Có một nơi mọi người đủ mọi lứa tuổi, từ mọi nơi, gặp nhau mỗi tuần một lần, hàng tháng cùng nhau đi dã ngoại để luyện tập, để cười vui, để chất lượng cuộc sống ngày càng được cải thiện. Đó là chính làCâu lạc bộ Dưỡng sinh Năng lượng thuộc chi hội y học Esperanto - Hà Nộicủa chúng tôi. "Vui, khỏe, sống có ích cho đời" là mục tiêu của Câu lạc bộ chúng tôi.
Em tham gia CLB đến nay cũng đã được hơn 1 tháng, với quyết tâm đi học để khám phá môn Thiền chữa bệnh mà lâu nay em vẫn chỉ đọc, nghiên cứu và nghe ngóng một vài người thân đã học thiền. Mỗi khi nghĩ đến cảnh vào bệnh viện thăm mọi người là em thực sự không thể chịu nổi cảnh bệnh nhân nằm khắp nơi nhếch nhác, bác sĩ thì cau có, dằn vặt và dửng dưng,... (nhưng em nghĩ phần nào chắc cũng do bệnh nhân quá tải thì bác sỹ cũng phải vậy thôi).
Đã lâu lắm rồi tôi không có dịp trở lại Côn Sơn, nơi ngày xưa in trong trí nhớ của tôi, những đồi thông xanh mướt, những ngọn thông vươn thẳng lên trên trông như những cây đèn chùm, thật là đẹp. Thế nên, khi Thầy thông báo chuyến đi dã ngoại được tổ chức cho lớp học mới của chúng tôi, tôi háo hức lắm. Tôi nhờ chị gái lo việc đưa đón trông nom thằng cu bé của tôi để tôi rảnh rang theo chân Câu lạc bộ đến luyện thiền trên núi.
Em cảm ơn mọi người đã hỗ trợ vận công giúp em trong buổi thiền tập đầu tiên. Sự quan tâm của mọi người đối với một thành viên mới như em, khiến em rất cảm động. Kết quả buổi thiền rất tốt (dù em đã lỡ mất 2 buổi học) em thấy năng lượng lên rất tốt, mồ hôi rịn ra, khí đẩy xuống chân. Cả buổi thiền em đã không bị phân tâm bởi điều gì, em đã hoàn toàn trôi vào trong âm thanh của bài Thiền Thu Lửa Tam Muội.