lên đầu ( Âm Thăng), rồi theo mạch đốc xuống chân ( Dương giáng). Cái sự thiền này giống như thiền trong khí công ( "lấy ý dẫn khí").
- Giai đoạn tiếp theo Thiền Lửa Tam Muội do thầy Hùng hướng dẫn cũng yêu cầu học viên " Tâm Không Vô Thức", cảm nhận cơ thể mình trong xuốt như pha lê, xung quanh mình bao trùm bởi lửa Tam Muội, mình như đang ngồi trong 1 lò lửa tam muội...
Trong bài thiền " Thiên Địa Nhân hợp nhất" , thì giai đoạn này, học viên quán tưởng dòng thiên khi từ các vì tinh tú đang chẩy vào cơ thể quan luân xa ở đỉnh đầu ( LX7), dòng địa khí đang vào cơ thể qua luân xa 1, hai dòng khí hoà nhập với cơ thể thành 1 khối thống nhất. Cơ thể mình với vũ trụ hoà quyện thành 1 khối thống nhất...Cảm nhậ thây cơ thể như bay bổng trong không gian vũ trụ mênh mông...Những cảnh giới đẹp đẽ của thiên nhiên, của vũ trụ hiện lên trong tâm trí...
Tóm lại:
1. Thiền kiểu gì cũng là để rèn tâm trí mình không bị rối loạn những suy nghĩ về tương lại, về quá khứ...mà nên biết, nên thấy những hạnh phúc của hiện tại. Hiện tại chứa đựng đầy đủ những điều tốt đẹp thiên nhiên đã ban tặng cho con người: không khí trong lành, ánh sáng rực rỡ, cây cỏ hoa lá tươi đẹp, chim muông ríu rít ca hát, những " Ngọc Thực" nuối sống ta hàng ngày...
Sống như vậy là cách rèn luyện Cái TÂM trong sangT, lành mạnh.
2. Có cái tâm tốt, còn cần có " Cái Thân" khoẻ mạnh, không bệnh tạt. Bởi vậy, tu luyện Thiền tốt rồi, chứ quên " Luyên Thân" cho tốt.
Một tâm hồn trong sáng, trong một cơ thể khoẻ mạnh mới là sự kỳ diệu của Hạnh Phúc.
LÂM PHÚC 15.4.2010
11:58 Ngày 15 tháng 4 năm 2010
Đọc nhận xét của bác tôi rất mừng, tin tưởng và hy vọng vì gặp được người am hiểu có thể giúp mình giải tỏa nhiều vướng mắc lâu nay. Biết đâu đó lại chính là cái duyên? Cám ơn bác trước, dù rằng tôi chưa hề biết bác là ai!
Tôi và một số bạn bè yêu thích bộ môn DSNL đang lúng túng và gặp khó khăn vì rơi vào tình trạng “tẩu hỏa” về “kiến thức dưỡng sinh”. Với cách trình bày và phổ biến ( quảng bá) DSNL như hiện nay (gần như kiểu dạy truyền khẩu ngày xưa), anh em tôi như “thầy bói xem voi”, đụng đâu học đó, thiếu hẳn tính hệ thống khoa học và phân biệt về sự khác nhau giữa các phương pháp tập luyện. Điều này khiến chúng tôi rất khó trong việc lựa chọn “môn phái” phù hợp với mình, dù rằng tác dụng tích cực của DSNL là quá rõ.
Rất mong bác giúp chúng tôi hệ thống các phương pháp của bộ môn trên; lập “cây thư mục DS” để chúng tôi biết mình đang làm gì, ở đâu trong cái mênh mông huyền diệu của đại dương DSNL.
SG 21/5/ 2010
Kính bác!
Bộ ảnh đẹp
Cho bạn, cho tôi...

Nếu bạn khởi động một vật, hãy tắt nó.
Nếu bạn làm vỡ một vật, hãy thú nhận.
Nếu bạn không thể sửa chữa một vật, hãy gọi một người có thể sửa nó.
Nếu bạn đã mượn một vật, hãy trả lại.
