Có một nơi mọi người đủ mọi lứa tuổi, từ mọi nơi, gặp nhau mỗi tuần một lần, hàng tháng cùng nhau đi dã ngoại để luyện tập, để cười vui, để chất lượng cuộc sống ngày càng được cải thiện. Đó là chính là Câu lạc bộ Dưỡng sinh Năng lượng thuộc chi hội y học Esperanto - Hà Nội của chúng tôi. "Vui, khỏe, sống có ích cho đời" là mục tiêu của Câu lạc bộ chúng tôi.
Đề nghị ghi rõ nguồn http://luatamuoi.com/ khi sao chép những bài viết chia sẻ từ trang Câu lạc bộ DSNL.
Mọi liên hệ xin gửi về một trong 3 địa chỉ ở mục LIÊN HỆ. Xin trân trọng cảm ơn."

Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Duy Nhiên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Duy Nhiên. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 27 tháng 5, 2012

Năm phút nhiệm mầu

Cuộc sống của chúng ta có những lúc không như chúng ta mong muốn. Những lúc đó ta thấy dường như mọi thứ đến với mình thật phức tạp, rắc rối, khó khăn, rủi ro, đau ốm liên miên,... Chúng ta thấy mệt mỏi, chán nản, bi quan. Thiền định giúp chúng ta lấy lại được cân bằng về tâm lý, cải thiện được sức khỏe. Trong CLB DSNL đã có rất nhiều tấm gương luyện thiền đạt kết quả tốt. 
Đoạn trích lược dưới đây giới thiệu một bài tập đơn giản và khá hay. Xin được trích những đoạn cần thiết và xin mạn phép tác giả chỉnh sửa đôi chỗ. Trang CLB DSNL cảm ơn tác giả Nguyễn Duy Nhiên về những bài viết và những bản dịch của anh.
(Xin mời xem toàn bài TẠI ĐÂY.)

Trong "Năm phút nhiệm màu" tác giả Nguyễn Duy Nhiên đã kể câu chuyện trong kinh Bàhiya về một vị trưởng lão tên là Bàhiya đi tìm Đức Phật để xin người chỉ cho con đường mang đến sự giải thoát và an lạc. Đức Phật đã dạy rằng chỉ có cách thực tập "Trong cái thấy chỉ có cái bị thấy, trong cái nghe chỉ có cái bị nghe, trong cái thọ tưởng chỉ có cái bị thọ tưởng, trong cái hiểu chỉ có cái bị hiểu" mới chấm dứt được khổ đau.

Thứ Bảy, 26 tháng 5, 2012

Điều nghịch lý của ngày nay

Xã hội càng hiện đại, đời sống càng văn minh, thì dường như mâu thuẫn nội tại trong mỗi chúng ta lại càng nhiều hơn. Chúng ta có những phương tiện đi lại nhanh hơn, vậy mà lúc nào chúng ta cũng vội vã, hối hả. Chúng ta có nhiều phương tiện vui chơi giải trí hơn, vậy mà dường như chúng ta lại thấy kém vui hơn ngày xưa, cái thời mà cả dãy nhà hơn chục hộ xem chung 1 chiếc TV. Chúng ta có tiền để dành phòng khi đau ốm, dư dả hơn thì tích lũy để dành cho con cháu, vậy mà chúng ta vẫn cứ lo, vẫn thấy thiếu, vẫn thấy chưa đủ. Xin được đăng phần phỏng dịch của anh Nguyễn Duy Nhiên trích từ tác phẩm "Điều nghịch lý của ngày nay" của tiến sĩ Bob Moorehead (The Paradox of Our Age by Dr. Bob Moorehead). Có thể nó đúng với bạn, với tôi, với chúng ta, mà cũng có thể chẳng phải là như vậy. 

 Nguồn ảnh: Internet
Điều nghịch lý của thời đại ngày nay là chúng ta có những tòa nhà cao hơn nhưng sự kiên nhẫn của mình lại ngắn hơn, ta có những đại lộ rộng lớn hơn, nhưng cái nhìn của mình lại nhỏ hẹp hơn. Chúng ta tiêu xài nhiều hơn, nhưng có được ít hơn, mua sắm thêm hơn, nhưng thưởng thức lại kém hơn. Ta có căn nhà to rộng hơn, nhưng gia đình nhỏ bé hơn, có nhiều tiện nghi hơn nhưng thời giờ ít ỏi hơn. Chúng ta có nhiều bằng cấp hơn nhưng hiểu biết lại giảm đi, ta dư thừa kiến thức, nhưng lại thiếu sự xét suy, ta có thêm nhiều nhà chuyên môn và cũng thêm bao nhiêu là những vấn đề, có thêm thuốc men nhưng sự lành mạnh lại càng sụt giảm. 

Thứ Tư, 25 tháng 4, 2012

Ngưng lặng soi lại mình

        Có một câu hỏi mọi người thường hay hỏi Thu: "Tính mình rất nóng, biết là thiền thì không nên nóng giận, nhưng lúc đó bực quá, không thể kiềm chế được cơn giận. Sau đó bình tĩnh lại mới biết là mình đã quá lời. Biết là sai nhưng khó sửa quá." 
        Tính Thu điềm đạm từ bé, chưa bao giờ nói to, quát ai, cũng không giận ai được lâu. Mỗi khi có ai làm mình không vui tự nhiên lại hay nghĩ đến những lúc người ta đối xử tử tế với mình thành ra hết giận vì vậy nhiều khi cũng không biết khuyên như thế nào. 
        Hôm qua tình cờ vào mạng đọc thấy bài viết "Ngưng lặng soi lại mình" của Nguyễn Duy Nhiên. Trích đoạn mang về chia sẻ với mọi người. Rất muốn ngắt đoạn để dễ đọc nhưng vì ý liền nhau theo mạch ngắt ra lại không hay. Cả nhà chịu khó đọc. Khi đọc Thu nhớ lại những câu chuyện của Thiền sư Thích Nhất Hạnh, cuộc hội thoại với thầy Pháp Sa, và cả những lúc chạy bộ trên đường khi mắt nghếch lên ngắm mây, ngắm cây, ngắm nắng. Thầy Pháp Sa bảo thầy thích nghe cây nói, gió nói, núi nói. Phải chăng chỉ khi nào ta đạt được chữ định trong tâm, ta mới làm được điều đó. 

Ngưng lặng soi lại mình
Nguyễn Duy Nhiên
         ...Chánh niệm có nghĩa là ta có ý thức sáng tỏ về những gì đang xảy ra trong giờ phút này. Và tôi cũng ý thức được một điều là chánh niệm không phải để ta tìm hiểu nguyên nhân của vấn đề, mà là giúp ta thấy được điều gì đang thật sự xảy ra. Điều ấy đã giúp tôi rất nhiều trong sự thực tập. Tôi kinh nghiệm rằng, chỉ cần thấy và cảm nhận được những gì xảy ra trong ta thôi, cũng mang lại một năng lượng giải thoát rất lớn. Mỗi khi giận, ta chỉ cần ý thức được biểu hiện của cơn giận ấy trong ta như thế nào, trong cảm giác nơi thân, qua những xúc động của mình… Thấy được rồi, ta sẽ bớt để bị chúng sai xử mình thêm. Chúng ta không cần hỏi tại sao, không cần tìm hiểu nguyên nhân, chỉ cần nhận diện thôi cũng là đủ! Bạn có thấy vậy không? Mỗi khi ta càng cố gắng tìm hiểu vấn đề bao nhiêu, là ta lại càng bị nó dẫn dắt đi theo con đường mòn cũ, của một cái tôi nhỏ bé của mình mà thôi.