Nếu bạn quý một vật, hãy chăm sóc nó.
Nếu bạn gây ra dơ bẩn, hãy lau sạch.
Nếu bạn dời chỗ một vật, hãy đặt lại nó đúng chỗ.
Nếu một vật thuộc về một người khác và bạn muốn dùng nó, hãy xin phép.
Nếu chuyện gì không liên quan đến bạn, đừng hỏi.
Nếu vật gì không bị vỡ, đừng gắn nó lại.
Nếu điều gì có thể làm người nào đó vui vẻ, hãy nói ra.
Nếu điều gì làm tổn hại danh dự của ai, hãy giữ kín.
Thứ Năm, 20 tháng 5, 2010
Sarah Brightman & Fernando Lima - La Pasion
"Cau có, méo mó"
Một cậu bé có tính xấu là rất hay nổi nóng. Một hôm cha cậu bé đưa cho cậu một túi đinh và nói với cậu bé rằng mỗi khi nổi nóng thì hãy chạy ra đằng sau nhà đóng một cây đinh lên hàng rào. Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng đến 40 cây đinh lên hàng rào. Nhưng dần dần, số lượng đinh cậu đóng lên hàng rào ngày một ít đi. Cậu bé đã biết kiềm chế cơn giận của mình và cậu bé nhận thấy : Kiềm chế cơn giận của mình dễ hơn là phải đóng đinh lên hàng rào. Cuối cùng cũng có một ngày, cậu đã không nổi cơn tức giận lần nào trong suốt cả ngày. Cậu nói với cha và ông bảo cậu : “Hãy nhổ một cây đinh ra khỏi hàng rào nếu ngày đó con không hề nổi giận với ai dù chỉ một lần.”
Thời gian trôi qua, rồi ngày ấy cũng đến, ngày cậu bé tìm cha mình nói rằng đã không còn một cây đinh nào trên hàng rào nữa. Bấy giờ, cha cậu đã dẫn cậu đến bên hàng rào. Ở đó ông nói với cậu bé : "Con của cha, con đã làm rất tốt, nhưng con hãy nhìn vào những lỗ đinh trên hàng rào. Hàng rào đã không thể phục hồi như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ, những lời nói đó cũng giống như những lỗ đinh này, để lại những vết sẹo trong lòng người khác. Cho dù sau đó con có nói bao nhiêu lời xin lỗi đi chăng nữa, vết thương đó cũng vẫn còn. Vết thương tinh thần còn đau đớn hơn, in sâu hơn những vết thương trên cơ thể.” Cuối cùng cậu bé cũng hiểu được dụng ý của cha, từ đó về sau thay đổi hẳn mọi tánh khí tật xấu của mình, trở thành con người ôn hòa, khoan dung và rộng lượng.
Trong Kinh Thập Thiện, Đức Phật đã dạy : “ Nhất niệm sân tâm khởi, bách vạn chướng môn khai “, chỉ một niệm khởi sân mà kết quả là muôn ngàn chướng ngại nẩy sanh. Cho nên đừng nên vì sự việc nhỏ nhặt mà gây ra chuyện hại người hại mình, tức tối la hét là hành vi của kẻ ngu muội. Tuy chúng ta chưa thể là một người thông minh, nhưng tối thiểu chúng ta cũng đủ trí tuệ ngăn cản mình làm một con người ngu dại. Xem nhẹ hơn mọi sự việc không như ý, đồng thời tìm thấy ích lợi trong im lặng, giác ngộ ý thiền trong cuộc sống. Từ đó chúng ta sẽ cảm nhận cuộc sống không cần phải mệt mỏi như ta tưởng, cũng không phài khốn khó như ta đã gặp.
Những sự việc nhỏ nhặt cũng giống như những hạt cát trong đôi giày đã làm cho bạn khó chịu. Thế thì bạn lựa chọn cách giũ bỏ hạt cát hay vứt bỏ đôi giày ? Chúng ta không thể không mang giày, vì còn con đường dài phía trước, thế thì tại sao chúng ta không chịu giũ bỏ hạt cát !